[THDN] Quốc Sĩ Vô Song – Đệ Nhất Hồi

coverTác giả: Thanh Tĩnh
coverHệ Liệt: Thiên Hạ Đệ Nhất
coverSố chương: Rất dài
coverBeta: Ám Trần Di Tán
coverTình trạng: Hoàn

Trước khi bắt đầu đọc, ta có đôi lời muốn nói.Tác phẩm này không phải do ta edit, mà là của một nàng không biết vì lý do gì mà nhà sập rồi, ngày đó lúc nàng ấy edit bộ này đã cố gắng tìm một beta cho đỡ cực, nhưng dường như cho đến lúc hoàn vẫn không ai beta cho nàng cả.Hôm nay để tri ân công sức nàng ấy, ta beta lại dần dần các chương của nàng và update trở lại. Ta không chắc văn chương mình lắm, nhưng ta sẽ cố sức beta trong khả năng, để cách trình bày này nọ được đẹp đẽ, câu văn trôi chảy dễ hiểu hơn.

Khi beta ta không có dịp xin phép nàng ấy, bởi vì nàng ấy đã trôi về phương nào mà ta cũng không biết, đây là bản word do ngày trước ta copy từng chương mà có.

Hy vọng mọi người sẽ đọc lại tác phẩm này, đây là một trong những tác phẩm ta cảm thấy thích nhất.

Xin cảm ơn.

~ Lết nào |५(>‘o’)>~( ‘-’ )~

 

“Ngươi nói cái gì, hắn muốn thành hôn?!” Thiếu niên vốn lười biếng nằm dài ở ghế thái sư nghe qua tin lập tức nhảy dựng lên, giống như vừa bị lửa chích tới mông, vừa bị kim châm, vừa bị rắn cắn kêu oai oái: “Điều này sao có thể. . . . . . Điều này sao có thể!!!”

Vừa nhảy vừa kêu vài tiếng, đột nhiên phát giác quá mất hình tượng, lại ngồi xuống ho khụ mấy tiếng, cắn ngón tay cái rồi vỗ đầu phiền não. “Tiếp tục như vậy ta sẽ bị chết rất khó xem đúng không?”

“Hành động của ngươi quá lề mề.” Người mang tin tức đến ngồi ở đối diện, thản nhiên chỉ ra điểm chí mạng của thiếu niên.

“Hành động quá lề mề cái gì! Ta đây là đa mưu túc trí, tính toán – không bỏ sót, nhà tiên tri sớm giác ngộ trước. . . . . .”

“Ngu ngốc!” Đánh gảy lời nói thiếu niên, hạ kết luận, người ngồi hớp một ngụm trà.

“Thúi lắm thúi lắm thúi lắm!!!” Thiếu niên lại nhảy dựng lên: “Trịnh trọng cảnh cáo ngươi, vì danh dự mọi người mà suy nghĩ, không cho phép ngươi tái nói hưu nói vượn. . . . . . Tóm lại, chuyện này ta nhất định sẽ xử lý tốt. Ngươi chờ xem đi!”

“Phải — không?” Người nọ cúi đầu tà tà liếc hắn, thanh âm kéo dài ra, mười phần mười là không tin.

“Đương nhiên!! Cũng không ngẫm lại ta là ai?! Ta đây uy trấn võ lâm khí nuốt ngàn dặm không người không biết, không người không hiểu chẳng qua là chưa gặp thời — Nhật Quân, có chuyện gì mà không làm được?!”

“Hảo!” Tuyết y nữ tử lưu loát dứt khoát buông chén trà, vì đoạn hào khí Vân Thiên của vị Nhật Quân vỗ vỗ tay, nàng lắc lắc cái chuông trên cổ tay, tiếng chuông giòn tan thẳng chấn, lập tức tám nữ tử thanh y nâng chiếc kiệu đỉnh đầu lộng lẫy hoa mỹ như ánh trăng xuất hiện ở cửa, bốn gã khác tay cầm đèn lồng Bát Bảo ở bên hầu hạ dẫn đường.

Sa khăn che mặt, tuyết y nữ tử nhìn thiếu niên, thực thành khẩn: “Ngươi đã nhiệt tâm như vậy, ta đây cũng không thể không biết xấu hổ cùng ngươi tranh giành. Hôn sự này do ngươi tới làm giúp đi.”

“Nguyệt Hậu! !” Thiếu niên lần thứ ba nhảy dựng lên: “Ngươi tính kế ta!!”

“Đừng nói khó nghe như vậy, vì danh dự mọi người mà lo nghĩ a.” Nguyệt Hậu thản nhiên nói xong, ngồi vào bên trong kiệu, buông rèm châu xuống: “Vốn đây chính là nhiệm vụ của ngươi, chẳng qua do ngươi quá lề mề, làm phiền hà đến ta thôi — ta phải về giáo, trong vòng ba ngày tốt nhất ngươi cũng trở về một chuyến.”
————————-
Thị vệ Húc, Kiếm của Vô Đế tựa ở cửa, hai người giương kiếm đang cùng tám tiểu thị nữ của Nguyệt Hậu tễ mi lộng nhãn, nghĩ muốn hoà tan tám khối băng tuyết này. Nghe được một trận tiếng bước chân không hoãn không vội, liền đứng thẳng thân mình.

“Kiến quá quân tọa.”

Bạch y như tuyết, kết cấu phức tạp, tay áo bay lượn, chỗ cổ áo mở ra có thêu cửu diệu đồ án cực kỳ hoa lệ, đai lưng cùng màu với áo, cài một khối ngọc bội một màu xanh biếc, ẩn ẩn lộ ra đồ án long phượng hí nhật. Dung nhan cực kỳ nhã nhặn tuấn tú, màu da trắng nõn làm cho hắn thoạt nhìn càng giống hài tử dễ ức hiếp, nhu thuận hướng nội, nhưng trong Vô Danh giáo không có một người nào dám làm chuyện nghĩ muốn này, nhất là giờ phút này, dung mạo thanh tú của hắn tựa như xử nữ nhu hòa non nớt, càng làm cho Húc cùng Kiếm thấy hai chân như nhũn ra.

