Lưu trữ

[Đam Mỹ] Võ lâm ngoại sử【Đồng Nhân Văn】– Đào Hoa – 48

Võ Lâm Ngoại Sử – Đào Hoa

——- Chương 48 ——–

“Thẩm phu nhân đã tới.” Vương Liên Hoa nói: “Ngươi không sợ ta đem hết thảy nói cùng nàng sao?”

Thẩm Lãng hướng hắn ảm đạm cười, nói: “Đã làm chuyện thì chính là đã làm, cần gì phải giấu diếm.”

Vương Liên Hoa cười nói: “Thẩm đại hiệp, ngươi như thế thật không hiểu tâm của con người. Ngươi nói ngươi đường đường chính chính, cầm được thì cũng buông được, lại không hiểu rõ nữ nhân, nếu là thích ngươi, lòng dạ cũng không thua kém gì kim đâm, ngươi nhìn nữ nhân khác hai mắt đã muốn ôm hận, huống chi ta và ngươi làm loại hạ sự này, nàng chính là có thể nhẫn, nhưng trong lòng cũng phải đau cả đời, ngươi quả nhiên cam lòng không?”

Thẩm Lãng im lặng nói: “Đã làm rồi, có thể như thế nào được, chỉ phải nỗ lực thôi.”

Đọc tiếp

[Đam Mỹ] Võ lâm ngoại sử【Đồng Nhân Văn】– Đào Hoa – 47

Võ Lâm Ngoại Sử – Đào Hoa

——- Chương 47 ——–

Thẩm Lãng mỉm cười nói: “Ta mới vừa nghe không kĩ càng lắm.”

Vương Liên Hoa yên lặng nhìn y nói: “Lúc này nghe thấy được, thì như thế nào?”

Thẩm Lãng cười nói: “Ngươi nói thế nào thì làm thế đó.” Cuối cùng mắt nhắm lại, tái không nói lời nào.

Vương Liên Hoa nhìn chằm chằm y sau một lúc lâu, cũng không thấy y có động tác gì, chỉ phải cắn răng nói: “Nếu thực từ nơi này đi ra ngoài, ngươi sẽ quên… không….”

Thẩm Lãng mở to mắt cười nói: “Chuyện này muốn quên có thể quên.” ngữ điệu ôn nhu kia của y, Vương Liên Hoa nghe được thiếu chút nữa liền muốn rơi lệ.

Đọc tiếp

[Đam Mỹ] Võ lâm ngoại sử【Đồng Nhân Văn】– Đào Hoa – 46

Võ Lâm Ngoại Sử – Đào Hoa

——- Chương 46 ——–

“Lạnh.”

“Ta cảm thấy lạnh.” Vương Liên Hoa lười biếng chán chường nâng thân mình lên, phủ thêm xiêm y, rồi lại hướng trên người Thẩm Lãng dựa vào. Thẩm Lãng vươn cánh tay vòng qua sau lưng ôm hắn, nhẹ nhàng cười.

“Khỏe chưa?”

Vương Liên Hoa miễn cưỡng chầm chậm nghiêng người bỏ mặc y: “Dù sao cũng phải chết, khỏe hay không khỏe thì có liên quan gì?”

Thẩm Lãng cười khổ, đưa tay giúp hắn khép lại vạt áo, “Cẩn thận lạnh.”

Vương Liên Hoa cũng tùy y lộng, chỉ cười nói: “Lại không biết Thẩm phu nhân khi nào đi vào.”

Đọc tiếp

[Đam Mỹ] Võ lâm ngoại sử【Đồng Nhân Văn】– Đào Hoa – 45

Võ Lâm Ngoại Sử – Đào Hoa

——- Chương 45 ——–

Tới rồi =]]z

 

Thẩm Lãng nói không nên lời.

Trên thực tế, người nam nhân nào bị nắm cái chỗ kia cũng đều nói không nên lời ( =]] ). Vương Liên Hoa cười hì hì nói: “Ngươi nói không tình nguyện cũng vô dụng, bởi vì nó biện hộ cho mong muốn.”

Mặt hoa đào, mắt mất hồn.

Thẩm Lãng chỉ có thể cười khổ.

“Chúng ta đều là nam nhân.”

