[THDN] Quốc Sĩ Vô Song – Đệ cửu hồi

= Văn Án – Tổng Hợp =

– Đệ cửu hồi  –

Đệ cửu hồi ky lí tàng ky (trong cơ quan giấu cơ quan)

Kinh sư.

Thiên Nguyên đổ phường hậu viện

So sánh với dòng người lui tới tấp nập, cãi cọ hô quát đến ồn ào chói tai, sự yên lặng an tường của hậu viện quả thực không giống như là ở cùng một khoảng sân, nhưng ba bước một tốp, năm bước một trạm canh gác, còn có không ít ám vệ âm thầm giám thị bảo hộ, vẫn có loại cảm giác ngoại trương nội trì.

(Ngoại trương nội trì: Bên ngoài ra vẻ phô bày bên trong lại ẩn giấu.)

Tiểu lâu gác cao, Nguyệt Hậu một thân bạch y đứng phía trước cửa sổ, lạnh lùng nhìn ánh trăng, mày liễu tinh tế tỉ mỉ giống bị gió thổi tung, hơi hơi có phần gợn lên.

Phía sau truyền đến tiếng động ho khan.

Nguyệt Hậu thở dài xoay người lại. Trên tú dung thanh lệ hiện lên vẻ áy náy nhàn nhạt. Nhưng khi xoay người là lúc biến mất hầu như không còn. “Khá hơn chút nào không?”

“Ngươi đang trợn mắt nói. . . . . . Nói dối!” Người trên giường khó chịu ném trở về một câu, lại tác động đến thương thế, lập tức khụ đến càng lợi hại, cố tình thân thể bị bao lại giống như bánh chưng, di chuyển cũng không thể di chuyển, khụ vài cái, suyễn vài cái, lại đau nhức đến mức hô vài cái, chật vật đến nỗi nước mắt cũng phun ra.

“Thật sự là tội gì đâu.” Nguyệt Hậu lắc đầu cười lạnh, từ một bên thảo phô rót ra một chén dược nước ấm áp. “Nhạ, uống đi.”

Người trên giường trở mình xem thường, bỗng nhiên nhãn thần trở nên mơ màng. “Hảo. . . . . . Khốn khổ ~~~, bản quân muốn ngủ. . . . . . Ai nha ai nha đau đau đau. . . . . .”

Nguyệt Hậu ác ý tại trạc trạc miệng vết thương trên cánh tay trái của Nhật Quân, cười nhạo. “Hiện tại không mệt nhọc nữa?”

Nhật Quân bên này thương bên kia đau, chưa đáp được, hơn nữa ngày mới chảy lệ. “Nguyệt Hậu, bản quân cùng ngươi ngày xưa vô oan gần đây vô cừu, ngươi hận ta như vậy để làm chi! !”

Nguyệt Hậu môi vừa động, thế nhưng lời đến bên môi lại chuyển hướng. “Xứng đáng, ngươi đã biết bổn hậu là người như vậy, mà còn vất vả cứu bổn hậu.”

“Ta là xứng đáng, ta thật là xứng đáng. . . . . .” Nhật Quân nhỏ giọng niệm niệm trong miệng. “Ta là cẩu mắt mù mới nghĩ đến sẽ có chuyện anh hùng cứu mỹ nhân lần này, sớm biết như thế, ta đem võ học đánh . . . . . .”

“Đánh cái gì?” Nguyệt Hậu nhẹ nhàng cầm chén thuốc tới gần Nhật Quân.

“Đánh. . . . . . Đánh. . . . . .” Nhật Quân cứng họng, lúc này khắc sâu cảm nhận được đúng là sinh tử tồn vong, tuy nói đại trượng phu uy vũ không khuất phục, nhưng. . . . . .” A, nào có đánh cái gì, Nguyệt Hậu nghe lầm. Đến đến đến, thuốc này không phải cấp cho bản quân sao, thật sự là phi thường cảm tạ hảo ý của Nguyệt Hậu.” Thò đầu nhíu mày uống xong, sau một lúc lâu cũng không thể thốt ra lời.

“Nguyệt Hậu, thuốc này làm sao càng ngày càng đắng?”

” Có sao?” Nguyệt Hậu đem bát uống hết đặt ở một bên, khóe môi hơi hơi cong lên. “Có thể là không cẩn thận thêm hơn hoàng liên đi, bổn hậu chỉ giao phó bọn họ gia tăng thêm một muôi. . . . . .”