Xong rồi xong rồi, rốt cuộc là có sự tình gì kích thích đến vị núi lửa di động này rồi? Cư nhiên bày ra một bộ biểu cảm như vậy. Ai chẳng biết một thế hệ người đứng đầu Vô Danh giáo này tất cả đều là một đám trong ngoài không đồng nhất, Nguyệt Hậu, Vô Đế không nói, vị quân tọa xem ra ân cần nhất, thân thiện nhất, chính là chỉ cần châm lửa một chút sẽ biến thành bạo quỷ thi cốt vô tồn . Hơn nữa bộ dáng hiện tại thế này căn bản là đang nói cho người bên ngoài biết — ta, thực, không, vui!

Nhật Quân liếc mắt một cái nhìn hai người, lại đảo qua tám thị nữ, ý cười thản nhiên, ngọt ngào như mật: “Nguyệt Hậu cũng thật là sớm. Ta có thể tiến vào không?”

Bọn thị nữ lạnh băng, lặng lẽ đứng thẳng, Húc cùng Kiếm càng nhức đầu, núi lửa chống lại sóng thần. . . . . . Trời ạ, hiện tại chỉ có thể dựa vào uy lực của đế tọa.

“Đế tọa đợi đã lâu.”

Nhật Quân hừ một tiếng, lưu lại bảy tám người hầu đi theo đằng sau, đẩy cửa mà vào.

Vào cửa liền nghe thấy được một cỗ hương khí, thanh mà không nồng, nhạt mà không ngấy, đình đình lượn lờ, giống như một thiếu nữ má lúm đồng tiền đang mỉm cười ngọt ngào, nhu hoà đủ để hòa tan lòng người, nhưng lại không làm cho người ta phải lưu tâm. Ghé mắt qua, đế tọa vẫn như cũ ngồi sau tầng tầng lớp lớp liêm trướng, che đi thân hình, nhiều lắm cũng chỉ nhìn thấy một đường viền phác họa. Hai thiếu nữ một áo đỏ một áo tím đang điểm huân hương vào lò, mười ngón tinh tế trắng thuần di đến động đi, thì ra thanh đỉnh giáng hương là do như vậy, cảnh đẹp ý vui cực kỳ.

Trong phòng giản đơn như trước, cơ hồ không có một món trang sức gì, hết thảy sự vật đều là lấy thực dụng là việc chính, nhưng tả hữu nhìn xem bố cục kia lại cảm thấy rất hoa lệ, làm cho người ta có cảm giác giống như chủ nhân phòng này vậy. Ở giữa bày ra mấy chiếc ghế tựa làm bằng đá vân mẫu, bên trên phủ gấm dày, một người ngồi trên tay trái, tuyết y tuyết phu, dung nhan như trăng, quạt lông trắng nhẹ lay động, vẻ mặt lạnh nhạt. Nhìn thấy hắn tiến vào, khẽ gật đầu.

Nhật Quân nhìn nàng, liền muốn trừng mắt. Lúc này đã có hai ba tiếng đàn cất lên, trong thanh thánh thót.

“Quân tọa, đế tọa phía trước, không thể thất lễ a.” Thanh âm nhẹ nhàng mơ hồ, cũng không biết từ đâu truyền đến.

“Ám Vũ!” Nhật Quân kinh ngạc đè thấp âm thanh, phát giác sự tình không hề đơn giản như mình tưởng tượng. Chẳng những Vô, Nhật, Nguyệt, cùng tụ họp mà ngay cả Ám luôn luôn phụ trách tin tức tình báo không dễ dàng rời đi cũng xuất hiện, xem ra Nguyệt Hậu cố tình tìm tới cửa cũng không phải cố ý trêu cợt người. Nghĩ vậy, khuôn mặt thanh tú của hắn thiếu chút nữa suy sụp, trong lòng biết đã bị tính kế.

“Nhật, ngươi đã tới.” Thanh âm mang chút khàn khàn từ phía sau rèm truyền ra, chính là võ lâm đệ nhất nhân, danh xưng là Vô Đế – Dạ Ngữ Hạo: “Từ khi sau khi ngươi nhậm chức, làm như không thích đứng ở trong giáo, bản tọa ba lượt triệu ngươi cũng không thành. . . . . . Ngươi có cái gì bất mãn sao?”

“Không có bất mãn.” Nhật Quân thở dài: “Chẳng qua là vẫn không có cách nào quen được, sợ phối hợp không được với các vị.”

Vô Danh giáo giáo quy sâm nghiêm, thuộc hạ nhiều loại, trải rộng khắp hắc bạch lưỡng đạo, bởi vậy sự vụ trong giáo rất nặng, không phải so với bình thường. Để khống chế tốt hệ thống khổng lồ này, Nhật, Nguyệt, Ám đều là tâm phúc của Vô Đế, nếu không, một khi phản loạn, Vô Danh giáo lập tức sẽ gặp tứ phân ngũ liệt. Bởi vậy, Vô Đế cùng Nhật, Nguyệt, Ám đều là song song truyền thừa, thủ lĩnh sau khi kế vị phải bắt đầu quyết định bồi dưỡng thế hệ Vô Nhật Nguyệt Ám tiếp theo của ngài. Để cho bọn họ cùng trưởng thành, cùng thụ giáo, bồi dưỡng giải quyết công việc ăn ý. Mỗi một Nhật Nguyệt Ám đều chỉ đi theo một thế hệ Vô Đế. Lúc đế vị truyền thừa, bất luận bọn họ có bao nhiêu quyền uy cũng đều phải thoái vị nhường ngôi cho thế hệ tiếp theo.

