[THDN] Quốc Sĩ Vô Song – Đệ lục hồi

= Văn Án – Tổng Hợp =

– Đệ lục hồi  –

Đệ lục hồi: Động thiên tự nhạc [thượng]

Lúc trở lại thạch ốc đã là thời gian thắp đèn, Quan Từ canh giữ ở ngoài cửa, thấy Vô Đế liền quỳ xuống hành lễ. Dạ Ngữ Hạo chau mày, nhưng lại không thể nề hà, đành phải lắc đầu, bỏ qua ý nghĩ muốn uốn nắn cái tính đa lễ của hắn.

Mới vừa đẩy cửa ra, đã nghe trong phòng vọng ra từng đợt tiếng hoan hô nói cười, oanh chuyển yến đề, anh anh líu lo, lẫn lộn trong đó là tiếng cười của Liễu Tàn Mộng, hô to gọi nhỏ thành một mảnh, suýt nữa làm cho người ta tưởng rằng đã đi lạc vào xóm cô đầu. Tái tiến vào trong sảnh, bên người Liễu Tàn Mộng quả nhiên có một vòng nữ nhân vây quanh. Nguyên bản các thiếu nữ này đều là những người có tố chất được huấn luyện, rốt cuộc lại thành người bồi rượu, cố tình dung mạo của hắn không chỉ xuất chúng mà tài ăn nói lại còn vô cùng tốt, đùa đến chúng nữ tử cười đến không ngừng, gần như cũng quên luôn thân phận của mình. Người này còn ở đây quả thực là chuyện độc hại cho giáo trung.

(* xóm cô đầu: một khu chuyên kinh doanh kỹ viện)

“Đa tạ Liễu huynh không khách khí, đem bản giáo đối đãi như ở trong trang. Bản giáo có thể làm cho Liễu huynh xem như ở nhà, cũng không uổng bổn tọa đã khổ tâm huấn luyện các nàng. “Dạ Ngữ Hạo cười mỉm bước vào thính tử, không để ý tới các thiếu nữ bị dọa đến sắc mặt trắng bệch, tự ý ở đối diện Liễu Tàn Mộng ngồi xuống, cầm lấy một cái chén bạch ngọc chưa ai dùng, rót một chén rượu. “Không phải bổn tọa khoe khoang, bọn nhỏ này tuy không phải quốc sắc vô song, nhưng cũng là giai nhân trăm dặm mới tìm được một. Hiện giờ được Liễu huynh có thêm coi trọng. . . . . . Cũng được, bất luận Liễu huynh nhìn trúng người nào, chỉ cần cùng bổn tọa nói một tiếng, bổn tọa nhất định bỏ đi thứ yêu thích nhượng lại cho huynh.”

“Đế tọa nói như thế, tại hạ chẳng phải hổ thẹn sao.” Liễu Tàn Mộng nhún nhún vai, đành phải đẩy ra ôn hương đã cứng ngắc trong lòng. “May mà đế tọa đại nhân đại lượng không trách, tại hạ nếu còn không biết thức thời như thế, vậy cũng quá cô phụ lòng tốt của đế tọa.”

” Bổn tọa đích thật là nói lời xuất phát từ chân tâm, Liễu huynh nhưng chớ có đa tâm.” Dùng hai ngón tay nắm bắt chén ngọc, rượu dịch trong chén lay động, mầu như hổ phách, bộ dạng hắn nhu thuận giương mắt cười, không tự giác liền mê hoặc hết thảy mọi người ở đây. “Dù sao Liễu huynh phong lưu cả thiên hạ đều biết, cường lệnh bắt Liễu huynh ở hoang sơn tích lĩnh này ngây ngốc một tháng, cũng thật là khó xử cho Liễu huynh.”

“Cáp, ha ha, đế tọa thật sự là nói đùa. . . . . .” Liễu Tàn Mộng cũng không biết Dạ Ngữ Hạo đang đánh chủ ý gì, rõ ràng đối với việc mình đùa giỡn thị nữ của hắn là vô cùng tức giận, thế nhưng lại làm bộ dáng lẽ ra nên như vậy. Càng cảm thấy suy đoán không chắc, ngoài miệng tuy cứ ha ha, nhưng thật ra cũng không từng dừng ước đoán.

Buông chén ngọc, Dạ Ngữ Hạo dưới ánh mắt dò xét của Liễu Tàn Mộng từ trong tay áo lấy ra một quyển tranh cuộn. Quyển trục nho nhỏ phía ngoài có tố trù cẩn thận cột chắc, còn rất lịch sự tao nhã kết một cái liên hoàn kết.” Ha hả, nói đến mỹ nhân bổn tọa nơi này còn có, không biết Liễu huynh có hưng trí xem một chút hay không?”

Nháy mắt mấy cái, thành thật vô tội. “Đế tọa nói cái gì vậy chứ, chỉ cần là mỹ nhân, tại hạ đương nhiên là tối có hứng thú.”

“Vậy là tốt rồi. . . . . .” Thời điểm Dạ Ngữ Hạo cười rộ lên có rất nhiều loại bộ dáng, rất nhiều loại hàm nghĩa. Có khi là ngươi chờ xem đi, có khi là ngươi xúi quẩy rồi, còn có khi là ngươi chết chắc rồi. Nhưng Liễu Tàn Mộng chưa bao giờ gặp qua hắn tươi cười như vậy. Lúc này đây bộ dáng cười rộ lên của hắn, thấy thế nào cũng đều hình như là giống như nhìn thấy một con lão miêu. . . . . . Hơn nữa là cái loại lão miêu đã nhìn thấy một con chuột nhỏ ngu ngốc không biết sống chết.

Theo quyển tố mở ra, hình ảnh nho nhỏ dài không bằng hai thước, rộng cũng không quá nửa thước, trên bức tranh kia. . . . . Quả nhiên là một vị mỹ nhân, bên cạnh mỹ nhân còn có bảy chữ, bảy chữ nho nhỏ — tây thành dương liễu lộng xuân nhu.