“Nguyệt Hậu ~~~~~~~~~~~~” Nhật Quân muốn phát điên, lại nghe được một tiếng cười khẽ.

“Một tháng không gặp, xem ra hai vị ở chung thật là hòa hợp, vậy bổn tọa cũng yên tâm.” Tiếng cười mang chút khàn khàn từ ngoài cửa truyền đến, thanh niên trường bào hạnh mầu chậm rãi đi vào, thần sắc nhàn nhã văn nhã, phía sau đi theo là thiếu niên hồng y, mãn đầu bạch phát.

(Mãn đầu bạch phát: một đầu tóc bạc trắng)

Nhật Quân Nguyệt Hậu nhất tề kinh ngạc trợn to mắt nhìn Vô Đế cùng Quan Từ, cũng không biết hắn là khi nào thì từ Vô Danh sơn chạy tới, phục hồi tinh thần lại, Nguyệt Hậu uyển chuyển quỳ gối, Nhật Quân cũng muốn hành lễ, lại phát hiện mình thực sự cực kỳ giống bánh chưng — ai gặp qua bánh chưng có thể gấp khúc chưa?

Dạ Ngữ Hạo đi lên trước vỗ vỗ Nhật Quân đang giãy dụa đến sắc mặt đều đỏ, ý bảo hắn miễn lễ. “Tháng trước nghe nói ngươi bị thương, làm sao đến bây giờ cũng còn không khởi sắc?”

Nguyệt Hậu cúi đầu hồi báo. “Nhật Quân bị chặt đứt năm cái xương sườn, lạt thương phế bộ, sau lưng trúng bảy lạp thiết liên tử, đùi phải lưỡng đạo kiếm thương, trong đó một đạo còn có độc, tay trái chân trái gãy xương, cổ tay phải ra sức quá độ trật khớp, này đều là ngoại thương, hơn nữa hắn còn bị Vô Tướng chưởng cộng thêm Kim Cương chưởng của Thường Sơn Quái Tẩu, mặc dù đã tránh được đánh trực diện nhưng bị chưởng phong đánh trúng cũng là không nhẹ. Khi cứu trở về từng một lần gián đoạn hô hấp. Đại phu nói không phải ba tháng thì không thể xuống giường.”

Dạ Ngữ Hạo mặc dù sớm biết được Nhật Quân bị thương nặng, nhưng không nghĩ tới đúng là nghiêm trọng như vậy, nghe được lập tức mặt như mặt thiết, khi nhìn về phía Nhật Quân, ánh mắt lại trở nên nhu hòa, trong nhu hòa mang chút khiển trách. “Các ngươi dựa vào cái gì tự mình ra ngoài để bị người vây công?”

Nhật Quân Nguyệt Hậu liếc mắt một cái nhìn nhau, Nguyệt Hậu cắn răng nói.” Đều là lỗi của thiếp, thiếp sốt ruột tranh công, lạc vào bẩy rập của Kì thế tử, làm phiền hà Nhật Quân. . . . . .”

Nguyên lai hơn tháng trước Vô Đế cùng Hiên Viên, Liễu Tàn Mộng đồng quay về Vô Danh sơn tổng đà, lưu lại Nhật Quân Nguyệt Hậu, Hai người một chưởng quản hắc đạo, một khống chế bạch đạo, tọa trấn kinh sư, dựa theo kế hoạch của Vô Đế, phân hoá ly hợp, bắt không ít địa bàn của Thần Tiên phủ cùng Võ Thánh trang, bao gồm cả thế lực ở trong triều — Vô Danh giáo cùng Võ Thánh trang đều có nhân thủ nắm binh quyền tại triều dã, cũng như phụ thân của Nguyệt Hậu là Uy Viễn hầu ở Cửu Châu. Những thế anh chi gia này trải qua trăm năm tích tụ, thế lực đã thâm căn cố đế, lúc nào Hiên Viên không tìm được cớ hợp lý thì lúc đó vẫn không dám tự hạ thủ, bằng không chính là động đến lực lượng giang hồ, căn bản là không có cách nào cùng thiên tử cùng hướng — tuy không phải không thể không từ thủ đoạn, nhưng phải chịu không ít lời lên án thái độ làm người. Bởi vậy hắc bạch lưỡng đạo tiệm khởi phong ba, Nhật Quân Nguyệt Hậu buộc lòng phải ngừng tiến độ truy kích, trước khống chế tốt thủ hạ của mình, không được biến thành đấu tranh nội bộ — sau này mới biết đây là kế phong điểm hỏa của Liễu Tàn Mộng.