Nguyên bản thế hệ Nhật Quân này là Hàn Kinh Hồng của Thùy Hồng sơn trang, nhưng hắn mấy năm trước chết trong tay Đại đương gia Thần Tiên phủ, vị trí nhất thời trống không. Vô Danh giáo sáng lập trăm năm, chưa bao giờ phát sinh qua việc như thế này, bởi vậy Nhật Quân là quân tọa đầu tiên của Vô Danh giáo nửa đường sáp nhập tập đoàn thủ lĩnh, danh xưng này vẫn làm hắn cảm thấy không tự nhiên lắm, mỗi khi nhìn đến Vô Đế cùng Nguyệt Hậu, Ám Vũ giống như nhất thể, chỉ cần một cái ám chỉ là có thể sáng tỏ ý tứ phương pháp xử sự của đối phương, làm cho hắn tự cảm thấy bị gạt bỏ ra ngoài.

“Nguyên lai ngươi vẫn còn có ý nghĩ này. . . . . .” Vô Đế trầm ngâm: “Vậy bản tọa cũng không nhiều lời, bản thân ngươi chậm rãi nghĩ đi. Bất quá danh phận của ngươi vẫn là Nhật Quân, chuyện bản tọa phái, ngươi sẽ không cự tuyệt chứ.”

Mày kiếm nhướng lên, Nhật Quân đợi từ chối, hồng y thiếu nữ đã đi tới, nâng một cái chén lưu vân xanh thẫm, cười đến ngọt ngào, thanh âm cũng ngọt ngào: “Quân tọa, thỉnh dùng trà.”

Tức giận nhìn nàng một cái, nàng lại cười meo meo phụng trà, làm như tuyệt không biết gì việc Nhật Quân vì bị nàng ngắt lời mà khí thế vừa uẩn khởi toàn bộ đánh tan.

Than nhẹ một tiếng, tiếp nhận trà, lại trừng mắt nhìn Nguyệt Hậu liếc một cái: “Tuy là mệnh lệnh của Đế tọa, nhưng phải cho ta một nguyên nhân tâm phục khẩu phục! Vì sao việc của Nguyệt Hậu biến thành do ta thay thế!”

“Không phải do ngươi thay thế, mà vốn là chuyện của ngươi a.” Nguyệt Hậu thản nhiên nói: “Nếu ngươi không kéo lại kéo, kéo dài tới người ta thành thân cũng chưa tìm được người thích hợp, ta làm sao khổ sở tự đề cử mình. Hiện tại chỉ cần ngươi thay ta đi vài ngày cũng được, ngươi vẫn kéo dài dòng, mặc kệ không dứt khoát!”

“Phóng. . . . . . Ít nói bậy !” Nhật Quân lập tức oa oa kêu to lên. Còn định nói thêm, lại bị Vô Đế đánh gảy.

“Nhật, ngươi có nghĩ tới mức độ nghiêm trọng của sự việc không?”

Góc tối một mạt bạch quang vứt đến, Nhật Quân tiện tay tiếp được.

“Vô Danh giáo, Võ Thánh trang, Thần Tiên phủ dần dần hình thành ba thế chân vạc, Võ Thánh của Võ Thánh trang cùng Vô Đế tiền nhiệm chính là nhân vật nổi danh. Bản tọa mặc dù được xưng là thiên hạ đệ nhất nhân, đối hắn cũng không làm sao được. Bất quá Võ Thánh trang ở dân gian giành được hảo thanh danh, xử sự nhất thiết phải quang minh lỗi lạc, mặc dù thêm cho chúng ta không ít phiền toái, nhưng cũng không phải quá nghiêm trọng. Đau đầu chính là Thần Tiên phủ.”

Thiên thượng Thần Tiên phủ, nhân gian đế vương gia. Thần Tiên phủ, chính là một ám kì của triều đình ở trong chốn võ lâm.

“Bản giáo cùng triều đình thành thế nước lửa đã là chuyện thật không thể sửa đổi, tranh đấu gay gắt giữa hai nhà tồn tại đã lâu. Nhân tài tranh nhau đã đến mức độ không từ thủ đoạn. Nguyệt Hậu tiền nhiệm cùng Bình Nam vương song song quy ẩn, việc này xem như song phương chẳng phân biệt được thắng bại. Nhưng kế tiếp Hàn Kinh Hồng cưới Oánh Vô Trần ở Tĩnh Nam vương phủ, bức đi Vân Chiếu Ảnh, vốn nghĩ là bên ta thắng lợi, trái lại cuối cùng chết vào tay Oánh Vô Trần. . . . . . Làm phía ta thất lợi rất nhiều.”

Tuy rằng Oánh Vô Trần trải qua việc này nản lòng thoái chí, không hề vì triều đình dốc sức, rời khỏi vị trí Đại đương gia Thần Tiên phủ, nhưng lại bồi dưỡng ra Kỳ Hồng Tụ làm cho Vô Danh giáo đau cả đầu.

“Vốn là ngươi phải đi tiếp cận Kỳ Hồng Tụ. Chỉ là còn có một chuyện so với việc này quan trọng hơn.”

Triều đình lấy Tĩnh Nam vương phủ cầm đầu hình thành dòng chảy ngầm, Kỳ vương phủ là gân cốt âm thầm phụ trách thu thập tình báo.
“Nghe nói Kỳ vương phủ từ chỗ võ lâm phiến tử mua được tư liệu về núi Vô Danh!!” Những lời này là Ám Vũ nói, hắn từ trong bóng tối đi ra.

Thân phận Ám Vũ tuyệt không giống hắn. Người ngoài nhìn đến hắn đều có thể cho rằng hắn là vương tôn quý tộc, một thân quý khí áp người khiến người ta không dám ngẩng mặt nhìn, tuyệt không phù hợp với nguyên tắc giấu tài của một trinh thám bình thường: “Ta có được tin tức này, nguyên còn cho là triều đình bên kia phóng hoả mù, sau lại tự mình đi hỏi đám võ lâm phiến tử mới biết việc này lại có phân nửa là thật – – bán ra tin tức chính là Võ Thánh trang, mua tin tức lại là Kỳ vương phủ. Song phương chính là nhờ vào bọn võ lâm phiến tử liên thủ đối phó bản giáo.”

