[Đam Mỹ] Thập Đại Khốc Hình – Chương 1

coverTác giả: Tiểu Chu 123
coverNguồn: Vườn Độc Thoại
coverSố chương: Hơi dài
coverEdit: Ám Trần Di Tán
coverTình trạng: Đang lết
4
Nghiêm Tiểu Chu hồi mới đi làm quan =]]

Đây là truyện thuộc thể loại ngược luyến tàn tâm nha các thanh niên, cơ mà ta nghĩ nhà này chắc lết được đấy =]] dân tình ngược dữ dội không mà :v….Bộ này ta edit đang dang dỡ đã lâu, hiện tại hứng lên beta trở lại, thấy mình ngày trước edit quả là… đọc kinh thiệt chứ. =3=

Lúc này Beta vì thế quyết định update trở lại. Trong bản update còn tặng kèm theo ảnh cosplay cực sinh của Hiểu Hiểu…

Chắc ai đó sẽ thích :v….

~ Lết nào |५(>‘o’)>~( ‘-’ )~

 

Đệ Nhất Chương

“Kỳ thật, mọi chuyện cũng không phải khó khăn đến như vậy.”

Tiểu Chu nói xong chậm rãi bỏ tay xuống, tay hắn rất đẹp, đầu ngón tay màu hồng đỏ, da vẻ thật trắng, giống như hương lan tỏa giữa đêm khuya.

“Ý của Nghiêm đại nhân là ——” Phó Vãn Đăng nữa thân mình bị che khuất dưới bàn, mặt không chút huyết sắc nhìn hắn, người kia giữa hai hàng mi có một điểm khỏa hồng chí (điểm màu hồng – chu sa) thấp thoáng lay động, ẩn bên trong vẻ quyến rũ che dấu vài phần sát khí.

Tiểu Chu khóe môi nhấp nháy, rõ ràng là hiểu rõ sự tình, muốn nói lại thôi. Phó Vãn Đăng biết rõ là hắn khó xử, liền một tay chỉ lên trời nói: “Việc này là chuyện cơ mật, nếu như để cho người thứ ba biết được, đầu lưỡi của ta liền để cho ngươi lấy đi.”

Tiểu Chu thản nhiên nói: “Dù là ai cũng vậy, chính là ta thật không biết phải giao phó với Thánh Thượng như thế nào mới tốt.”

Phó Vãn Đăng nở nụ cười: “Ngươi không nói, ta không nói, Thánh Thượng mặc dù mắt có thể thông thiên thì cũng làm sao hiểu rõ được?”

Tiểu Chu nhìn lại hành động chính mình một lúc lâu sau mới nói: “Đã nói như vậy rõ ràng là —— muốn tha cho hắn một con đường sống.”

Phó Vãn Đăng hạ thấp giọng nói: “Tâm địa Nghiêm đại nhân từ khi nào lại biến thành Bồ Tát như vậy, ngươi thương hại hắn, sao lại không thương hại ta?”

Tiểu Chu trầm lặng hồi lâu, đầu ngón tay bỗng nhiên đặt tại điểm màu ửng đỏ trên bàn bát tiên thượng: “Lột da không thấy máu… chuyện đó thì có gì gọi là khó!”

Phó Vãn Đăng đôi mi thoáng giãn ra nói: “Thỉnh Nghiêm đại nhân chỉ giáo.”

Tiểu Chu âm sắc trong trẻo nhưng lạnh lùng, không mang theo nửa phần tục khí lại có phần êm tai nói: “Dùng nước đá trấn đoản đao, ở trên đỉnh đầu của người này, thẳng một đạo đao khai bốn lỗ lớn, đổ thủy ngân vào, thủy ngân ở giữa đem máu đông lại, da thịt cũng tự nhiên tách ra, phần dưới người càng đau nhức, ở phần trên thân thể dùng đao mạnh lóc da ra, thế này rõ ràng là một khối thịt luộc trần trụi, đừng nói là máu, mà ngay cả nước mắt, cũng làm cho hắn một giọt cũng không thể chảy ra nổi.”