Kế hoạch này nói đến đơn giản, bắt đầu thực hiện thì phiền toái phức tạp cùng có đủ cả, trong kế giấu kế, biến ngoại sinh biến, nhưng Nguyệt Hậu thấy Vô Đế cũng không có ý nghe, liền qua loa lược qua.

Về sau Hồng Tụ cùng Bảo thân vương ly kinh, Thần Tiên phủ do Kì thế tử giám hộ, Kì thế tử cá tính thích động, mọi việc thích tự mình ra tay, cái này Nguyệt Hậu thật không tiện ra mặt—Uy Viễn hầu là người của Vô Danh giáo mọi người trong lòng biết rõ ràng, chỉ cần không bị nắm đến nhược điểm là được, thân phận Nguyệt Hậu nếu bị nhìn thấu, cũng không cần nhiều lời, chỉ cần tội danh kết giao cường đạo là đủ để lấy cớ mai phục diệt môn — tính tình Nhật Quân cùng Kì thế tử thật có vài phần tương tự, hơn nữa tâm niệm oán cũ, hai người thực tại lấy cứng đối cứng mấy trận, thắng bại có hỗ, Nguyệt Hậu lại nói thẳng hai người nhàm chán.

Nhưng chân chính nhàm chán lại là Nguyệt Hậu, Liễu Tàn Mộng rời đi, thủ hạ liên quan của hắn cũng giấu tài, cổ họng một tiếng cũng không vang, phân đà thì đóng cửa không biết tung tích, Nguyệt Hậu đầu lui lui, đuôi lắc lắc, thật sự là lão thử giảo quy, bốn chân cũng thu hồi cả vào mai, không chỗ xuống tay. Nhật Quân hiển nhiên liên tục đắc thủ, lúc này lại phát hiện hành tung của Liễu Y Y, nàng buồn đến lâu, liền tự mình đi truy tung, lại không biết bố cục loại này đều chỉ là vì dẫn dụ nàng đi ra, nhất thời rơi vào bẫy bao vây trùng điệp của Kì thế tử. May mắn Nhật Quân có việc cùng nàng thương lượng, chờ lâu không thấy trở về, liền ra ngoài tìm người, lúc này mới cứu nàng một mạng. Nhưng hai người, một người là truy tung, bên người không đẫn nhân thủ, người kia là ngoài ý muốn, chưa từng biết dùng nhân thủ, bị bảy tên hương chủ, bảy tên cung phục cùng hai mươi bốn thiết vệ của Thần Tiên phủ vây công, cho dù hai người công tham tạo hóa cũng không thể lấy lực địch lại. Chờ khi Phong lão bản của Thiên Nguyên đổ phường phát giác không đúng khiển nhân thủ tìm kiếm cứu bọn họ thì Nhật Quân vết thương cũ chưa lành lại thêm thương mới, quả nhiên là ngay cả một hơi cũng không thừa lại, chỉ còn nửa mạng treo ở nhân gian.

(lão thử giảo quy: con chuột cắn con rùa, bốn chân nó thụt hết vào mai cắn k được)

Nghe Nguyệt Hậu tường giản kết hợp nói xong quá trình, Ngữ Hạo nhịn không được lắc đầu.”Các ngươi cũng quá khinh thường Kì thế tử đi, hắn cùng với Bảo thân vương mới chân chính là trợ thủ đắc lực của Hiên Viên, tất cả hành động của Hiên Viên đều do bọn họ triển khai. Tạm không nói đến Bảo thân vương, Kì thế tử có thể lấy thân phận thế tử thủ lĩnh ám lưu của triều đình thì há có thể khinh thường, các ngươi coi hắn ở trong Kì vương phủ giống như bị các ngươi đùa bỡn, nhưng việc này cũng là bởi vì hắn đem mục tiêu tập trung ở trên người bổn tọa, mới cho các ngươi có thể thừa cơ. Vốn nghĩ các ngươi hiểu được việc này, nhưng các ngươi rốt cuộc quá chủ quan. . . . . . May mắn chưa chú thành đại sai. Nhưng nói đến việc này thì cũng là do hai người các ngươi thất trách, bổn tọa không thể không phạt.”