“Cái gì!” Nhật Quân nghe được ngẩn ra: “Tư liệu về núi Vô danh là bí mật bên trong giáo, ta cũng chỉ biết một phần, Võ Thánh trang kia như thế nào lại có được?”

“Võ thánh may mắn cùng bản giáo có chút quan hệ, đều là nhân vật tham gia tranh đoạt năm đó.” Nguyệt Hậu thản nhiên lên tiếng: “Bởi vậy trong Võ Thánh trang có lưu lại một phần tư liệu ban sơ nhất lúc đó, cũng như ở chỗ của chúng ta cũng có lưu bản đồ bố cục nguyên thủy của Võ Thánh trang, Tuy rằng trăm năm qua đã có rất nhiều chỗ bị tu sửa, nhưng bố trí cơ quan chỉnh thể lại vì quy mô quá lớn mà không thay đổi được.”

“Hiện tại ngươi đã minh bạch chưa.” Vô Đế lại mở miệng: “Khi Kỳ vương phủ tuyển phi, chúng ta chính là muốn thâm nhập vào trung tâm của đối phương mới bảo ngươi chuẩn bị, hiện giờ lại quan hệ đến tồn vong cùng thắng bại của Vô Danh giáo, đã là tình thế bắt buộc, nhưng Kỳ vương phủ bất luận lấy thân phận trong tối hay ngoài sáng gì thì cũng đều phòng vệ cực kì nghiêm ngặt, cao thủ đông đúc, ngay cả hoàng cung cũng không sánh kịp. Chúng ta từng muốn dùng phương pháp khác lẻn vào, người lẻn vào ba đợt cuối cùng đều phát hiện phơi thây nơi góc tường, đó cũng là bọn họ muốn cảnh cáo chúng ta. Mà trước đó vài ngày, Ám Vũ nhận được tin tức, bởi vì chúng ta hành động, bọn họ mới xác định phần tư liệu kia là thật, ngay sau đó đem vào hoàng cung! Chuyện cho tới bây giờ vốn lúc đầu chúng ta đành phải để Nguyệt Hậu sử dụng thân phận của nàng giành được phi vị, tùy thời hủy đi tư liệu kia. Nhưng vì Hồng Tụ cùng Nguyệt Hậu từng giao đấu, đã biết ngọn nguồn võ công của nàng, cho nên nàng không thể tự mình ra tay. Thế nên trong hoàn cảnh này, chỉ có thể một kích chắc chắn, không thể lưu lại chứng cứ sau này, cũng chỉ có ngươi.”

“Vậy thì như thế nào? Ta nhất định có thể sao? Ta. . . . . .” Nhật Quân vẻ mặt tức giận.

Vô Đế nói nửa ngày, cũng có chút không kiên nhẫn: “Ngươi làm sao không thể? Làm một hạ nhân cho Nguyệt Hậu khiến ngươi khó xử như vậy?”

“Hạ. . . . . . Hạ nhân? !” Cằm Nhật Quân thiếu chút nữa rớt xuống đất. Trừng mắt nhìn Nguyệt Hậu: “Ngươi, ngươi lại gạt ta!”

Nguyệt Hậu cười lạnh, lắc lắc quạt lông trắng, “Ngốc tử, không nói như vậy ngươi sẽ đến sao? Cũng không ngẫm lại bộ dáng tùy tiện của ngươi đi, vừa xuống kiệu đã đi đời nhà ma!”

“Thế nhưng lúc ấy ngươi nói. . . . . .”

Nhật Quân còn muốn tranh cãi, Nguyệt Hậu xoát xoát cự tuyệt: “Ngươi muốn làm tân nương như vậy, ta cũng có thể nhường chỗ a!”

Kháng nghị lập tức tiêu thanh biệt tích.

“Hảo, xem ra chư vị đều đạt thành hiệp nghị.” Bóng người phía sau rèm đứng dậy. “Nguyệt phụ trách yểm trợ, Nhật giúp Nguyệt huỷ phần tư liệu kia, cùng với những người đã xem qua tư liệu này. Bất quá hai ngươi phải ghi nhớ kỹ –” Nói đến đây, tạm dừng một chút, Nhật Quân, Nguyệt Hậu được nhắc tới đều chuyên tâm nghe: “Nhất định phải gấp trở về trước khi bản tọa bị giáo vụ đè chết a, nhớ lấy nhớ lấy. Hảo, các ngươi có thể đi ra ngoài.”

Thiếu nữ hồng y, tử y khom người tiễn khách, nụ cười ngọt ngào tinh khiết bỗng nhiên trở nên nhiều vẻ quyến rũ, dung mạo hàm xuân, khiến kẻ khác không khỏi nghĩ đến phong cảnh kiều diễm bên trong sau khi mọi người rời đi, dù còn muốn nói nhiều cũng không tiện ở lại lâu. Nhật Quân, Nguyệt Hậu, Ám Vũ đồng thời thi lễ, xoay người rời khỏi.

Thấy ba người rời đi, Vô Đế lại ngồi xuống, đối với đại sảnh chỉ có hai nữ nhân đang bận rộn chuẩn bị hương bỗng nhiên mở miệng: “Ám Vũ, ngươi lại trở về để làm gì?”

“Lại bị phát hiện.” Ám Vũ cười khổ hiện thân, “Hạo, công lực của ngươi càng ngày càng thâm, ta đã giấu mình tốt như vậy mà vẫn không có lần nào qua mặt được ngươi. Thiên hạ đệ nhất quả nhiên không phải là nói không.”

Vô Đế cười khẽ. “Đa tạ mã thí. Ám Vũ, ngươi sẽ không quay về đây chỉ để nói lời vô nghĩa chứ?”