Phó Vãn Đăng nhịn không được hơi hơi rùng mình một cái, lại nhìn Nghiêm Tiểu Chu vẻ mặt cùng bộ dáng vẫn rất là vân đạm phong khinh (nhẹ nhàng, hời hợt), chính là khỏa hồng chí giữa đôi mi kia càng phát ra tiên diễm. Hắn nở nụ cười lớn một tiếng nói: “Đại nhân quả nhiên là hảo thủ đoạn, thực làm cho Phó mỗ bội phục.”

Tiểu Chu thùy mắt hạ xuống nói: “Ngươi cũng không cần phải bội phục ta, chỉ hảo hảo để ý giữ miệng, nếu có một chút phong phanh tiết lộ ra ngoài, liền chớ trách ta dùng biện pháp nào đó bào chế ngươi.”

Phó Vãn Đăng vội rời khỏi ghế quỳ xuống trước mặt hắn nói: “Đại nhân nói vậy thật khiến ta đau lòng, ta như thế nào lại làm cho đại nhân khó xử, dù cho thiên lôi có giáng xuống, phó mỗ cũng tuyệt đối không hé lộ nữa chữ.”

“Vậy thì ta yên tâm.” Tiểu Chu đứng lên, phủi phủi hạt bụi nhỏ nhiễm trên áo bào trắng, ôn nhu nói: “Án này Phó đại nhân chắc chắn sẽ khiến cho quần thần kinh động ai nấy cũng đều biết, một quỳ này, Tiểu Chu không dám nhận.”

Phó Vãn Đăng vội vàng nói: “Đại ân đại đức của Nghiêm đại nhân, Phó mỗ trọn đời ghi nhớ trong lòng.”

“Lời này, Phó đại nhân nhớ rõ thì tốt rồi.” Tiểu Chu đem hai tay bỏ vào trong tay áo, đẩy cửa sau mật thất, rồi chậm rãi đi ra ngoài.

Chuyện này vào nửa tháng sau, Vụ án tộc Trần thị bị cáo buộc với tội danh tàng trữ Hoàng Bào* đã được kết án. Thủ phạm Trần Cuồn Cuộn bị Hoàng Thượng đích thân ngự bút phán khổ hình lột da không thấy huyết, hình bộ thị lãng Phó Vãn Đăng đề ra diệu kế xảo thi, bởi vậy mà nổi lên thanh danh.

Ba ngày sau, Phó Vãn Đăng được phong Hộ Bộ Thượng Thư.

Ngày nọ, Hoàng Thượng chỉ nói có một số việc phải giao cho Phó Vãn Đăng, buộc hắn phải đến ngự thư phòng lĩnh chỉ.

Sáng sớm Phó Vãn Đăng nhận được tấu chương liền đi. Đúng là sáp nguyệt thiên, một trận tuyết lớn vừa qua, thời tiết lạnh đến thân thể đều không chịu được. Hắn khoác triều phục giáp miên, xa xa liền trông thấy một người quỳ gối giữa trời tuyết, quan phục kiểu dáng bình thường khoác lên trên người hắn liền toát ra vẻ bên ngoài mỏng manh, điều này cho thấy là người đã quỳ được một lúc, từ đầu đến chân đều bám đầy tuyết, Phó Vãn Đăng bất giác thở nhẹ một tiếng: “Nghiêm đại nhân, đây là………”

Thái giám một bên trông thấy giọng the thé nói: “Phó đại nhân, Thánh Thượng có khẩu dụ, bất luận kẻ nào cũng không được cùng Nghiêm đại nhân nói chuyện, Hoàng Thượng ở bên trong, trước ngài chờ một lát, nô tài đi thông báo cho ngài.”

Phó Vãn Đăng ngơ ngác nhìn Tiểu Chu, bọn họ là cùng bảng thi đậu tiến sĩ, thực ngầm nhận được ở hắn không ít ân huệ, lại biết rõ hắn thân mình không tốt, mới đây còn trải qua bệnh căn, trời giá rét, đất đông lạnh như vậy hắn làm sao chịu được. Đang đứng ở đó do dự, lại nghe thái giám cao giọng quát một tiếng: “Hoàng Thượng có chỉ, tuyên Phó đại nhân.”

Phó Vãn Đăng hạ thấp giọng, vội vội vàng vàng nói: “Gặp được Hoàng Thượng, ta liền thay ngươi cầu tình.”