“A. . . . . . Cáp, cáp, cáp. . . . . .” Liễu Tàn Mộng phản ứng đầu tiên là ngây ngô cười, phản ứng thứ hai vẫn là ngây ngô cười, thứ ba, thứ tư. . . . . . Thẳng đến cái phản ứng thứ mười, hắn mới thu hồi nụ cười so với khóc còn khó coi hơn. ” Ai nha, đế tọa, tại hạ thật là có mắt không nhìn được thái sơn. . . . . . Đến đến đến, tại hạ rót rượu cho ngươi, thỉnh thỉnh thỉnh. . . . . . Ai, nhiều ngày khổ lao, đế tọa nhất định mệt chết đi, tại hạ đến đấm bóp cho ngươi. Hắc, tay nghề của tại hạ cũng không phải là khoe khoang, mà là tiếng lành đồn xa. . . . . .” Nói xong nhảy dựng lên đấm bóp cho Dạ Ngữ Hạo.

Tựa tiếu phi tiếu lấy bức hoạ cuộn tròn, tránh khỏi móng vuốt sói của Liễu Tàn Mộng chụp tới, Dạ Ngữ Hạo xoay người, đem thân mình nửa dựa vào tay vịn, chậm rãi tiếp cận Liễu Tàn Mộng .” Nghe nói, có người đang tìm kiếm Liễu huynh. . . . . .”

“Tại hạ cũng nghe nói đế tọa luôn luôn kín miệng.” Liễu Tàn Mộng vội vàng đánh gảy.

Dạ Ngữ Hạo nhẹ nhàng mà thở dài.” Tả nhĩ tiến hữu nhĩ ra nhiều lắm. Bổn tọa cũng không biết khi nào thì không khéo nói bậy, vậy đúng là họa là từ ở miệng mà ra. . . . . . Đương nhiên, nói đi thì cũng nói lại, họa này lại không liên quan tới bổn tọa, cho nên bổn tọa hình như cũng không cần lo lắng, đúng không. . . . . .”

(*Tả nhĩ tiến hữu nhĩ ra: nghe vào tai trái chạy ra tai phải)

Liễu Tàn Mộng cười gượng nói:” Vốn thật là chuyện không liên quan đế tọa, thế nhưng tại hạ có vạn nhất, đế tọa cũng sẽ không sống khá giả đi. . . . . . Đế tọa có chuyện không ngại nói thẳng, tại hạ nhất định thụ giáo.”

“Ha hả. . . . . . Liễu huynh thật sự là rất khách khí. Bất quá Liễu huynh nhiệt tâm như vậy, bổn tọa cũng không phải không biết xấu hổ từ chối, hơn nữa. . . . . .” Nhu hòa nói mát, Dạ Ngữ Hạo cười đến quả nhiên là khoái trá, hớn hở vô cùng.

Gian thạch ốc mà ba người trụ là một gian lớn nhất trong sơn phúc, cả gian phòng đều là lấy một phương cự thạch chạm rỗng mà thành, tròn trĩnh một khối, chỉ có một cửa ra vào duy nhất. Bởi vì không gian quá nhiều. Chia làm tiền thính hậu thất. Còn nơi sinh hoạt thường ngày, chia nhiều thất phòng, mỗi thất phòng cũng rộng mấy bình, đặt ba chiếc giường lớn vẫn còn dư dả, mỗi một phòng đều đẹp đẽ quý giá.

Hiên Viên nằm trên chiếc giường ở giữa, hai tay gối đầu. Thấy Dạ Ngữ Hạo cùng Liễu Tàn Mộng một bộ cảm tình tốt lắm đi đến, lông mi giật giật, rốt cục cũng nở nụ cười. “Hai vị tới hảo chậm a.”

Dạ Ngữ Hạo hắc hắc cười. “Khó được hôm nay nhật nguyệt đều xuất hiện ở phía tây vậy? Bên ngoài mỹ nữ như mây, ngươi lại cam nguyện ở đây tịch mịch . Bổn tọa cũng không biết ngươi lại là Liễu Hạ Huệ, mỹ nữ ngồi trong lòng mà vẫn không loạn.”

“Không dám không dám, ta mặc dù tự cảm thấy phẩm hạnh cao quý của ta rất xứng đáng với xưng hô này, nhưng vẫn nghĩ Liễu Hạ Huệ kia cuối cùng vẫn bị người gọi là ngốc đầu đệ nhất từ cổ chí kim nga, thông minh như ta, sau có thể đeo trên lưng ác danh này.” Hiên Viên cười cung mi nhãn. “Huống chi so với mục tiêu của ta, những nữ tử này thật là dong chi tục phấn, khí vân tựu nhưỡng, không tương xứng lắm.”

(*khí vân tựu nhưỡng: chỉ đáng vứt đi =)

Liễu Tàn Mộng cười gượng một chút, giả câm giả điếc làm như không có nghe thấy. Dạ Ngữ Hạo từ trên xuống dưới đánh giá Hiên Viên, trên mặt bình tĩnh nhìn không ra có cái gì tức giận. “Bổn tọa hôm nay mới biết được. . . . . .” Hắn chậm rãi, một chữ một chữ tinh tế nói.” Có một số người, vô luận như thế nào cũng chết không xong — da mặt dầy như vậy, trên đời còn có cái gì có thể làm hắn bị thương? !”

“Có người như vậy a? ! Ta đây cũng muốn mở mang kiến thức một chút.” Hiên Viên cư nhiên cười đến sáng lạn. “Công phu ngoài miệng của Hạo ta rất tin không nghi ngờ. Thế mà lại có người chống đỡ được. . . . . . Ai~, bảo ta như thế nào không hiếu kỳ.”

Công phu ngoài miệng này tất nhiên là ý chỉ Hạo lời nói ác độc. Nhưng một câu êm đẹp từ trong miệng hắn nói ra, như thế nào nghe cũng không thích hợp. Hơn nữa thời điểm hắn nói còn có ý trong lúc vô tình lấy tay phất qua môi dưới, cười yên yên một bộ vẻ mặt đầy dư vị say mê, quả thực so với chỉ cây dâu mà mắng cây hòe càng làm cho người ta không thể chịu đựng được. Dạ Ngữ Hạo cảm thấy bực tức, giận dữ phản cười.

” Đêm rồi, đã mệt mỏi vài ngày, hôm nay không nên nói, dù sao về sau có rất nhiều cơ hội. . . . Có phải hay không Hiên Viên đế.”

——————————

” Thùng thùng, keng keng. . . . . .”

“Y ngô, y nha. . . . .”