Vương Liên Hoa cười thực giảo hoạt, sau đó nói: “Lời ngươi nói cũng không sai. Vậy ngươi có thể nói cho ta biết nó là chuyện gì hay không?”

Thẩm Lãng bị kích thích ngửa mặt lên trời thở dài. Nhưng y còn chưa nói gì, môi của Vương Liên Hoa lại hạ xuống trên bờ môi của y, trong lúc gần gũi phảng phất có tiếng rên rỉ tràn ngập tình dục, cách hôn dị thường khiêu khích. Thẩm Lãng nghĩ muốn đẩy hắn ra, nhưng thời điểm tay đặt lên bờ vai của hắn, trong lòng tràn ngập ôn nhu không đành lòng, dĩ nhiên là nhẹ nhàng ôm lấy thân thể trong lòng ngực, như là ôm lấy một hài tử bướng bỉnh lại cô đơn. Ngay cả khi hắn hôn môi khiêu khích, cũng bất quá là một hài tử tùy hứng thôi. Mà đứa bé này thời điểm từ trong lòng ngực của y ngẩng đầu lên, ánh mắt mê muội tựa như sương mù đầu mùa xuân.

“Tắm rửa.”

“Nước uống cũng không có, còn tắm rửa.”

Vương Liên Hoa vùi đầu vào trên vai y cười khanh khách: “Ta không phải muốn tắm rửa, chỉ là lúc ở Vân Thủy khách điếm Tần Châu, ta và ngươi cùng ngủ một giường, ngươi thế nhưng muốn chạy đi tắm nước lạnh.” Nói xong lời này đột nhiên phát giác thân thể Thẩm Lãng cứng đờ, vì thế ngẩng đầu nhìn y cười nói: “Ta khi đó còn tưởng rằng ngươi đã lâu không ôm nữ nhân mới có thể như thế. Nhưng lúc ngươi rơi xuống thạch thất dưới thư phòng, ngươi nói ngươi nguyện ý chết cùng ta, ta nghĩ đến sự kiện kia, liền biết ngươi đối với ta, cũng không phải là tình huynh đệ, bằng hữu chi nghĩa, mà là yêu ta giống như yêu nữ tử bình thường, ta nói có phải hay không?”

Đọc tiếp

[Đam Mỹ] Võ lâm ngoại sử【Đồng Nhân Văn】– Đào Hoa – 44

Võ Lâm Ngoại Sử – Đào Hoa

——- Chương 44 ——–

Bất quá lật vài tờ xem, Thẩm Lãng khóe miệng còn có chút run rẩy.

Vương Liên Hoa meo meo cười nhìn y không nói lời nào.

Thẩm Lãng nhìn một lát, đem bảo giám kia khép lại, gặp Vương Liên Hoa vẫn là một bộ mặt mỉm cười, nhịn không được nói: “Ngươi không thất vọng?”

Vương Liên Hoa cười nói: “Hòa thượng luyện loại công phu này, cũng không phải việc gì lạ, tại hạ có cái gì hảo thất vọng chứ?”

Đọc tiếp

[Đam Mỹ] Võ lâm ngoại sử【Đồng Nhân Văn】– Đào Hoa – 43

Võ Lâm Ngoại Sử – Đào Hoa

——- Chương 43 ——–

Chết.

“Hắn đã chết chưa?”

“Hắn trúng hỏa của phích lịch đan, làm sao có thể không chết.”

Vương Liên Hoa nói: “Chính là vừa rồi hắn đang cười.”

“Hình như đúng” Thẩm Lãng thở dài một hơi.

Đọc tiếp

[Đam Mỹ] Võ lâm ngoại sử【Đồng Nhân Văn】– Đào Hoa – 42

Võ Lâm Ngoại Sử – Đào Hoa

——- Chương 42 ——–

 

Ở bên trong thạch thất, không thấy thiên nhật (mặt trời và bầu trời), cũng không biết qua bao lâu, duy có châu quang giống như mộng, chiếu đến thân ảnh người nọ giống như huyễn giống như thực. Lúc mới bắt đầu, còn có thể suy nghĩ phải đào bao sâu, còn phải bao lâu mới có thể đến được đỉnh, sau đó thật sự chết lặng, chia ra chia ra, một tấc một tấc, giống như vĩnh viễn không có cuối. Thân hình Tuyết Tiên Cơ bị dọn ra ngoài quan tài, nhưng ngọc quan này khiến cho cả phòng hàn khí, cũng không bị hư hại, chính là thời gian càng lâu, tứ chi kia càng trở nên mềm mại ra, trên mặt giống như cũng có một chút sinh khí, giống như muốn từ trong mộng tỉnh lại, hai người trong lòng đều biết đây chỉ là hiện tượng thối rữa mà thôi.