Tiểu Chu lại ngẩng đầu lên, nhẹ nhàng đưa tay lắc lắc: “Trăm triệu lần không thể.”

Phó Vãn Đăng tiếp theo trầm lặng, Hoàng Thượng đây rõ rang là muốn tìm cơ hội để trừng phạt hắn. Trong lòng lo lắng bất an, trên mặt vẫn là như cũ không có gì gọi là bất ổn, nửa phần cũng không lộ ra ngoài. Một ảnh quan bào vượt qua cánh cửa, liền ở trước chính điện quỳ xuống: “Vi thần Phó Vãn Đăng tham kiến Thánh Thượng.”

Rèm cửa treo cao, có thể nhìn thấy chậu than trong phòng, một nam tử trẻ tuổi ngồi kế bên, thân hình cao gầy cực kỳ, quần áo hoàng bào lễ đội mũ, càng phát ra vẻ diện mạo tuấn tú. Đây là đương kim Thánh Thượng Chu Viêm Minh.

Lai lịch Chu Viêm Minh cũng có chút hơi kỳ hoặc. Lúc trước tiên hoàng bốn mươi tám vẫn vô con nối dòng, liền có người Hồ Tra Mỗ dâng hiến lên một tên Mĩ Cơ, vào cung ba tháng liền thụ thai, vua và dân từ trên xuống dưới nhất thời ồ lên, lại tiếc tiên hoàng đối với vị Mĩ Cơ này dị thường sủng ái, đồng thời còn lập người lai lịch bất minh lên tước vị thái tử.

Chu Viêm Minh ra đời được mấy năm, tiên hoàng lại có thêm hai vị hoàng tử, vô luận từ tư chất đến tướng mạo toàn bộ đều không phải đối thủ của y, ngôi vị hoàng đế này cũng vững chắc như núi Thái Sơn.

Chu Viêm Minh vốn là người thông minh tuyệt đỉnh, nhưng lại mắc bệnh đa nghi nặng, thần tử dưới trướng hoạt động cẩu thả cỡ nào cũng không thể qua mắt được y. Phó Vãn Đăng từng bước xử án Trần Thị khắp trời đất đều biết, hiện tại đúng là làm cho y nghẹn khẩu ác khí (ác khí tắt nghẽn, không nói được nên lời =]]).

Thăng hắn Hộ Bộ Thượng Thư bất quá là để che đậy lòng người, lần này cho gọi hắn đến, trong lòng Chu Viêm Minh đều có tính toán.

Quân thần hai người tự động ngồi xuống, đến nơi không nói quá hai câu, Phó Vãn Đăng nhớ đến Tiểu Chu, hiện tại ở nơi này quả có chút không yên lòng.

Chu Viêm Minh sao không biết tâm tư của hắn, âm thầm cười lạnh, giống như không để tâm nói: “Hà Nam phủ đại hạn ba năm hiện giờ lại đến tai ương lũ lụt, công việc cứu tế này nên do Hộ Bộ chưởng quản, như thế nào đến nay cũng không thấy trình tấu sớ dâng lên.”

Phó Vãn Đăng vội thanh minh nói: “Hồi bẩm Thánh Thượng, tình hình thiên tai Hà Nam có chút phiền phức, vi thần sợ việc cứu tế bị chia nhỏ ra, nên trực tiếp giao trách nhiệm này cho Hà Nam tri phủ Ân Tuyết Y thẩm tra.”

“Điều này cũng đúng.” Chu Viêm Minh tiện tay đẩy khối mộc than vào chậu nói “Bắt đầu việc cứu tế nên trao đổi rõ ràng với nhau, tốt nhất là nên đi đến tận nơi gặp họa để xem cho rõ.”

Phó Vãn Đăng giật mình, đường đường quan to nhất phẩm vậy mà lại bị điều đi Hà Nam cứu tế, điều này quả thực là không còn thể diện gì. Nhưng quan chức này vốn là may mắn mà có, nếu không phải Tiểu Chu trợ thủ, ngay cả tánh mạng hắn cũng liền không thể giữ được. Vì thế lập tức lĩnh chỉ tạ ơn, khom người lui ra ngoài.