“Binh binh. . . . .”

Hiên Viên buông thứ trong tay ra, tà nhìn về phía Liễu Tàn Mộng. “Liễu huynh, Liễu đại công tử, ngươi là cố ý cùng ta đối địch phải không? !”

“Hắc, hương dã tiểu dân làm sao dám cùng thiên tử đấu pháp. Chẳng qua là cái ‘lau sậy khổ trúc’ của tại hạ chỉ biết thổi ra nhạc khúc loại này, thật khó nhập vào trong tai, mong rằng Hiên Viên huynh chớ trách.” Liễu Tàn Mộng thùy mi nhìn địch tử hoàng kim gầy teo mà Dạ Ngữ Hạo đưa cho trong tay, hai tay run run vỗ về, thở dài không thôi. Vẻ mặt chán nản mệt mỏi, nhìn thì như giang hồ nghèo túng, lập luận lại sắc sảo.

————————

” Chiếu tướng!”

” Chiếu tướng!”

Sau khi đồng thanh hét lên, hai người chơi cờ mắt to trừng mắt nhỏ.

” Là ta đi trước, chiếu tướng chính là ta!”

“Sai, bước này tại hạ còn chưa đi hết, ngươi đã đi trước rồi, cho nên kỳ thật bước này tại hạ xác nhận chưa đi.”

” Ngươi đã đi xong rồi!”

” Làm sao làm sao, tại hạ mới vừa vươn tay, không đụng tới quân cờ. . . . . .”

“#%¥•@$%^. . . .”

“%•¥##@$. . . . .”

“. . . . . . . . . . .”

“. . . . . . . . . . .”

“Hạo [ đế tọa ], ngươi đến phân xử!”

Dạ Ngữ Hạo ngồi ở một bên trầm ngâm nửa ngày, ngẩng đầu nhìn hai người, sau đó dùng cành trúc trong tay chỉ hướng bàn cờ.

“A di đà phật, xem cờ không nói mới là quân tử.”

—————————

Mở tố cuốn ra, thác nước từ nơi vạn trượng sóng dậy phi thẳng xuống, khí thế mãnh liệt như muốn chạy ra khỏi bức họa. Chóp núi đầy nham thạch vót nhọn thẳng đứng, hiểm thuân kì quỷ, chỉ nhìn hình ảnh đã có thể cảm nhận được khí phách muốn áp đảo chúng sinh, sâm mục làm cho người ta không thở nổi. Sơn tùng hiện ra ở một góc như mái hiên, cành lá xanh biếc, đứng ở nơi cao ngất tận trời, cùng khe suối chằng chịt kéo dài tỏa ra quay chung quanh, không có lấy nửa điểm dị sắc.

“Như thế nào?” Đắc ý.

“Không tồi.” Bình thản.

“Khó coi.” Mỉm cười.

“. . . . . . Hiên Viên đại công tử, ngươi có một ngày không tổn hại người, ngươi sẽ chịu không nổi sao?”

“Hổ thẹn hổ thẹn, còn hơn Liễu huynh một ngày khá tốt da liền ngứa ngáy, ta vẫn còn mặc cảm.”

———————-

Thả câu bên hồ, ba cái thạch đắng phân cho ba người ngồi, theo thứ tự là Hiên Viên, Dạ Ngữ Hạo, Liễu Tàn Mộng.

(*thạch đắng: ghế đá)

Một người nhàn nhàn trí trí mà cười, một người ngơ ngác mộc mộc mà cười. Hai người nắm cần câu trúc, nhìn cá nhảy trong hồ, không ngừng cười cười, giống như muốn dùng nụ cười dụ cá mắc câu, mà mặt hồ cũng thế, từng đợt dao động.

Dạ Ngữ Hạo chịu không nổi. Nhìn hai người trong hồ một tả một hữu mặt cười như sóng lăn tăn, cùng với mặt hồ không ngừng kích động, miễn cưỡng buông cần câu, dùng chân không biết giẫm trên mặt đất ở chỗ nào đó một cái, hai cái thạch đắng lập tức bắn lên, trong hồ ùm một tiếng, liền có hơn hai ‘mỹ nhân ngư’ cùng ngư huynh ngư muội thân thiết khăng khít.

“Các ngươi muốn dùng nội lực ảnh hưởng đến mặt hồ của đối phương, cũng đừng có liên lụy đến bổn tọa.” Thản nhiên đứng lên, không để ý tới hai người trong hồ hô to gọi nhỏ, Dạ Ngữ Hạo thu thập hảo đồ đi câu cùng thùng nước, quay về ốc.

“Đông lạnh, đông lạnh na ~~~~~~~~~”

“Băng ~~~~~~~~~~~ a ~~~~”

Tiếng kêu kêu thảm thiết vừa ảo não vừa tán vụn – ôn tuyền trong khắp cả núi, thế nhưng chỉ có nơi này là hàn tuyền thiên nhiên.

(*hàn tuyền: hồ nước lạnh)

Con cá bơi bơi lại gần hai mỹ nam tử đông cứng, dùng thân mình ửng đỏ cọ cọ hai má bọn họ.

——————

“A. . . . . . Hắt xì hắt xì! !”

“Hắt xì! Hắt xì. . . . . .” Tự đầu giường rút tố khăn xoa xoa cái mũi, Hiên Viên rên rỉ trở mình.”Ta không uống thuốc!”

“Ta. . . . . . Cũng. . . . . . Hắt xì! ! !” Liễu Tàn Mộng lại đánh nghiêng chén thuốc trong tay, rõ ràng toàn bộ đổ hết. Lách cách một tiếng, thanh thúy gọn gàng.”Không uống! !”

” Hai người các ngươi. . . . .” Dạ Ngữ Hạo mím môi, lông mi nâng lên, buông chén thuốc trong tay — sau khi khuyên can mãi canh giờ, mặc cho ai nhẫn nại đến đâu cũng đều sẽ bị hai tên hài tử siêu cực này chặt đứt. Hắn rốt cục chuẩn bị bạo phát — một, hai, ba. . . . . .

” Ta van hai ngươi! Uống một ngụm đi! Nếu cảm mạo không hảo, tất cả người bên ngoài sẽ bị các ngươi lây bệnh hết ~~~~~~” Dạ Ngữ Hạo chắp tay trước ngực, nhỏ giọng năn nỉ.