Vương Liên Hoa khẽ cười nói: “Nếu là tái không đi ra, sợ chúng ta chờ được, nhưng mỹ nhân chờ lại nguy.” Hắn vươn tay xoa hai má Tuyết Tiên Cơ, chỉ cảm thấy tay chạm vào mềm mại, nhưng nghĩ đến phương dung (sắc đẹp) tuyệt thế, thế nhưng cũng sắp sửa mục rữa bại hoại, uế khí lan tràn, không khỏi cảm thấy rầu rĩ.

Đọc tiếp

[Đam Mỹ] Võ lâm ngoại sử【Đồng Nhân Văn】– Đào Hoa – 41

Võ Lâm Ngoại Sử – Đào Hoa

——- Chương 41 ——–

Thẩm Lãng tay cầm tụ đao, thầm vận chân khí, dùng sức hướng đá phiến kia đâm. Lưỡi đao vốn sắc bén một phát là đứt , chỉ tiếc dài chưa đến một thước, lưỡi đao bất quá cũng chỉ dài sáu bảy tấc, dĩ nhiên xuyên không qua đá phiến kia. Thẩm Lãng trong lòng kêu khổ, chỉ kĩ năng nạy dưới hòn đá, thạch chất cũng chật và rất nhỏ, bất quá cũng chỉ một vài khối băng nhỏ rơi xuống. Nếu đao này là đao kiếm tầm thường, sợ chịu không được bị lực này làm gãy. Thẩm Lãng đào hơn nửa canh giờ, cũng chỉ đào ra cái hố nông nhỏ xíu, liền đã cảm thấy sức lực không thể tiếp tục.

Với nội lực của y, mặc dù bị thương có chút hao tổn, vốn cũng không đến mức như thế. Chỉ vì chỗ đứng của y chính là ngọc quan kia. Ngọc quan tính hàn, băng vạn năm, vì một cỗ băng tuyết khí xâm nhập vào chân, càng thêm hao tổn chân khí để chống đỡ. Vương Liên Hoa thấy thế, nhân tiện nói: “Ngươi nghỉ một chút đi, đến ta.”

Đọc tiếp

[Đam Mỹ] Võ lâm ngoại sử【Đồng Nhân Văn】– Đào Hoa – 40

Võ Lâm Ngoại Sử – Đào Hoa

——- Chương 40 ——–

Thời điểm Vương Liên Hoa hỏi ra những lời này, trong lòng bàn tay có chút đổ mồ hôi.

Hắn sắc mặt tái nhợt, hai mắt cũng hồng, tiều tụy khiến người ta tâm thương xót.

Thẩm Lãng mạnh cười nói: “Ngươi làm sao lại khổ sở hỏi như vậy? Ngươi có việc gì, ta cuối cùng cũng phải cứu ngươi thôi.”

Vương Liên Hoa thế nhưng không bởi vậy mà buông tha y. Hắn nhìn chằm chằm gương mặt của Thẩm Lãng, ánh mắt trong phút chốc vẫn không chớp, vẻ mặt ngang bướng giống như một hài tử: “Ngươi trả lời ta, có phải hay không?”

Đọc tiếp

[Đam Mỹ] Võ lâm ngoại sử【Đồng Nhân Văn】– Đào Hoa – 39

Võ Lâm Ngoại Sử – Đào Hoa

——- Chương 39 ——–

 

Thẩm Lãng thính lực (khả năng nghe) luôn luôn không tệ.

Nhưng khi thời điểm y đuổi tới bên kia, lúc phát hiện trong phòng không có một người. Y cảm thấy có điểm kỳ quái, tìm khắp chung quanh phòng một lần, nhưng vẫn không tìm được Vương Liên Hoa.