 

Lúc này cũng đã là buổi trưa, bên ngoài tuyết đọng bị ánh nắng chiếu hạ, lách tách theo mái hiên chảy xuống đất, Chu Viêm Minh nhớ rõ Tiểu Chu chân có tật, mùa hè nắng nóng mà cũng muốn hai tầng quần, trong lòng lại càng cảm thấy được giải hận. Ngồi trong chốc lát, lúc này mới sai người gọi hắn tiến vào. Người truyền tin đi một lúc quay lại thư phòng báo: “Hồi bẩm Thánh Thượng, Nghiêm đại nhân đi không được.”

Chu Viêm Minh cười lạnh: “Vậy làm cho hắn đi.”

Người nọ nói: “Vậy cũng không được, Nghiêm đại nhân đã sớm hôn mê từ lâu.”

Chu Viêm Minh trong lòng khẽ chấn động. Chợt vừa cười lại toát ra vài phần lãnh ý: “Nói gì cũng không được, hay dùng nước lạnh tát, trẫm thật muốn xem khổ nhục kế này của hắn có thể diễn được trong bao lâu.”

Hai người kia lĩnh mệnh mà đi. Tiểu Chu đang trong lúc hỗn loạn, bất ngờ cảm giác trên người một trận lạnh đến thấu xương, toàn thân như bị đột kích, nhất thời mở mắt. Trước mắt kia là một đoản giày màu vàng, khắp trên trời dưới đất này cũng chỉ có một người mặc, Tiểu Chu trở người lại, chung quy cũng là không gượng dậy được.

Chu Viêm Minh lạnh lùng nói: “Quân thần lễ nghĩa ngươi rốt cuộc là đã học được như thế nào, Trương Tử Ân cũng là một thế hệ học giả uyên thâm danh chấn thiên hạ, lại dạy ra một học trò như ngươi vậy?”

Tiểu Chu nhấp khóe môi nhưng phát không ra tiếng, bị nước lạnh sũng đến ven trán nổi nước, tay phải hiện ra một thối ngọc dường như màu trắng, khỏa hồng chí ở giữa đôi mi mị hoặc dẫn theo vài phần tà khí.

Chu Viêm Minh dõi theo khuôn mặt hắn, dưới bụng dậy lên một trận nóng rực, người này, dùng bốn chữ hảo nữ xinh đẹp để hình dung tuyệt không có chút nào quá phận, diện mạo hắn xinh đẹp như vậy, đúng là không thể ngờ nào ngờ lại chính là loại người tâm mị ngoan độc.

Hắn nhậm chức Đại Lý trình tự ngắn ngủi khoảng hai năm giết người vô số, chấn động vua và dân, tấu sớ dâng lên buộc tội hắn ước chừng có thể dài cả hai gian thư phòng. Cũng là hắn, nhìn bên ngoài không khác gì một đại phu cổ hũ, khư khư cố chấp, thế nhưng lại cực kỳ thủ đoạn, ngự sử Bùi Lan Khanh mang án nhận hối lộ, khi đem ra truy xét dụng cực hình tàn độc, cuối cùng liền tra ra manh mối. Cũng vì vậy mà hư danh cũng rõ ràng hơn, đều là do hắn Nghiêm Tiểu Chu.

Chu Viêm Minh đối với nhân phẩm của hắn từ xem thường rồi đến chán ghét cực điểm, nhưng lại không thể bắt được của hắn dù chỉ là một chút nhược điểm, hắn xử sự chu đáo chặt chẽ, cẩn thận, tâm ngoan thủ độc (tâm cứng rắn, ra tay độc ác), đa dạng chồng chất, Chu Viêm Minh mỗi lúc nghĩ đến khuôn mặt cùng thái độ làm người của hắn, trong lòng lưu lại cùng một cảm giác duy nhất chính là —— nghĩ muốn thượng hắn!

 

——————-

Một loại lực hấp dẫn cổ quái, ngay cả dục vọng cũng giống như bị bóp méo, lúc đặt hắn ở trên giường làm những chuyện đó cũng giống như đối diện với đến một cái thân chết, dù rằng ngày thường không dám đối với phi tử hậu cung dùng đủ loại cách như đã dụng trên người hắn.

Nhưng dù như thế nào thì cũng thể không ngờ rằng, hắn – một người như vậy lại sợ đau đến cực điểm.