————————–

Khói đặc cuồn cuộn, mây đen mù mịt.

“Đế tọa, đế tọa, đã xảy ra chuyện gì ? !” Người  trong tiểu ốc phụ cận, thấy thảm trạng trong tiểu ốc như vậy, cho là rốt cục ba người đã ác chiến bằng hoả lực, cuống cả lên vội vàng vọt sang đây, liều mạng vỗ vỗ cửa sắt của thạch ốc.

“Khụ khụ khụ. . . . . .” Quan Từ mãnh ho một trận, làm cho mọi người kinh hãi đảm chiến, sợ là có cái gì không ổn. Đang nghĩ ngợi, lại nghe đến một trận kêu thảm thiết của thị vệ trưởng đại nhân — người vẫn luôn luôn thong dong tự kiềm chế — .”Cứu mạng a ~~~~~~~~”

Này, này còn cần phải hiểu rõ nữa sao? ! Một trận ngươi đẩy ta dốc sức xông lên phía trước, rầm một tiếng, rốt cục cửa sắt bên ngoài cũng bị đại quân đánh vỡ. Chỉ thấy Quan Từ bị ba người đuổi phải chạy vòng vòng, thấy mọi người phá cửa mà vào, nãi mừng rỡ, giống như bay chạy thoát ra ngoài.

Ừ ân? ? ? Mọi người đầu đầy dấu chấm hỏi bay loạn, lại thấy ba người vẻ mặt cực độ lương thiện vô tội, đều bưng một cái chén đi tới.

. . . . . .

Vào lúc ban đêm, ba người yên lặng không nói gì nhìn thứ gì đó trên bàn, ngươi nhìn ta một cái, ta nhìn ngươi một cái, thần sắc ngưng trọng.

“Này. . . . . .” Dạ Ngữ Hạo trầm mặc đánh vỡ cục diện bế tắc.

“Ta cảm thấy được. . . . . .” Hiên Viên cũng là vẻ mặt túc mục.

“Thật sự là khó xử a. . . . . .” Liễu Tàn Mộng thở dài, nâng má trầm tư.

Dạ Ngữ Hạo mạnh ngẩng đầu lên, lấy ánh mắt tráng sĩ đoạn cổ tay nhìn hai người khác. Hai người khác đều nghiêng đầu sang bên, cắn răng, lảng tránh ánh mắt hắn.

” Không bình tĩnh quyết tâm không được.”

“Đúng vậy!”

” Tuy rằng đây là tâm huyết lớn nhất của chúng ta.”

” Thế nhưng lại thành tội ác lớn nhất của chúng ta.”

“Cho nên. . . . . .”

” Tuy rằng ta hết sức không đành lòng. . . . . .”

“Nhưng vẫn là. . . . . .”

“Đổ chúng nó đi! ! !” Ba người trăm miệng một lời, thở ra một hơi mạnh, cười meo meo đạt thành diễn ý.

. . . . . .

Ở ngoài thạch ốc, ngoại trừ Quan Từ tận mắt chứng kiến ba người lấy thủ pháp ‘ độc nhất vô nhị, biến sắt thành vàng’ hoàn thành ‘món ăn’ này, những người còn lại đều đang đánh nhau vì giành nhà xí.

Sau này câu “Xinh đẹp tương đương tội ác” trở thành câu cửa miệng thịnh hành một thời trong Vô Danh giáo, còn lai lịch thì không rõ.

Mặc cho thời gian cứ trôi, câu này thì vẫn được ưa chuộng như lúc ban đầu.

————–

PS: em hâm mộ trình độ phá làng phá xóm của 3 anh quá =))

Ở tuyết sơn có thể trông được ánh trăng, hết sức trong trẻo nhưng lạnh lùng. Thanh nha nha phía chân trời, lạnh đến ngưng yên hợp bích. Vầng trăng ngang bướng kiêu ngạo cô linh linh trên bầu trời mênh mông màu tuyết, không chịu tránh lui, cũng không chịu dung nhập. Hào quang xuyên qua cái động khẩu nho nhỏ trên đỉnh sơn phúc, mông mông óng ánh, giống như từ trên vòm trời lam thẳm nhỏ xuống từng giọt lệ.

Hôm qua vô sự, từ lần trước sau khi mọi người được trải nghiệm một trận đại tả, nếu không có gì cần thiết, tuyệt không có người nguyện ý tiếp cận ba người trong phạm vi mười trượng. Ba người đã luôn quen không coi ai ra gì, cho nên cũng không có cảm giác gì. Mỗi người mang theo một ít bánh và trái cây, theo Dạ Ngữ Hạo từ con đường đá nhỏ bò lên trên đỉnh sơn phúc ngắm trăng.

“Chậc chậc, quả nhiên khi ngắm trăng phải ăn bánh trung thu, nhìn một cái bánh lớn như vậy treo trên bầu trời nhưng ăn không được. . . . . . Thực đói bụng.” Liễu Tàn Mộng mở miệng liền không nói được lời hữu ích, đổi lấy hai cặp mắt trừng hắn.

Dạ Ngữ Hạo ngửa đầu ngắm trăng tròn, ánh trăng chiếu trên khuôn mặt băng bạch của hắn, chói lọi một mảnh thủy mầu. Hiên Viên tựa vào trên thạch bích phía sau hắn, cánh tay đặt nơi gối đầu, đột nhiên cười lên.” Đã hai mươi ba ngày.”

” Hai mươi ba ngày. . . . .” Thì thào nhớ kỹ, thùy hạ ánh mắt.”Còn có bảy ngày. . . . . .”

Trừ bỏ bảy ngày trên đường, bọn họ đã ở Vô Danh giáo ngây ngốc mười sáu ngày. Trong mười sáu ngày này, Liễu Tàn Mộng vì bức họa bí ẩn kia mà đáp ứng không sinh sự, Hiên Viên giống như cũng nhìn thấu việc này, vẫn không hề hành động. Cả ngày ba người chính là cầm kỳ thư họa, thi từ phú điển, thuyết thiện luận phật, thiên cơ ngộ đạo, xạ phúc tống câu, lệnh hành tửu noãn, cuồng ca đương khóc, đối rượu thành hoan. Giống như rời khỏi hồng trần lui vào ẩn cư, không hỏi thế sự, một mảnh hồng trần chạm không đến tâm.