Ám Vũ nhún nhún vai. “Không tốt sao? Ta thực muốn nói lời vô nghĩa với ngươi.”

Vô Đế từ chối cho ý kiến, chờ hắn nói tiếp.

“Hảo hảo, ta không nói nhiều.” Bỗng nhiên bị bầu không khí đông lạnh, Ám Vũ ngừng cười hì hì: “Chuyện lần này vì sao phải để Nhật Quân đi làm?”

“Ngươi không phục?”

“Đúng vậy, ta không thừa nhận với tính tình của vị Nhật Quân kia có thể làm tốt được việc này, nhưng ngươi không thấy là rất mạo hiểm sao?”

“Dễ xù lông. . . . . .” Vô Đế Dạ Ngữ Hạo nở nụ cười: “Chỉ có người dễ xù lông như hắn mới có thể làm Nhật Quân, nắm trong tay bạch đạo.”

“Ta đương nhiên biết!” Ám Vũ nhíu mi: “Bạch đạo cần người quản lý nhân nghĩa nhiệt tình giống như hắn, điểm ấy ai cũng không thể phủ nhận, nhưng chuyện lần này. . . . .”

“Ám Vũ, không cần cãi. Thẳng thắn mà nói, trong ba người các ngươi, dùng khó nhất chính là Nhật Quân, hắn là lưỡi dao hai mặt, tính cách thất thường quyết liệt, tùy thời đều có thể thương tổn hết thảy chung quanh. . . . . .”

“Vậy không phải lại thêm nguy rồi?!” Ám Vũ kích động đứng lên.

“Nếu dùng tốt, vậy không thành vấn đề.” Thanh âm Dạ Ngữ Hạo thực vui vẻ: “Lấy tính tình của hắn thì cho dù là thiên hoàng lão tử ở phía trước chặn đường, hắn cũng sẽ một cước đá văng. . . . . . Tuy là con ngựa hoang khó dùng, nhưng chỉ cần giữ chặt dây cương thì chính là lương mã tốt nhất.”

Ám Vũ trầm mặc: “Ta vẫn không nghĩ ra một vấn đề.”

“Ân?”

“Ngươi tại sao sủng hắn như vậy?!”

“Có sao?” Dạ Ngữ Hạo ha ha cười.

Ám Vũ trừng mắt đế tọa, nhưng cái gì cũng nhìn không thấy, chỉ thấy bóng người mơ hồ, lập tức dậm chân một cái, ngay cả xin cáo lui cũng không nói, lắc mình đi mất .

Dạ Ngữ Hạo cười khanh khách. “Ta không đùa ngươi như vậy, ngươi bằng lòng ra hết sức sao?”

—————————-

Nhật Quân cùng Nguyệt Hậu đang rời đi, không lâu sau liền phát hiện Ám Vũ không thấy nữa, nhưng bọn hắn cũng không để ở trong lòng.

Nguyệt Hậu mang mạng che mặt, cũng không ngồi vào nguyệt hoa kiệu, yên lặng đi ở phía sau Nhật Quân, nhìn thấy hắn cười meo meo đi tới, một bộ tâm tình tốt lắm, cảm thấy rầu rĩ không vui.

“Đế tọa thực thích ngươi!”

“Ân?” Nhật Quân đang thuận tay hái được phiến lá cây, để sát vào chóp mũi, nghe vậy tay cứng đờ, quay đầu, mỉm cười: “Có sao? Ta không biết.”

Nguyệt Hậu trừng mắt hắn: “Ta cùng với Ám Vũ vẫn phản đối để việc này cho ngươi phụ trách, Đế tọa cũng không chịu đáp ứng!”

Nhật Quân nghe vậy cười to: “Khó trách ngươi vẫn tức giận với ta, muốn đuổi ta thì nói thẳng một tiếng thôi.”

“Nói ngươi chịu đi?” Nguyệt Hậu khinh thường phiết miệng.

Nhật Quân cắn lá cây, quay đầu lại nhìn Nguyệt Hậu, đột nhiên đem nàng ép lên thân cây ven đường, tay nắm lấy cằm của nàng. Dựa vào thật gần nhìn nàng, ẩn ẩn có thể nghe thấy hơi thở lẫn nhau.

Nguyệt Hậu lạnh lùng nhìn lại hắn.

“Hảo nhàm chán.” Nhật Quân nhún nhún vai buông nàng ra: “Một chút phản ứng bình thường cũng không có, khó trách Đế tọa không biết ngươi thích hắn.”

“Nói bậy bạ gì đó!” Nguyệt Hậu vẫn bất động như núi bỗng nhiên tức giận, lại cắn môi dưới, cái khăn che mặt cũng bị cắn vào một góc. “Đúng vậy, ta thích hắn, vậy thì thế nào?”

“Không được tốt lắm.” Nhật Quân vẻ mặt tựa tiếu phi tiếu, nhàn rỗi tức chết người: “Chẳng qua cảm thấy ngươi cũng thật bất hạnh.”

Lúc này hai người đã đi ra khỏi Vô Danh lâu của Vô Đế, chuyển hướng sang hành lang trên mặt nước của Thiên Ba viện. Dọc lối mòn nhỏ uốn khúc thăm thẳm, hoa và cây cảnh sum suê, chung quanh hành lang gấp khúc bất cứ lúc nào cũng có thể thấy được kỳ hoa dị thảo, hương thơm thanh mát từ xa bay tới.

Nguyệt Hậu trông trộm bọn thị nữ rơi lại xa xa phía sau, nhíu mày: “Nhớ kỹ, ta sẽ không thua ngươi!”

“Thắng ta cũng không có ý nghĩa đâu.” Nhật Quân thì thào tự nói, thở dài: “Trời vốn ghen ghét người tài, ta thực rất xúi quẩy. . . . . .”

Nguyệt Hậu mắt trợn trắng, thật sự có cảm giác tìm lầm người. Vô Đế thật sự thích loại tiểu tử da mặt dày như vậy sao? Hay là mình cùng Ám Vũ đã hiểu sai ý?