Chính là hắn dù đau cũng không chịu thốt ra một tiếng, cắn chặt môi lại, giống như là ngậm hờn, lại giống như ẩn nhẫn, con ngươi sâu đen như ngọc lưu ly bừng tỉnh, cùng ánh mắt lạnh lùng kia khác nhau một trời một vực.

Hắn càng quật cường Chu Viêm Minh lại càng không chịu buông tha, khi đau tới cực điểm thì hắn sẽ khóc, nhưng cũng không phải giống như người bình thường gào khóc thật lớn, lúc vô tình bắt gặp tận mặt mới biết được, đôi gò má tựa như ngọc nghiên kia không ngờ lại tràn đầy lệ thủy.

 

Chu Viêm Minh sai người thấp đèn dầu lên, một mặt gần như hung ác dụng hình phạt hắn, một mặt lại có chút tốt hơn khi nhìn thấy hắn đôi mắt mở to đồng thời rơi lệ, chỉ có lúc sau Chu Viêm Minh đối hắn ôn nhu hơn một ít, y nhớ rất rõ là y rất thích nhìn người này khóc, nhưng không phải mới một trận đã khóc, nhất định là phải đúng thời cơ mới có bộ dáng khóc hảo đẹp, nhìn hắn khóc đến tâm hoa cũng được thư thái, chính sự cần truy cứu cũng vong đi hết tám chín mười phần.

Chu Viêm Minh đương nhiên không biết khi Tiểu Chu khóc cũng rất là có học. Y tham luyến thân thể xinh đẹp như tuyết trắng kia, nhưng lại ghét tính tình tàn bạo ngoan độc của hắn. Thời điểm y ôm hắn lên nghĩ muốn bóp chết hắn, nhưng đến lúc gần bóp chết được hắn thì lại hoàn toàn không thể xuống tay được, y hận chính mình do dự không quyết đoán như vậy, lại rất mâu thuẫn, đành phải biến bản thân mình thêm lệ khí mà chà đạp hắn.

Thân thể Tiểu Chu vốn là mỏng manh yếu đuối, mỗi ngày qua lại càng gầy yếu đi một cách nhanh chóng, cách một lớp y phục thật dày, mà ngay cả xương sườn cũng muốn lò mò chui ra.

Chu Viêm Minh vốn là không định lại làm khó hắn, chỉ tiếc vụ án Trần Cuồn Cuộn tàng trữ hoàng bào, y vốn là có tâm tha cho vị ân sư ngày trước của mình một con đường sống, vì thế mới đích thân ngự bút phê duyệt một đạo ý chỉ xảo quyệt, không ngờ Nghiêm Tiểu Chu tự cho mình là thông minh âm thầm phá rối, trước không thể vị tình với ân sư xưa, trong lòng ngậm hờn cùng cực, mà nay ngay cả thể diện cũng trở dậy không nổi.

Y hai tay chấp sau lưng, nhìn Tiểu Chu cười lạnh nói: “Nghiêm đại nhân thật sự là người thông minh tuyệt đỉnh, ngay cả trẫm đây, cũng không thể không bội phục ngươi.”

Tiểu Chu nửa người ngâm trong nước lạnh như băng, chỉ có mặt là nổi lên tựa như hoa sen trắng tự nhiên nổi giữa mặt nước, trước mắt một điểm hồng chí tĩnh lặng nằm giữa hai hàng lông mày, thực giống như một bức họa mỹ nhân đồ, hắn vẻ mặt đạm mạc nói: “Thần trời sinh tính ngu dốt, Hoàng Thượng quá lời.”

Chu Viêm Minh nói: “Ái khanh cần gì phải khiêm tốn vậy, nghĩ ra được cách muốn lột da mà không thấy máu đúng là diệu kế mà, trong thiên hạ này ngoài ái khanh đây ra thì còn người thứ hai có thể nghĩ ra sao.”

Tiểu Chu thản nhiên nói: “Trong thiên hạ, người tài ba nhiều không kể xiết, liền đâu chỉ mình thần mới nghĩ ra được. Huống chi đây là chủ ý của thần, bất quá là vì Hoàng Thượng hóa giải ưu phiền mà thôi, thần thật không biết cơn giận lôi đình này của Hoàng Thượng là từ đâu mà đến.”