(*xạ phúc tống câu, lệnh hành tửu noãn, cuồng ca đương khóc, đối rượu thành hoan: câu cá, ngâm thơ uống rượu, ca hát, đối th, nói chung là 3 anh ‘phá làng phá xóm’ =))

Thời gian một ngày lại một ngày trôi đi, ba người một ngày lại một ngày đổi khác, hôm qua còn tại giây lát, hôm nay liền dĩ nhiên mọc cánh thành tiên, biến đến trình độ thản nhiên ngay cả chính mình cũng không thể tin tưởng. Tuyệt đối không thể tưởng tượng được lúc ba người liên thủ chính là ở trong núi, vui sướng vong cơ, cộng túy lưu linh, dần dần có vài phần đam mê, vài phần phóng túng, đều thoát mở thế tục, bỏ đi chiếc mặt nạ giả dối ở trên người mình, hiện ra bản tính. Hiên Viên bản thân bá đạo, có cừu oán tất báo, Liễu Tàn Mộng bừa bãi quật cường, vong ân thiện biến, còn có Dạ Ngữ Hạo tự phụ cao ngạo, không dung vật gì vào mắt, ba người đều hiểu biết sơ lược.

Trong lúc phân tích đối phương, thì đồng thời chính mình cũng bị đối phương phân tích. Này đối với bọn họ mà nói đều là kinh nghiệm mới mẻ mà kỳ quái. Có lẽ ba người đều là thiên chi kiêu tử, là cô phong đứng ở phía trên cao, nhìn xuống thiên hạ, không có người nào có thể sóng vai. Nhân duyên tế hội, bên người đột nhiên hơn một người đồng dạng, tuy là địch nhân, nhưng không thể không thừa nhận bọn họ xuất chúng, thừa nhận bọn họ có điểm bất thế tài hoa, ngay cả mình cũng không địch nổi, có tư cách cùng mình đứng ở nơi cao nhìn xuống vạn vật. Vì thế, trong vô ý lại để lộ cảm nhận chân chính của bản thân, nguyên lai đứng ở góc độ này không phải chỉ có một mình mình.

Khúc cao hòa quả, tri âm vưu nan. (cao siêu quá ít người hiểu, tri âm khó gặp được).

Trong mười sáu ngày này, đối với ba người mà nói, bọn họ vừa là địch nhân của nhau nhưng cũng vừa là tri kỷ.

Nhưng loại quan hệ này nguyên bản không bình thường, cho dù có giả vờ hay luyến tiếc đến thế nào thì cũng chỉ có ở nơi núi non này mới tồn tại. Một khi trở lại hồng trần, phồn hoa loạn mắt, lợi hại theo nhau mà đến, bọn họ đều sẽ trở lại thân phận của bọn họ, trở thành vương giả độc bá nhất phương. Bọn họ dù sao cũng còn trẻ, dã tâm của bọn họ có khi là vô tận, lại còn dư dả thời gian đi thực hiện giấc mộng to lớn của bọn họ. Bọn họ đều có thể là cánh chim che cả mặt trời, triển khai phong sương câu diệt chín ngàn dặm, toàn thân phát ra hào quang vạn trượng, hứng gió ngăn mây, dang cánh lên cả chín tầng trời.

Cho nên, bọn họ tán thưởng, lại không thể dung.

Mà thời gian cũng chỉ còn bảy ngày.

Đã ôm quyết tâm tung hoành trong thời kì hỗn loạn này, Dạ Ngữ Hạo thùy mi, đã có kế hoạch.

Qua hôm nay, thị phi không thể tránh.

Nâng lên mắt, vừa lúc hai người khác cũng đồng thời giương mắt. Ba người nhìn nhau, cười cũng không cười, đáy mắt đều có lĩnh ngộ như nhau –

Thời gian, nên tới rồi.

Nhắc tới bầu rượu, chậm rãi rót cho mình một ly, Liễu Tàn Mộng vẻ mặt bình tĩnh, lông mi thùy hạ, ẩn mang phiền muộn. “Gặp nhau, có khi là quá sớm.”

– Trước khi dã tâm của mọi người còn chưa đạt thành.

– Nếu không phải gặp gỡ nhau sớm như vậy, bọn họ có thể hay không trở thành bằng hữu?

Dạ Ngữ Hạo cũng tự rót cho mình một ly. Hàn bôi tựa ở bên môi, lạnh lùng băng băng, thấu triệt tâm phế. Hắn nhạt nhẽo nở nụ cười. ” Không có thời cơ nào là sớm hay muộn, không phải sao?”

– Cho nên, thiên cơ cũng không nguyện biến, khiến cho nhân lực thay đổi.

– Nhân định thắng thiên, là cuồng vọng, hay là tự tin? Hay là còn gì khác?

Hiên Viên bắt lấy bầu rượu, ngân nga nói: ” Khuyến quân cánh tận nhất bôi tửu. . . . . .”

– tương thưởng, tương tích, khước bất tương dung! (có thể tán thưởng, có thể luyến tiếc, nhưng không thể dung)

– — canh tận nhất bôi tửu, dương quan vô cố nhân!

(Trong câu: Khuyến quân cánh tận nhất bôi tửu. Tây xuất Dương quan vô cố nhân. Dịch nghĩa : Khuyên ai rượu cạn cho một chén. Lìa Dương quan là không còn cố nhân)

Ánh trăng vỡ tan thành một mảnh bạc trắng, làm người ta chói mắt. Xa xa tuyết sơn ngưng phách hùng vĩ, chiếm giữ nơi dễ thấy nhất trong thiên địa, gần chỗ thanh sơn xanh rì, thấp thoáng thủy quang, cũng gần như là phong cảnh tốt nhất Giang Nam. Đá nâu cằn cỏi cao chót vót, kiên cường ngạo trì, chẳng những không làm mất đi vẻ quyến rũ của Trung Nguyên mà còn trông như một hiệp khách du hiệp nghìn năm. Đỉnh núi ngẫu nhiên có phong thổi đến, hàn một trận ấm một trận, cao thấp trùng lưu, như vung lên vũ y tố khăn, bồng bềnh mà thuận gió.

Sợ rằng quỳnh lâu điện ngọc, nơi cao không thắng được gió lạnh.