Nhật Quân Nguyệt Hậu bị lời nói của Dạ Ngữ Hạo nói đến mặt sinh tro, nhưng biết hắn nói đúng đắn, bọn họ đích xác nổi lên chi tâm hết sức lông bông, cho rằng Kì thế tử lên làm thủ lĩnh ám lưu chỉ là vì muội tử Kì Hồng Tụ của hắn, mà Thần Tiên phủ cũng đã sở hữu ám lưu rồi. Kì Hồng Tụ lại được quân sủng, cũng không  thể vượt qua quyền hạn cùng Kì huynh tranh thủ tình cảm. Nghe được Vô Đế muốn phạt, cũng không có lời nào biện giải.

“Việc này đúng là do thiếp quá phận, bất quá Nhật Quân là chịu liên lụy, còn thỉnh đế tọa minh tra, chỉ phạt một mình thiếp.” Nguyệt Hậu thùy mi lẳng lặng nói.

“Ngươi tự có quá, nhưng Nhật cũng có không làm tròn trách nhiệm, hắn tại loại thời điểm này mà bên người không mang theo một người đi ra ngoài tìm ngươi, khiến phân đà không người trấn giữ, nếu không phải Phong đà chủ thông minh, phát giác không đúng mà đi tìm, Vô Danh giáo sẽ mất đi Nhật Quân Nguyệt Hậu, khiến cho võ lâm được dịp cười to. Đương nhiên trọng yếu hơn là chỉ còn bổn tọa một mình xử lý sự vụ, chẳng phải phải mệt chết sao ? !” Vô Đế cười mím chi nói, người bên ngoài nghe xong chỉ biết hắn đang nói cười, nhưng Nhật Quân Nguyệt Hậu cùng Quan Từ đều biết, hắn đang thật sự sinh khí, lúc này chính là dựa vào nói cười phát ra tức giận  từ đáy lòng.  Nếu mà hắn phát tác — Quan Từ cẩn thận liếc mắt nhìn hai người một cái, cấp một ánh mắt tự cầu nhiều phúc đi, mới thùy mắt không để ý tới vẻ mặt chuyển tình cầu cứu của hai người.

Vô Đế lại trầm ngâm một lát. “Nguyệt, chuyện kinh sư, quay về Vô Danh sơn diện bích ba tháng, hiện tại tạm thời hoãn thi hành hình phạt. . . . . Sáng mai đem tất cả thế lực minh ám của kinh sư viết thành phân bố đồ, bao gồm nguyên nhân Hiên Viên hồi cung tạo thành thay đổi, phân tích một chút rồi giao cho bổn tọa. Liễu Tàn Mộng trước mắt tuy rằng trở lại Võ Thánh trang, nhưng tin tưởng không lâu sau đó sẽ đến kinh, phái người để tâm tới hắn — tốt nhất chính ngươi đi, thuận tiện bình ổn địa bàn mới.

(Diện bích: úp mặt vào tường sám hối)

Nguyệt Hậu bát phong thổi bất động vậy mà má lúm đồng tiền hơi hơi biến sắc, ánh mắt rủ xuống dừng ở phía trên ngọc thủ nhỏ và dài của mình, tự biết kế tiếp nếm mùi đau khổ.

Ánh mắt Vô Đế chuyển hướng Nhật Quân, Nhật Quân cố gắng trợn mắt to, đáng yêu cười ngây ngô, hy vọng Vô Đế nhìn rồi có thể mềm lòng một chút. Vô Đế quả nhiên mỉm cười. “Quân tọa thương thế thảm trọng, bổn tọa cũng không nhẫn tâm trừng phạt nhiều hơn. . . . . .” Nhật Quân đang định mừng rỡ, lời nói Vô Đế vừa chuyển. “Vừa vặn tay phải quân tọa chỉ là sai khớp, cũng không lo ngại. . . . . . Như vậy đi, quân tọa vì phương diện quy củ của bản giáo tẫn điểm tâm lực, đem giáo quy của bản giáo sao chép một ít. Không cần nhiều lắm, chỉ cần có thể đủ phát cho nhân thủ của phân đà kinh sư là được.”

– Vô Danh giáo giáo quy không nhiều không ít, vừa vặn một trăm lẻ tám điều, nhân số phân đà kinh sư cũng không nhiều lắm, nhiều lắm ba trăm năm mươi hai người. Sắc mặt Nhật Quân lập tức từ hồng nhuận chuyển thành xám như tro bụi.