Chu Viêm Minh giận dữ phản cười: “Nói cho cùng thì trẫm thật không biết ái khanh đây trừ một bụng đầy kinh luân ra ở ngoài còn có cái lưỡi trơn như hoa sen, thực là khéo ăn nói.”

Y nói đến lại kéo hắn phủ lên thân mình ghé vào tai hắn thanh âm lạnh lùng nói: “Vậy mà như thế nào đến lúc lên giường, ngươi dù là nửa điểm cũng không há miệng?”

Tiểu Chu hơi chấn động, khóe môi nhấp theo thói quen, cũng không ra tiếng.

Mặc cho Chu Viêm Minh châm chọc khiêu khích thậm chí quyền đấm cước đá như thế nào, cũng khẳng không hé ra một chữ. Chu Viêm Minh trong tay không có chứng cứ rõ ràng, bất quá là tìm chút sự tình đến làm nhục hắn, nhưng nếu muốn ngay từ đầu đã làm, Chu Viêm Minh cảm thấy hắn không tự giác cũng là trầm trầm xuống, ý niệm vừa chợt lóe qua trong đầu, cũng không muốn đề cập đến.

Thời điểm trở về phủ cũng đã là gần chạng vạng. Tiểu Chu được người nhà ôm một đường thẳng vào phòng ngủ. Xiêm y mới được thay đổi sạch sẽ, lại có một tiểu tư (đại khái là gia đinh) đến thông báo, nói là Phó Cùng ở đại sảnh chờ đã lâu.

Tiểu Chu nhân tiện nói: “Bảo hắn đến phòng ngủ đây đi.”

Người kia nói: “Như thế —— sợ là không ổn đâu.”

Tiểu Chu nói: “Cũng không phải nữ tử hương khuê, chẳng lẽ còn phải kiêng kỵ sao?”

Người kia liền không nói nữa, bộ dáng lại vẫn là có vài phần không yên tâm, sau nửa tuần trà nhỏ, Phó Vãn Đăng lúc này mới được chuyển qua hậu viện lớn, đi theo tiểu tư đến phòng ngủ, dừng lại ở giữa phòng: “Ta hại đại nhân chịu khổ!”

Tiểu Chu đắp chăn ngồi trên giường, thị nữ một bên bưng nước canh khử lạnh từng ngụm từng ngụm uy hắn, tình cảnh này quả nhiên là một màn hương sắc kiều diễm mà, đầu Phó Vãn Đăng dù là gỗ mộc sinh thành, cũng hiểu được liền một phát ra trận mặt đỏ tai hồng. Lại nghe Tiểu Chu trầm giọng nói: “Phó Cùng sao lại nói như vậy, Hoàng Thượng phạt ta, đều là do ta có chỗ thất đức, với Phó Cùng thì có can hệ gì.”

Phó Vãn Đăng ở chốn quan trường lăn lộn nhiều năm, lập tức thông suốt, vội lên tiếng nói: “Nghiêm đại nhân đã nói, cùng Hoàng Thượng hóa giải ưu phiền, đây đúng là bổn phận làm thần tử của chúng ta, đừng nói là phạt quỳ, dù cho có đánh có giết, cũng không nói lời oán hận.”

Tiểu Chu giống như vô tình có chút nở nụ cười: “Phó cùng miệng lưỡi đúng thật là lịch lãm, càng nói càng lanh lợi.”

Phó Vãn Đăng chợt thấy châu quang ở giữa đôi mắt hắn chợt lóe lên, đôi con ngươi đen kia lưu quang tràn đầy màu sắc, ngay tức khắc không gian dường như có trăm loại mị hoặc lan tràn. Phó Vãn Đăng cùng hắn quen biết đã nhiều năm, ngày thường bất quá cũng là quân tử chi giao, luôn luôn cảm thấy được người này, nghiêm túc có thừa, nhưng tứ chi hoạt bát nhẹ nhàng, cơ trí hơn người, cũng là hiếm khí thấy có hứng thú phong lưu, về phần đối nhân xử thế, cũng chỉ thấy là hắn xử sự chu đáo không thấy để lại hậu họa, hắn đối với Phó Vãn Đăng như vậy, cũng thực xem như dị thường.