“Ha hả, nếu nói ra vào một tháng trước, sợ là không ai tin tưởng đâu. Chúng ta thế mà lại thật sự cùng một chỗ nâng cốc nói cười.” Liễu Tàn Mộng che miệng cười to, cười đến rượu trong chén cũng sánh ra một nửa,  rơi trên góc áo “Nhân sinh gặp gỡ thật đúng là có duyên.”

Hắn buông chén rượu, nhìn Dạ Ngữ Hạo một cái, cười đến mức mị thành một khe hở, ánh mắt trêu tức chớp chớp. “Vô luận như thế nào, ta đều cám ơn đề nghị này của ngươi, đích thật là qua một đoạn cuộc sống mà bình sinh khó quên. Có thể lựa chọn cuối cùng của ta là sai lầm, nhưng đây cũng là chuyện của ngày sau, tùy nó đi. Đêm nay nâng cốc, không hỏi Minh triều. Ta kính hai vị một ly!” Chén rượu trong tay trịnh trọng giơ lên, hướng hai người chạm nhẹ, ngửa đầu uống cạn. Chén tẫn, thuận tay ném đi, chén ngọc rơi xuống sườn núi, vô thanh vô tức tiêu thất ở chỗ sâu trong mây mù.

Dạ Ngữ Hạo thấy hắn như vậy, biết hắn đã hạ quyết định, lập tức cũng không miễn lưu. Giơ lên cái chén của mình, rượu rót đến tràn đầy, hướng hai người nhất kính, đồng dạng uống cạn. Bích lạc trân nhưỡng này nguyên là mỹ tửu cực phẩm, lúc này nếm vào không khỏi có vài phần thanh sáp, một cỗ nóng rát từ đáy lòng xông lên đến mặt, làm cho khí thế trong lồng ngực nảy sinh, muốn thét dài thành tiếng. Hiên Viên trong lòng bàn tay bóp chặt, chén ngọc lập tức hóa thành phấn vụn, bột phấn dương dương tự đắc theo gió hóa đi, đồng thời hắn cũng thét dài ra tiếng, tiếng như rồng ngâm, thanh khí ngang trời cao, cùng âm thanh của Liễu Tàn Mộng cao thấp như song long tranh vũ.

Ngân hà cộng ảnh, bích hải kim kính, ngọc tác nhân gian, tố thu thiên khoảnh. Ba người đều là tuyệt đỉnh, nâng chén vấn nguyệt, mới biết tịch nan — lần sau nếu có thể tái gặp nhau, phải định rằng có hai người ở cấp bậc thấp hơn.

————————–

Phía trên tuyệt đỉnh là một đống hỗn độn trải rộng. Bởi vì chén rượu đã sớm mất, về sau, ba người ôm vò cuồng ẩm. Trên ngôi cao mười trượng vuông, tám chín mươi vò rượu cực đại vứt lăn lóc, ba người xem ra vẫn còn thần thanh khí sảng, thần sắc làm như mới uống có bảy tám chén.

Liễu Tàn Mộng hắc hắc cười, một bên gắng tỉnh táo đếm số vò rượu, một bên đánh cách. ” Nhất bôi nhất bôi. . . . . . Ách. . . . . .phục nhất bôi, Lưỡng nhân đối chước san hoa khai. . . . . . Ách, không đúng, không phải hai người, ba người mới đúng, quá sai lầm rồi. . . . . . Ngã túy dục miên. . . . . . Khanh khả khứ. . . . . . Minh triều. . . . . . Hữu ý. . . . . . Bão cầm lai. . . . . . Cáp, cáp, hảo văn, hảo văn!”

(*nguyên văn: Lưỡng nhân đối chước san hoa khai. Nhất bôi nhất bôi phục nhất bôi. Ngã túy dục miên khanh thả khứ. Minh triều hữu ý bão cầm lai.

Dịch nghĩa: Đôi ta đối ẩm trên đồi. Chén này chén nữa. Khắp trời nở hoa. Say rồi. Thôi bạn về nha. Mai còn muốn uống. Đem ta chiếc đàn)- Bài “Đối ẩm với ẩn giả trong núi” của Lý Bạch.

Dạ Ngữ Hạo nhấc chân, bình tĩnh thong dong đá văng một cái vò, kêu lên: ” Phiền! Cái gì một chén hai chén, nghe ta nói: Thiên nhược bất ái tửu, thiên ứng vô tửu tinh, đích nhược bất ái tửu, đích ứng vô tửu tuyền. Thiên đích kí ái tửu, ái tửu bất quý thiên. Dĩ văn thanh bỉ thánh, phục đạo trọc như hiền. Hiền thánh kí ái tửu. . . . . .”

(*Dịch nghĩa: Nếu trời không thích rượu. Sao rượu ở chi trời ? Nếu đất không thích rượu, Suối rượu ở chi đời ? Trời đất đã thích rượu ,Thích rượu không thẹn trời .Ðã nghe trong như thánh ,Lại nói đục như hiền .Thánh hiền đều uống rượu…) Bài: Dưới trăng uống rượu một mình – Lý Bạch

Hiên Viên ý vị thâm trường lắc đầu, tay trái ôm một vò, tay phải ôm một vò, đụng vào nhau cho đinh đang rung động. ” Xong rồi, uống rượu ba người, say ngã một đôi, hai người các ngươi không có đẳng cấp phẩm rượu. . . . . .” Nói đến đây, bỗng nhiên đánh nhịp trường ca. Tiếng ca của hắn dính như hồ dán, không ai nghe hiểu được rốt cuộc hắn đang hát cái gì, chỉ nghe hai cái vò chạm vào nhau đang đang thùng thùng ầm ĩ điếc cả tai. Vậy mà bản thân hắn lại rung đùi đắc ý cực kỳ.

“Câm miệng. . . . . .” Hai người còn lại chịu không nổi cái tên đang cuồng ca như khóc, cầm trong tay thứ gì đó ném qua, thành công ngăn trở nơi phát ra tiếng ồn.

Tái sau đó, chính là một đống lớn tiếng động binh binh rầm rầm. . . . . .