Nhật Quân cẩn thận lấy mắt ngắm nàng một cái: “Thật sự thực không có ý nghĩa đâu. . . . . .” Hắn lén lút thở dài, giấu diếm nỗi lòng.

—————————-

“Tùng cheng thùng cheng cheng–’ tiếng chiêng trống rung trời liên tiếp vang lên, nhóm nhạc công ra sức thổi đánh, như muốn hướng về phía thế nhân tuyên cáo, Kỳ vương phủ muốn kết hôn.

Người đi trên đường đều nhường đường, vây quanh ở một bên ló đầu ra nhìn đội ngũ tiễn đưa sắp xếp mười dặm còn chưa hết, nghị luận sôi nổi, một gánh lại một gánh, một xe lại một xe đồ cưới, những thứ hoa lệ bọn hắn cả đời muốn cũng không được, tinh kỳ vàng óng ánh bốn góc thêu chim ưng, là phong hào thế tử được đương kim hoàng thượng phong cho, kim xe ngọc luân, bát tuấn phi dương, lộng lẫy bức người.

“. . . . . . Nghe nói tân nương này là ấu nữ của Cửu Uy Viễn hầu, còn được đệ nhất mỹ nhân kinh thành Nguyệt Hoa quận chúa khen ngợi là mỹ nhân hoa thế vô song!” Có người nói đến tân nương tử mà nước miếng tung bay.

“Đúng vậy, đúng vậy, ta cũng có nghe nói, Uy Viễn hầu cực sủng ấu nữ này, dưỡng ở khuê phòng không cho người ta nhìn thấy, tiểu quận chúa cũng là hiền đức lương thục, cũng không kháng nghị, chấp nhận ở khuê phòng học hồng dịch nha thuật. . . . . .”

“Xôn xao, Kỳ thế tử rõ là may mắn, có thể thú được một giai nhân tài sắc vẹn toàn như vậy. . . . . . Ước gì ta cũng. . . .”

“Ngươi nghĩ thật hay a, kiếp sau xuống đầu thai lần nữa còn không biết có phần của ngươi không, mộng tưởng hão huyền ít đi thì tốt hơn!” Mọi người không cố kỵ bàn tán với nhau, tức khắc thành chuột chạy qua đường.

“Hiền đức lương thục. . . . . . Nguyệt Hậu, hình như ngươi rất nổi danh đó.” Thiếu niên nhĩ tiêm nghe được rất nhiều đoạn đối thoại như vậy thấp giọng cười, hướng tân nương tử trong kiệu trêu đùa.

“Không phải hình như, mà là thật sự nổi danh, bằng không ngươi cho rằng ta làm sao trà trộn vào Kỳ vương phủ!” Nữ tử hỉ phục bên trong kiệu hừ lạnh một tiếng, đối với tên đồng bọn có mắt không nhìn được vàng khảm ngọc mà tức một bụng, “Còn có, không được gọi Nguyệt Hậu nữa, cẩn thận bị người ta nghe được.”

“Vậy, xin hỏi phương danh cô nương?”

“Thủy Hoành Ba. Bất quá lấy thân phận hiện tại của ngươi, gọi ta tiểu thư là được.”

“. . . . . .Vâng tiểu thư.” Nhật Quân bày ra cái mặt thối, cắn răng thì thào kêu một tiếng.

“Ngoan, Nô nhi.”

“Không gọi Nô nhi được không?” Nhật Quân suýt kêu thảm thiết.

Tân nương tử đã đưa vào động phòng, Nhật Quân tìm một thời cơ chuồn ra, nghĩ muốn thăm dò đường trước.

Thế lực của Kỳ vương phủ có thể thấy được trong yến hội đêm nay, chẳng những văn võ cả triều đến đây hơn phân nửa, mà người trong giang hồ cũng có không ít, bàn tiệc bày ra liên tiếp, chẳng những chính đường toàn bộ bày đầy, về sau lại không ngừng gia tăng, ngay cả trong hoa viên cũng vây quanh rất nhiều, may mà cả hoa viên đèn đuốc sáng trưng, giả sơn lưu thủy, thật cũng không kém. Đây chỉ là đường đi vào phủ, vẫn chưa vào trong phủ, tiệc mới chỉ bày ra phía bên ngoài mà cũng đã kéo dài hơn mười dặm trường đình.

Nhật Quân tùy ý đi tới, hồi tưởng bản vẽ phối cảnh mà Ám Vũ giao cho mình, trọng điểm có thể phác thảo được mấy địa điểm, hiện tại vừa đi vừa đối chiếu, ánh mắt không được di chuyển, cố gắng biểu hiện ra một bộ biểu tình tò mò.

Canh phòng trong Kỳ vương phủ nghiêm ngặt quả nhiên không phải là truyền thuyết, hắn thở dài. Tuy rằng tân khách đầy cả sảnh đường, thủ vệ thiếu hơn phân nửa, nhưng người âm thầm thăm dò cũng tuyệt không ít, bộ dáng hắn thoạt nhìn hẳn là đã ngoan đi, thế nhưng sự chú ý của bọn họ cũng không giảm bớt, lại thường dùng ánh mắt xoi mói nhìn người. . . . . . May mà hắn cũng không phải là đèn kiệm dầu khô, chút việc nhỏ ấy mà không thể gạt được người, hắn cũng khỏi cần phải lăn lộn nữa.

Bất quá hôm nay là ngày đầu tiên, không cần gây nổi bật thì tốt hơn.

Hạ quyết tâm đi một vòng nữa sẽ trở về nội phủ, khuôn mặt Nhật Quân vốn đã ôn nhu thanh tú, khi tươi cười lại động lòng người cực kỳ.