Phó Vãn Đăng ngẫu nhiên tĩnh tâm lại, để tay lên ngực tự hỏi, nhưng cũng thật sự không biết chính mình có chỗ nào đáng giá để hắn nhìn với cặp mắt khác xưa.

“Làm cho đại nhân chê cười.” Phó Vãn Đăng biểu hiện ra vẻ quẫn bách, bưng tách trà tiến đến bên môi, chợt nhớ lại một chuyện, nói “Lần này đi Hà Nam cứu tế thiên tai, Nghiêm đại nhân không có chuyện gì phải giao phó sao?”

Tiểu Chu hạ mi mắt xuống, lông mi nồng đậm lóe ra, hồi lâu mới nói: “Lần này đi Hà Nam, đường xá xa xôi, thế sự nhiều suy suyễn, trên đường đi Phó Cùng nhất định phải cẩn thận rồi.”

Phó Vãn Đăng chỉ cảm thấy trong lòng nóng lên, hắn không suy nghĩ gì liền siết tay lại nói: “Thế nhân chỉ nói Nghiêm đại nhân mặt lạnh tâm lãnh, lại làm sao hiểu được, Nghiêm đại nhân chính là chỉ lãnh trên người bọn gian thần nịnh nọt.”

Tiểu Chu chậm rãi nắm tay hắn nói: “Phó Cùng, ngươi hãy nhìn qua ta đối người bên ngoài cũng có cái nhiệt tâm này sao?”

Phó Vãn Đăng toàn thân chấn động, mạnh ngẩng đầu nhìn lên liền thấy hắn khóe môi khẽ câu lên, trong lúc đó trên mặt còn có một chút ý cười, nhất thời chỉ cảm thấy một loại sắc hảo tươi đẹp, ngay cả tinh thần cũng có chút hoảng hốt: “Nghiêm đại nhân lời này —— là có ý tứ gì ——”

Tiểu Chu ý cười vô dụ lợi: “Phó Cùng cảm thấy được ý tứ gì thì là có ý tứ đó.”

Phó Vãn Đăng sợ hãi cả kinh, Tiểu Chu lại xoa xoa tay hắn nói: “Phó cùng lại nghĩ đi đâu? Kinh hoàng như vậy, nói cùng ta nghe một chút.”

Phó Vãn Đăng quẫn trí cực đại, liền trầm mặt nói: “Nghiêm đại nhân chẳng lẽ là cực kỳ nhàn rỗi sinh nhàm chán, lấy Phó mỗ làm trò cười sao?”

Tiểu Chu thản nhiên nói: “Phó Cùng, ngươi và ta đều là hiểu được, có một số việc, đâu cần phải nói thông thấu ra như vậy?”

Phó Vãn Đăng đầu một trận mê loạn, chỉ cảm thấy chân chân giả giả, hư hư thật thật, toàn bộ đều không được rõ ràng, cũng không tìm ra được một cái nguyên do. Trước mắt vẫn là hắn vẻ mặt mang theo ý cười lại tựa như không, tai thoáng nghe âm sắc trong trẻo nhưng lạnh lùng của hắn nói: “Hà Nam từ xưa đã nổi trội, lần này Phó Cùng đi, chẳng lẽ không nghĩ sẽ cho ta một món đồ lưu niệm sao?”

Phó Vãn Đăng vội hỏi: “Phàm là thứ đại nhân muốn, lên núi đao xuống biển lửa, Phó mỗ cũng nhất định phải thay đại nhân truy cầu.”

“Không phải cầu.” Tiểu Chu nhẹ giọng nói: “Là muốn!”

“Đại nhân là muốn cái gì?”

Tiểu Chu ở trước mặt hắn dựng lên một ngón tay: “Một cái đầu người.”

Phó Vãn Đăng chấn động, sắc mặt cũng không đổi: “Lại không biết đại nhân, nghĩ muốn hướng người nào lấy đầu?”

Tiểu Chu mỉm cười, di chuyển vào lòng bàn tay hắn. Đầu ngón tay cùng da thịt chạm nhau mang đến một không gian ma mị, Phó Vãn Đăng rõ ràng cảm giác được, chủ nhân của cái đầu người này, chính là Hà Nam tri phủ —— Ân Tuyết Y!

4 thoughts on “[Đam Mỹ] Thập Đại Khốc Hình – Chương 1

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s