Người sống lớn như vậy, chẳng lẽ liền từ trong địa cung này phong bế (đóng kín lại) tiêu thất sao?

“Vương Liên Hoa!”

Thạch bích chung quanh truyền đến tiếng vọng nhẹ nhàng, nhưng cũng không có người trả lời.

Đọc tiếp

[Đam Mỹ] Võ lâm ngoại sử【Đồng Nhân Văn】– Đào Hoa – 38

Võ Lâm Ngoại Sử – Đào Hoa

——- Chương 38 ——–

Nhất thời im lặng không tiếng động, hai người đều cảm thấy có chút thiếu tự nhiên, không khỏi đều quay đầu đi, lại tại lúc quay đầu, ánh mắt chạm vào nhau, làm muôn vàn suy nghĩ kia, đều hiện rõ vào trong mắt người đối diện.

Thẩm Lãng chỉ cảm thấy lồng ngực một mảnh kích động, đều có tư vị khác nhau nảy lên trong lòng, chỉ nói: “Ngươi…”

Vương Liên Hoa cũng nhịn không được nói: “Ngươi…”

Đọc tiếp

[Đam Mỹ] Võ lâm ngoại sử【Đồng Nhân Văn】– Đào Hoa – 37

Võ Lâm Ngoại Sử – Đào Hoa

——- Chương 37 ——–

Cầm hỏa chiết chiếu sáng, phía dưới hình như xác thực là một con đường, nhưng cũng không giống con đường rộng lớn. Thẩm Lãng thả người nhảy xuống, thật vẫn là Vương Liên Hoa tâm tỉ mỉ, còn đặc biệt dời thi cốt này đi, đẩy phiến đá phía trên ra thuận tay đem thi cốt xếp chồng thành một vùng, dễ dàng che đậy lên bề mặt kia.

Thẩm Lãng cười nói: “Nếu thật có người muốn đốt lửa tìm kiếm kĩ lưỡng, chỉ sợ dấu vết này không che đậy được.”

Vương Liên Hoa nói: “Chung quy so với làm cho người khác vừa nhìn thấy liền nhận ra thì còn tốt hơn.”

Đọc tiếp

[Đam Mỹ] Võ lâm ngoại sử【Đồng Nhân Văn】– Đào Hoa – 36

Võ Lâm Ngoại Sử – Đào Hoa

——- Chương 36 ——–

“Chờ một chút!”

Hắn vừa gọi ra tiếng, liền nghe bọn người ở đây nhẹ nhàng bật hơi thanh —— những người này, kỳ thật trong lòng sợ hãi hoảng loạn, làm sao biết kém một bậc so với mình? Hắn cọng lông cũng chưa tổn thương, trong lòng đã hảo tính toán hơn thập loại biện pháp giết người, tay trong ống tay áo nắm đoản đao. Nếu hắn nói không, bọn người kia cũng không thể còn sống rời khỏi nơi này.

Chính là hắn rốt cục nhận thua.

Đọc tiếp

[Đam Mỹ] Võ lâm ngoại sử【Đồng Nhân Văn】– Đào Hoa – 35

Võ Lâm Ngoại Sử – Đào Hoa

——- Chương 35 ——–

Đổng Thiếu Anh cười nói: “Vương huynh không phải là sợ tại hạ ở bên trong có mai phục? Vốn Vương huynh bảo tại hạ tiến đến đây, tại hạ lại như thế nào tính toán trước?”

Vương Liên Hoa vòng vo đảo mắt nói: “Động này khu vực hắc ám nguy hiểm, chỉ cần ta và ngươi, Thẩm huynh bốn người đi vào thì có thể, để tránh phát sinh sự cố địa thế rối loạn đầu. Nơi này đương nhiên Đổng huynh so với tại hạ quen thuộc hơn. Như vậy đi, Đổng huynh đi trước, Thẩm huynh theo sau, sau đó đó là Tứ Nương, tại hạ đi sau cùng.”

Đổng Thiếu Anh tự cười nói: “Vương huynh nếu nói như thế, tại hạ cùng với Tứ Nương liền tòng mệnh.”

Đọc tiếp