. . . . . . Trong tiểu lâu gác cao, đột nhiên truyền đến tiếng kêu rên rung trời, hách sợ mười tám hộ vệ dưới lầu.

—————————

Khi Nguyệt Hậu mang theo tám vị thị nữ đang cầm một điệp tư liệu thật dày đi vào Phú Quý Vô Ngã cư thì Dạ Ngữ Hạo đang nhiêm mặt tức giận nhìn văn kiện trong tay, Quan Từ ngồi ở một bên, cũng không dám gây ra tiếng.

“Đế tọa.” Nguyệt Hậu nhỏ giọng khinh gọi.

Dạ Ngữ Hạo ngẩng đầu, thấy nàng đôi mắt biến đen, có lẽ là một đêm không ngủ, suốt đêm đem tất cả tư liệu hội hợp phân tích. Hắn thương tiếc buông tiếng thở dài, văn kiện đặt ở một bên. “Vất vả ngươi, để xuống đi.”

Tám thị nữ của Nguyệt Hậu buông tư liệu, lui ra, Nguyệt Hậu nhìn thấy Dạ Ngữ Hạo để xuống thứ gì đó.”Này phải . . . . .”

” Tin tức không quá thú vị.” Dạ Ngữ Hạo nhu nhu mi tâm, có chút hao tổn tâm trí. “Võ Thánh trang ít ngày nữa có đại hỷ sự.”

“Việc vui? Chẳng lẽ là Liễu Y Y. . . . . .”

” Hạ nguyệt nhập thất, Liễu Y Y song thập phương thần, Võ Thánh trang đại yến quần hùng, ý muốn ở thọ tiệc của nàng vì nàng luận võ chọn rể.” Dạ Ngữ Hạo cười khẽ. ” Bất luận ngày đó Liễu Y Y dựa vào danh hào mỹ nhân, hay là dựa vào việc nàng từng tự thệ không phải thiên hạ đệ nhất anh hùng không lấy, thì cả hai đều có đủ lực hấp dẫn, đem thiên hạ quần hào dẫn đi hơn phân nửa. Vả lại bất luận phương diện thế cục của kinh sư sẽ bởi vậy mà biến hóa như thế nào, một Liễu Tàn Mộng một Hồng Môn Yến này chỉ sợ không không mấy người chịu được.”

(Hạ nguyệt nhập thất: bước sang tuổi 17)

(Hồng Môn Yến:Một câu chuyện hư cấu dựa trên 1 giai đoạn lịch sử Hán – Sở tranh hùng. Bữa tiệc tại Hồng Môn đại điện có tính chất quyết định đối với vận mệnh cả dân tộc Trung Hoa. Tóm lược mối quan hệ ngang trái giữa Tây Sở Bá Vương Hạng Vũ và Hán Cao Tổ Lưu Bang, bộ phim là cuộc đấu trí quyết liệt giữa các vị quân sự, cũng như những kế hoạch thâm sâu ẩn đằng sau bữa tiệc Hồng môn. Chi tiết hỏi bác GUGỒ nhá)

” Đế tọa là sợ nhân thủ của chúng ta đến lúc đó sẽ tự giết lẫn nhau?”

” Chính là tự giết lẫn nhau còn thật hoàn hảo, sợ chính là Liễu Tàn Mộng đã nghĩ cách khống chế bọn họ. Chỉ là chúng ta có biết đến thì hắn cũng có bảy tám mươi loại phương pháp có thể chế trụ tất cả khách mời, Liễu Tàn Mộng tự sẽ không bỏ qua cơ hội tốt như thế.”

” Chúng ta đây đi trước thông tri. . . . . .” Nguyệt Hậu nói một nửa, tự động im miệng. Thanh danh Võ Thánh trang luôn luôn là tốt đẹp hữu giai, nói miệng không bằng chứng, sẽ bị đối phương cắn ngược lại một cái.” Từ trên người Y Y tiểu thư xuống tay như thế nào? Nghe nói nàng từng ái mộ Ma Tiêu mà dẫn tới thiên hạ đại loạn, thậm chí một lần dấn thân vào đến Thần Tiên phủ. Liễu Tàn Mộng lợi dụng nàng như thế, nàng vị tất cam tâm gả cho, đây là cơ hội của chúng ta.”