“Ai, thực xin lỗi, thật sự là thực xin lỗi!” Một người đi nghiêng ngả lảo đảo, người đầy mùi rượu, Nhật Quân tuy là cẩn thận đề phòng, nhưng lại không phòng đến những người thoạt nhìn không có nhiều nguy hiểm này, cho nên, lúc cái chén trong tay người nọ trút xuống vạt áo hắn, hắn chỉ có thể trừng mắt nhìn kẻ đang không ngừng xin lỗi này, mắt trợn trắng.

“Chỉ là y phục bị bẩn thôi, điểm nhỏ này không ảnh hưởng gì lắm, thỉnh công tử không cần để ý.” Tức là hạ nhân, phải có khẩu khí của hạ nhân.

“Điều này sao được!” Người nọ vỗ vỗ đầu, dường như say không nhẹ, lời nói không rõ ràng lắm. “Ta làm dơ quần áo của ngươi là sự thật, đâu quản ngươi là thân phận gì. Thôi thôi, ta tìm y phục cho ngươi đổi một cái.”

“Không cần, công tử, thật sự không cần!” Nhật Quân kêu khổ thấu trời, thầm nghĩ nên như thế nào thoát khỏi cái tên nhiệt tâm quá độ này.

“Điều này sao được, hơn nữa ta cũng không phải công tử gì, bất quá khá lắm cũng chỉ là một tây tịch thôi. Hay là ngươi ghét bỏ ta quần áo rách nát mà khinh thường? Hảo hảo. ta đã biết. . . . . .” Người nọ nói đến đây, bỗng nhiên lấy tay che lấy môi, giống như muốn nôn ra. Nhật Quân buộc lòng phải đỡ lấy hắn, thầm than mình gia giáo quá tốt, mới có nhiều hảo tâm thế này.

Người nọ coi như hắn đồng ý, cực kỳ vui mừng, nghiêng ngả lảo đảo lôi kéo hắn hướng vào phía trong phủ. Hắn kéo đẩy không được, lại cảm thấy lo lắng cho người này, đành phải đi theo.
Bất đồng với đèn đuốc sáng trưng nơi tiền viện, hậu viện im ắng, gần như thanh âm gì cũng không có, có lẽ do đều tập trung ở tiền viện rồi. Nhật Quân giúp đỡ người nọ, nhiễu đến nhiễu đi, đang lúc đã nhiễu đến nỗi ngay cả mình cũng không biết đang ở nơi nào thì có người ở trong bóng đêm hỏi.

” Ai dám đến đây? !”

“A?” Nhật Quân mở lớn mắt, đột nhiên phát hiện mình rất xuẩn, cư nhiên cùng một gã tự xưng là tây tịch cứ như vậy mà chạy loạn, có trời mới biết người này có thật sự là tây tịch hay không, nếu không, vậy không phải đây là xông loạn vào nơi tối kỵ sao.

Tây tịch tiên sinh lắc lắc đầu, miễn cưỡng đứng thẳng, nhìn về phía tối om. “Ta, người nào ở nơi này? Khổng Tử không nói chuyện quái lực loạn thần, vãn sinh tin tưởng nhất định không gì là không thể gặp!” Mới nói xong, đột nhiên gục ở trên người Nhật Quân.

“Nguyên lai là tiên sinh a.” Một người cười mỉm đi ra. Quần áo màu đỏ, Nhật Quân càng xem càng thấy quen. “Say đến mức này cư nhiên còn chạy đến biệt viện Hồng Tụ, chắc không phải là lòng dạ khó lường chứ.”

Nơi này chính là biệt viện Hồng Tụ, nơi mà trên bản đồ đặc biệt ghi chú rõ sao? Nhật Quân lập tức chú ý lên, đồng thời cũng nghĩ ra tại sao lại cảm thấy người mặc hồng y này nhìn quen mắt. “Ngài, ngài chắc không phải là Kỳ thế tử?!”

Kỳ thế tử một thân hỉ phục nghe vậy nhìn sang, cao thấp đánh giá một lát, lập tức nở nụ cười. “Bộ dạng thật cũng phải không tồi, như vậy không được sao?”

Nhật Quân nhếch miệng ngây ngô cười: “Tiểu nhân là Nô nhi, thị đồng của Thủy tiểu thư, bồi tiểu thư gả sang đây.”

“Nô nhi? Tên rất thú vị. Nhưng mà ngươi không bồi ở bên người Thủy cô nương lại chạy đến đây làm gì?”

“Chuyện này . . . . . Tiểu nhân, nghe bên ngoài náo nhiệt, đi ra nhìn một cái. . . . . . Sau đó tây tịch tiên sinh không cẩn thận làm rượu ngã đỗ vào người tiểu nhân, rồi lại bị hắn kéo đến bên này, nói là muốn tìm quần áo cho tiểu nhân đổi lại.”

Kỳ thế tử hai tay khoanh trước ngực, nhìn Nhật Quân – Nô Nhi, dương dương tự đắc, gật gật đầu: “Người đâu!”

Bốn đạo bóng người hắc sắc vô thanh vô tức xuất hiện: “Đưa tiên sinh trở về phòng.”

Một người lĩnh mệnh, bước qua tiếp nhận tiên sinh, đỡ đi, Nhật Quân cảm thấy có chút bất an nhìn Kỳ thế tử: “Ngươi theo ta.”

“Làm gì?”

Kỳ thế tử kỳ quái nhìn hắn một cái: “Ngươi không phải thị đồng của Thủy cô nương sao? Đương nhiên là quay về tân phòng.”
Hắn đã đi đến dưới ánh sáng, lúc này Nhật Quân mới thấy rõ dung mạo của hắn, ngũ quan như được điêu khắc mà thành, tuấn tú cương dật, mày kiếm tinh mâu, mũi thẳng môi đỏ, thật sự là kiên cường hơn mình nhiều lắm, không khỏi lập tức thở dài.

Kỳ thế tử tò mò quét mắt liếc hắn một cái: “Than thở cái gì?”

Nhật Quân lại thở dài: “Tiểu nhân chỉ là đang nghĩ bộ dạng của thế tử thật sự rất có khí khái nam nhân, tiểu nhân làm sao cũng không thể trở thành như vậy được.”