Một đám người trong thạch phúc tai nghe đủ loại âm thanh vờn quanh, tạp âm thẳng hướng ba ngày không dứt, không khỏi hai mặt nhìn nhau, cũng không biết có nên tin tưởng cái lổ tai của mình hay không, trên cơ bản mà nói, muốn cho bọn họ tin tưởng đây là sự thật. . . . . Chi bằng nghe lừa ca hát còn hay hơn.

—————————-

Sáng sớm, Liễu Tàn Mộng mở mắt ra, cũng không biết mình làm sao bò được lên giường, đau đầu muốn nứt ra. Thật sâu hít vào một ngụm khí, ngâm khẽ một tiếng, đồng thời nghe được một âm thanh đồng mệnh tương liên khác. Miễn cưỡng xoay qua … Vừa thấy, Hiên Viên ghé vào trên giường, trên gương mặt quan ngọc thêm cái dấu tay hồng hồng.

Mình có đánh hắn sao? Liễu Tàn Mộng nhảy dựng, nhìn lại tay mình, năm ngón tay giật giật, lập tức cho ra đáp án — phong lưu đệ nhất đế vương gia, nhưng gặp phải Vô Đế, thì đầu cũng bị hỏng. . . . . . Bất quá mình cũng thật quá ngốc, cư nhiên cùng hai người này làm quỷ tửu! Nghĩ vậy, Liễu Tàn Mộng vẻ mặt suy sụp, đỡ lấy đầu rên rỉ đứng lên.

Tiếng rên rỉ thứ ba truyền đến, tim Liễu Tàn Mộng đột nhiên đập mạnh một cái, á khẩu, không biết mình có nghe lầm hay không. Nhưng tiếng kế tiếp đã khẳng định những hoài nghi của hắn — Hiên Viên bị Dạ Ngữ Hạo một chưởng đá xuống giường, đau đến ôm đầu kêu ai ai không dứt.

Dạ Ngữ Hạo thế nhưng ôm. . . . . . Không không không, là Hiên Viên thế nhưng ôm Dạ Ngữ Hạo ngủ cả một buổi tối? ! Liễu Tàn Mộng lại sờ sờ đầu, cảm thấy nếu so sánh với chuyện này thì việc đau đầu của mình chỉ là vấn đề cỏn con. Nhìn thấy quần áo Dạ Ngữ Hạo luôn luôn sạch sẽ giờ nhăn thành một đoàn, mặt lộ vẻ suy sụp, trên gương mặt có vết hằn khi ngủ, rõ ràng là Cửu Long đồ án thêu trên tay áo Hiên Viên, hiển nhiên là hắn gối đầu trên cánh tay Hiên Viên ngủ một đêm. Con mắt ngay sau đó nháy muốn rút gân.

Cái tát trên mặt Hiên Viên chẳng lẽ còn không phải là do Dạ Ngữ Hạo? Trừ bỏ hắn cùng với mình ra thì còn có ai đánh được Hiên Viên? Thế nhưng sau khi đánh nhau, hai người cư nhiên còn ôm nhau ngủ. . . . . . Liễu Tàn Mộng thật không có ý tưởng luân lý đạo đức linh tinh gì đó mà là trực tiếp nghĩ đến — đánh là tình mắng là yêu, chẳng lẽ hai người này đã kết thành liên minh? !

Đây mới là chuyện đỉnh đỉnh trọng đại!!

Dạ Ngữ Hạo hoá ra cũng say đến mức hồ đồ, sau khi đạp cái thứ đè nặng trên người mình ra vẫn không lập tức tỉnh táo lại, mà là ngồi ở trên giường, hai mí mắt đang cố ‘hàn gắn’ với nhau, nâng má đờ ra. Tóc mai hỗn độn buông xuống ở thái dương, mặt mũi thanh tú, tinh xảo như bức tranh. Liễu Tàn Mộng phát giác tim mình có chút dập dồn — thật sự chỉ là có chút! ! Mỹ nhân ai mà không muốn xem chứ ? !

Con mắt nhướng đến lần thứ mười lăm, rốt cục Dạ Ngữ Hạo cũng từ trong huyết áp thấp tỉnh táo lại, ý nghĩ của hắn bắt đầu thanh tĩnh, lập tức phát giác không thích hợp. Miễn cưỡng giữ bình tĩnh mỉm cười quay đầu lại, chỉ thấy một tên trên mặt đất đang ôm đầu, tuy là kêu ai ai luôn miệng, nhưng lại sắp ngủ tiếp. Tên nằm ở trên giường đối diện thì nhìn mình, mắt trừng to chẳng thua gì mắt trâu.

Nhìn nhìn chưởng ấn hồng hồng trên mặt người trên mặt đất, Dạ Ngữ Hạo ở trong bụng lớn tiếng rên rỉ, trên mặt vẫn nặn ra một chút mỉm cười. “Cái kia, là khi ta giúp hắn đánh muỗi lưu lại đó.”

“Nga. . . . . .” Liễu Tàn Mộng gật gật đầu, nghĩ xem có nên nhắc nhở hắn, nơi này là ở chỗ sâu trong núi tuyết (làm gì có muỗi =)).

Dạ Ngữ Hạo nói lời này, liền phát giác không thích hợp, sắc mặt vi quẫn, trông trộm một bộ biểu tình ‘Ta không tin tưởng ngươi nói đâu’ của Liễu Tàn Mộng, càng vô lực, ngay lập tức nhảy xuống giường, ‘không cẩn thận’ giẫm lên cẳng chân Hiên Viên. “Ta đi chuẩn bị dược tỉnh rượu.” Nói xong không để ý tới Liễu Tàn Mộng vẫn còn định nói gì đó, chạy biến ra khỏi phòng.

“Ai. . . . . .” Liễu Tàn Mộng lắc lắc đầu, nhìn bóng dáng hắn, đem lời muốn nói, lẩm bẩm: ” Dược quỹ của ngươi ở ngay chỗ này, ngươi đi chỗ nào tìm dược?”

Dạ Ngữ Hạo ngồi bên suối lạnh, đã rửa mặt chải đầu xong, nhưng tạm thời không muốn quay về thạch ốc, bảo Công Văn đem dược tỉnh rượu pha chế đưa cho Liễu Tàn Mộng, một mình mình độc tọa trầm tư, chuyện tình trong mấy ngày này cũng có vài phần ngoài dự liệu của hắn, hơn nữa một hồi trò khôi hài cùng Hiên Viên đêm qua lại làm hắn đau đầu, cũng không biết quyết định lúc trước của mình là đúng hay sai.