” Nói thì đơn giản, thế nhưng tự tú bích phường nhất dịch, Ma Tiêu đã rất lâu chưa từng hiện thân trong võ lâm, thậm chí ngay cả hắn chết hay sống cũng không biết, thì lợi dụng như thế nào được.” Dạ Ngữ Hạo cũng sớm nghĩ tới phương pháp này, nhưng mà nếu không có tin tức đích xác của Ma Tiêu, muốn dùng lời nói suông câu dẫn Liễu Y Y, căn bản không có khả năng.

Trong lòng Nguyệt Hậu nghĩ đến Ám Vũ, Ám Vũ am hiểu sâu âm luật, giả mạo Ma Tiêu thổi mấy thủ khúc thật không phải việc khó, nhưng Vô Đế Quân Nguyệt Hậu đều rời đi tổng đà, nếu Ám Vũ cũng rời đi, tổng đà không thể vườn không nhà trống, lập tức đành phải từ bỏ. “Vậy ý tứ đế tọa phải . . . . .”

Dạ Ngữ Hạo nhìn nàng.”Ám Vũ tọa trấn tổng đà, Nhật Quân bị thương nặng khó đi, chỉ còn ngươi ta hai người có thể đi.”

Nguyệt Hậu thùy mắt.”Thiếp tự nguyện đi trước.”

Dạ Ngữ Hạo vừa lòng gật đầu. “Thuận tiện chú ý hành tung của Liễu Tàn Mộng một chút.” Nói đến đây, ánh mắt vòng vo chuyển, từ trên xuống dưới đánh giá Nguyệt Hậu, thở dài. “Nguyệt, bổn tọa bị việc này nhắc nhở, có lẽ ngươi cũng đến niên linh hôn, tuy rằng ngươi khăn trùm không thua tu mi, xứng đáng với chức vụ làm cho bản giáo không thiếu được ngươi. Nhưng nếu như vì vậy mà để lỡ chung thân của ngươi, bổn tọa cũng áy náy cả đời. Cho nên lần này ngươi cũng thuận tiện nhìn xem có người thích hợp không. . . . . . Này có lẽ là bổn tọa nhiều chuyện .” Nói đến sau đó. Tiếng lại nột nột.

(niên linh hôn:tuổi kết hôn)

Nguyệt Hậu nghe được sắc mặt trắng nhợt, đầu cũng hơi hơi thùy hạ, muốn nuốt khẩu nước miếng, chỉ cảm thấy hầu gian khô khốc, một câu cũng nói không nên lời, một hồi lâu sau, mới cố hết sức khẽ mở chu thần, chữ chữ rõ ràng. “Đa tạ đế tọa hảo ý, thiếp xin nhận.” Sau khi nói xong, ngay cả chính nàng cũng không thể tin có thể nói bình tĩnh an tường như thế, nhịn không được tự mình khen mình một tiếng.

Dạ Ngữ Hạo khó được có chút ngượng ngùng cười cười. Dù sao đây cũng là việc tư của người ta, hỏi đến bao giờ cũng có chút liều lĩnh. Hắn thân là Vô Đế, xen mồm loại chuyện này kỳ thật cũng rất sợ bị Nguyệt Hậu mỉa mai ngược lại, may mắn nàng không có.

May mắn. . . . . .

Ngầm một tiếng thở dài.

————————-

Kì thế tử từ ngự thư phòng đi ra, lại dạo qua phòng nghỉ một vòng, mang theo bốn thị vệ thừa mã hồi phủ, tâm trạng nghĩ những việc Hiên Viên giao cho.

Cái gì kêu khiếu tĩnh xem biến chứ? Trước khi đi bảo mình trong phạm vi năng lực hết sức đả kích thế lực của Vô Danh giáo, sau khi trở về cũng không cho mình động thủ. . . . . . Trong một tháng kia Hoàng Thượng có phải đã phát hiện sự tình gì mới hay không, mới trấn định như vậy? Võ Thánh trang luận võ chọn rể, Hoàng Thượng bất quá hạ lệnh Bảo thân vương khi hồi trình thì thuận tiện đi xem đi, sẽ không nhiều hơn, chẳng lẽ Vô Danh giáo mặc kệ, ngay cả Võ Thánh trang cũng muốn mặc kệ?

Vừa cưỡi ngựa vừa nghĩ, đầu vòng vo vài vòng lúc sau xác định thiên uy không thể phỏng đoán, dứt khoát mặc kệ. Dù sao chỉ cần hắn có thể ngoạn đến vui vẻ là tốt rồi, Hoàng Thượng yêu như thế nào hắn cũng không quản, càng loạn hắn càng có sức sống.