“Ngươi như vậy cũng tốt lắm, ta thấy cũng không phải tồi.” Kỳ thế tử nở nụ cười, lời dễ nghe ai mà không thích nghe, đó là lí do mà hắn cũng chịu khó an ủi người.

Nhật Quân lắc đầu, không muốn nói thêm gì nữa. Ai, nếu không phải do cái khuôn mặt này, mình đã sớm không còn bị gọi là thiếu niên. . . . . . Hắn tận đáy lòng nặng nề mà thở dài.

————————-
Đêm tân hôn ở Kỳ vương phủ náo nhiệt không dứt.

Cũng không biết từ đâu có một nữ tử đột nhiên chạy tới, lao tới muốn Kỳ thế tử chịu trách nhiệm, một khóc hai nháo ba thắt cổ, huyên náo rối bời, tân nương tử nghe tiếng xuất môn, hai nữ nhân thành ra làm trò, tức thì vừa sảo vừa nháo, chỉ kém không đánh nhau mà thôi, bên trái là một hồ ly tinh, bên phải là một tên phụ tình lang, may mắn là sự việc phát sinh ở hậu viện, tân khách ở tiền viện cũng không hiểu rõ tình hình, cho dù là như thế cũng gây sức ép đến nỗi Kỳ vương gia đầu muốn bốc khói, đến cuối cùng, tân nương tử bị tức giận bỏ đi, đêm tân hôn liền không cho tân lang vào phòng.

Nhìn thấy mọi người đều nhao nhao chỉ trích tân lang không đúng, còn có lão Vương gia tức giận đến phát run, nữ tử chết sống không chịu rời đi, Vương phi sắp ngất. . . . . . Nhật Quân rất là đồng tình – phỏng chừng cũng không mấy người biết, nàng kia chính là một trong tám thị nữ thân cận của Nguyệt Hậu.

Hắn cũng không ngờ nữ tử lạnh lùng này một khi ngang ngược cũng kinh tâm động phách như vậy. Phẩm chất của phụ nhân quả nhiên là trời sinh.

“Tiểu thư, thủ đoạn này của ngươi, không sợ Thái Âm tổn hại sao?” Nô nhi – Nhật Quân thật sự rất không cam nguyện chấp nhận tên này — ngày hôm sau khi thị nữ đang chải tóc thì nói như thế.

Chậm rãi vấn bảy thước tóc đen, Thủy Hoành Ba nhàn nhã nhìn hắn một cái. “Ít nói nhảm. Ngươi bên kia tiến triển như thế nào?”

Hắn nhún nhún vai: “Tìm được Hồng Tụ biệt viện.”

“Nhanh như vậy?!” Thuỷ Hoành Ba ngược lại sửng sốt: “Ta còn cho rằng rất khó tìm.”

“Đích xác khó tìm. Muốn bảo ta tự mình đi lại một chuyến, chỉ sợ cũng không được.” Nhật Quân khoanh chân ngồi xuống: “Đêm tân hôn tân lang còn chạy đến nơi đó, xem ra tư liệu ở bên kia có vài phần dám chắc.”

Xuyên vào một thoa cài tóc bằng ngọc, nàng liếc mắt nhìn qua: “Không sợ là bọn hắn chuẩn bị nghi trận.”

“Cho nên phải khẳng định một việc a.” Nhật Quân nở nụ cười, mặt mày loan loan: “Phải khẳng định cái gã tây tịch tiên sinh kia không phải cố ý tìm tới ta.”

Vậy ngươi đi khẳng định đi, ta phải đi vấn an cha mẹ chồng.” Thuỷ Hoành Ba khó được cũng có thời khắc vô lực: “Mau cút đi!”

————————-

“Ha hả a. . . . . . Không nghĩ tới hắn cũng hạ Vô Danh sơn .” Có người thấp giọng cười.
Kỳ thế tử đứng một bên, khẩu khí hơi hơi kích động: “Thật là hắn sao?”

Cẩm y chợt lóe, người nọ lại cười: “Không cần kích động như vậy, đã không phải người mà ngươi tưởng tượng nữa.”

Kỳ thế tử nắm chặt tay đang run rẩy.

Chú thích:Thuần chính chưa kì: Triều chính chưa ổn địnhVấn đỉnh giang sơn: Dòm ngó ngôi báu

Lưu tinh: Sao băng

Hùng khởi: Bùng lên

Thế gia môn phiệt: Nhà giàu có

Lưu lão tiên sinh viết: Sơn bất tại cao, hữu tiên tắc danh. Tức là: Núi không không cần cao, có tiên cũng nổi danh
Đạo khả đạo, phi thường đạo. Danh khả danh, phi thường danh: Đạo có thể coi là đạo thì không là đạo vĩnh viễn. Tên có thể gọi là tên thì không là tên vĩnh viễn

Diệu thủ bổ thiên: Một tay vá trời

Ngộ nhân bất thục: Chưa gặp thời

Long phượng hí nhật: rồng phụng tranh mặt trời

Tứ phân ngũ liệt: chia năm xẻ bốn

Lưu vân xanh thẫm: chén sứ vẽ mây xanh

Thiên thượng Thần Tiên phủ, nhân gian đế vương gia: Trên trời có thần tiên phủ, nhân gian có bậc đế vương

Ám kì: Cơ sở ngầm

Võ lâm phiến tử: Người buôn tin tức

Hồng dịch nha thuật: Thêu thùa nữ công

Tây tịch: Tên gọi khách hoặc gia sư, thời xưa chủ ngồi ở phía đông, khách ngồi ở phía tây

Nhĩ tiêm: Thon gầy
—-
Đôi lời của editor ngày trước =]]: Chú giải mệt đứt hơi =)), truyện này ta thấy dịch sát nghĩa quá sẽ mất phong thái cổ trang nên sau nhiều lần đắn đo ta quyết định để vậy.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s