Trong lúc suy nghĩ thăng trầm, phía sau có tiếng bước chân cố ý truyền đến, Liễu Tàn Mộng cũng từ phòng trong đi ra. Nhưng khi đi đến phía sau hắn ba trượng lại không đi tới nữa, một lát, chuyển hướng thạch đắng bên cạnh bước vào, khoanh chân ngồi xuống, trước khi ngồi đã sớm lấy chân khí đóng năm đạo cơ quan then chốt trên thạch đắng.

Dạ Ngữ Hạo thầm than, trên mặt đeo lên nụ cười quen thuộc, — hiệu lực của thiên lí ngưng phách trên người hắn trong phạm vi ba trượng là cực mạnh, nếu có chút dị động tới gần, hắn liền có thể tiên phát chế nhân ở tâm niệm của kẻ đến. Nhưng nếu hắn không thương tổn chi tâm của đối phương, đối phương có thể toàn thân trở ra. Hành động này của Liễu Tàn Mộng đang cho thấy hắn đã khôi phục thân phận Võ Thánh của hắn mà không phải thân phận Liễu Tàn Mộng. Cho nên, hắn sẽ không mạo hiểm tới gần Dạ Ngữ Hạo, cũng không nguyện thừa nhận tình trạng của Dạ Ngữ Hạo lúc này.

Cách ba trượng, hai người nhìn nhau, từ trong ánh mắt lẫn nhau, thăm dò, truy cứu, phân tích, phỏng đoán hành động kế tiếp của đối phương.

Hiên Viên Say cả ngày rốt cục đỡ lấy đầu từ trên mặt đất mở mắt. Tả nhìn xem, hữu nhìn xem, không ai, lúc này mới nhỏ giọng rên rỉ đứng lên.”Ai ai ai. . . . . . Đau a. . . . . .”

Than thở cả buổi, cũng không thấy có người đáp lại. Hắn từ trên mặt đất vỗ vỗ đứng lên, dự định ra ngoài rửa mặt chải đầu. Ra phía ngoài thạch ốc Quan Từ thấy hắn, liền vuốt cằm một cái, quay đầu lại đi. Hắn cũng đi theo coi trộm, liền thấy cạnh hàn tuyền, Dạ Ngữ Hạo cùng Liễu Tàn Mộng một người chiếm một chỗ, tương đối xa xa, hai tay diễn tả, môi khẽ động, cũng không biết đang nói cái gì.

A, có thể có thú vị. Hắn dứt khoát tựa vào trên thạch bích, từ trong tay áo rút ra phiến tử mạ vàng — hiếm khi không tiến lên, chỉ cười meo meo quạt quạt.

“Bọn họ đã so đấu một ngày sao.”

Quan Từ vẻ mặt chuyên chú dán trên người Vô Đế, không để ý tới Hiên Viên nói cái gì. Nhưng hồng y thị nữ Tùy Tình lúm đồng tiền như hoa bên cạnh hắn, thay mặt đáp. “Thời gian chính xác là mười một canh giờ ba khắc.”

Vậy cùng một ngày có cái gì khác biệt? Hiên Viên giơ giơ lên mi, dứt khoát đến gần tiểu cô nương mười bảy mười tám tuổi người ta, cười đến rất không đoan chính.” Tiểu cô nương, ngươi nói Vô Đế của các ngươi sẽ thắng, hay là Đại công tử Liễu Tàn Mộng sẽ thắng?”

Sắc mặt Tùy Tình ửng đỏ, thối lui từng bước.” Ngài không khỏi hỏi sai người. Ở trong Vô Danh giáo mà hỏi, hiển nhiên chỉ có một đáp án, Vô Đế sẽ thắng.”

“Võ Thánh trang bày bố cơ quan nổi tiếng thiên hạ nha.”

“Đế tọa văn võ song tài, không ai so với hắn được!”

” Thật sự không ai so với hắn?”

” Đúng không ai so được với hắn!”

“Đánh cuộc không?”

Tùy Tình thiếu chút nữa buột miệng nói đánh cuộc thì đánh cuộc. Nhưng cuối cùng tỉnh ra, đối mặt với mình chính là một con túy hồ ly, tuy rằng hồ ly này say đến hôn thiên ám địa, chín cái đuôi vẫn còn không ngừng rung rung.” Hoàng Thượng là khách quý, thiếp sao dám.”

” Suất thổ chi tân, mạc phi vương thần. Khanh đã xưng trẫm là Hoàng Thượng, rồi lại trái mệnh, chẳng lẽ không sợ tội lớn mất đầu?” Hiên Viên biến sắc, túc sát thiên hạ. Tùy tình trong khoảng thời gian ngắn cũng khiếp đảm, tất cả phản ứng linh hoạt đều quăng mất, suýt nữa phải quỳ xuống thỉnh tội.

(Trong câu: “Phổ thiên chi hạ, mạc phi vương thổ, suất thổ chi tân, mạc phi vương thần” Dịch nghĩa: Khắp cả gầm trời, chẳng đâu không phải đất nhà vua; khắp các bến bờ trên cõi đất, chẳng ai không phải bề tôi nhà vua)

Quan Từ quay đầu trừng mắt.”Hiên Viên đế rắp tâm sao? Chưa phát giác ra lấy hai địch một rất tiểu nhân?”

“Hắc.” Hiên Viên lại nở nụ cười, vẻ mặt nhẹ nhàng. “Chỉ cần có thể thấy vẻ mặt thảm thảm của đế tọa các ngươi, tiểu nhân hay không tiểu nhân trẫm không cần thiết. Bất quá. . . . . . Ngươi cảm thấy Dạ Ngữ Hạo thật sự bởi vì bận tâm các ngươi mà phân tâm với Liễu Tàn Mộng sao?”

“Ùm!” Một tiếng, trên mặt hồ dậy lên cột nước cao ba trượng. Sau đó Liễu Tàn Mộng đạp nước đi tới, quần áo không ẩm không ướt. Dạ Ngữ Hạo đồng thời đứng dậy, hướng thạch ốc đi tới.

===

Nàng nào có hứng với thơ Lý Bạch thì hỏi bác Gugồ nhá =))

 

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s