Nhưng hiện tại lại phải đi gặp một người nga. . . . . . Kì thế tử nở nụ cười, sắc mặt tuấn tú cương nghị xuất hiện vẻ bướng bỉnh nhè nhẹ.

Nghe ngoại viện truyền đến từng trận tiếng động ồn ào, Dạ Ngữ Hạo vội một đêm không ngủ mơ màng thiếp đi mạnh bừng tỉnh, ngẩng đầu nhìn sắc trời, giờ ngọ đã qua, là thời điểm kỹ viện đổ phường thanh nhàn nhất, vì sao lại nháo thành như vậy. Từ tiểu song thăm dò nhìn ra, liền thấy Quan Từ bước nhanh đi tới, vội chỉnh sửa y quan, bày bút mực.

Ba tiếng gõ cửa có tiết tấu, Quan Từ ngữ khí có điểm không xong.”Đế tòa, tiền viện.”

“Ai tới nháo sự?”

“Túy Mộng tiểu tạ.”

“Ân? !” Dạ Ngữ Hạo mặc dù đã đoán không dưới mười đạo đáp án, lại không nghĩ rằng là cái này, lập tức ngây người ngẩn ngơ.

” Toàn bộ quan kĩ vũ cơ của Túy Mộng tiểu tạ chạy tới Thiên Nguyên đổ phường hạ đổ.” Quan Từ đau đầu nghĩ đến trường hợp ở tiền viện đồ sộ, đối với những oanh yến mỹ nhân này đánh không thể đánh, mắng không dám mắng, một đám màu sắc sặc sỡ như ba đào sóng lớn vọt tới, thật có thể nói là kỳ cảnh.”Đã hấp dẫn  một đám người, nếu không ngăn lại, chỉ sợ Thiên Nguyên đổ phường sẽ không có cửa không còn phòng .”

Dạ Ngữ Hạo nghĩ đến trường hợp loại này, không khỏi cười khanh khách. “Hiểu được hiểu được. Quan Từ ngươi không cần phải gấp gáp.” Dừng một chút, hướng phía ngoài ôn tồn nói: “Kì thế tử lại tới nữa, vì sao lại không ra gặp mặt.”

Quan Từ chưa hiểu được, chỉ thấy bóng người chợt lóe, một người xuyên cửa sổ mà vào, một thân hoàng sam, thắt lưng bó buộc cẩm đái, xem ra thật là tiêu sái vô câu. Cười nói:”Đế tọa thật sự là hảo ánh mắt, không thấy mặt cũng có thể gọi ra tiểu hào, tại hạ phục sát đất, cam bái hạ phong.”

” Trong kinh sư, Bảo thân vương không ở, chỉ còn Hồng Tụ cùng Hiên Viên, Hiên Viên cũng sẽ không nhàm chán đại động thủ như vậy, nghĩ đến người duy nhất có thể khu động Tuý Mộng Tiểu Tạ trên dưới đồng lòng, không phải Kì thế tử thì là ai, thế tử chớ nên quá khiêm tốn.” Dạ Ngữ Hạo cười khẽ, ý bảo Quan Từ rót trà. Quan Từ mặc dù không muốn, nhưng lúc này bên trong chỉ có hắn cùng với Vô Đế hai người là chủ, khó có thể nào kêu Vô Đế tự mình rót trà? ! Đành phải làm vẻ mặt bình tĩnh rót cho Kì thế tử một chén.

“Làm phiền làm phiền, không dám nhận một chén quý trà này của thị vệ trưởng.” Tròng mắt Kì thế tử đang ở trên người Quan Từ đảo quanh, lại nghe Dạ Ngữ Hạo cười mỉm nói: “Thế tử, ánh mắt của ngươi nếu thích bắt tại trên người người khác, bổn tọa rất thích ý vì ngươi cống hiến sức lực.”

Kì thế tử làm ra vẻ sợ hãi cả kinh, cười gượng hai tiếng, uống một khẩu trà. “Đế tọa kiến giải như vậy, chỉ có thể trách Vô Danh giáo trên dưới tất cả đều là mỹ nhân thiên địa linh tú, thầy đồ nói sắc thực tính dã, tại hạ chẳng qua là thích xem những thứ mỹ lệ nhiều một chút, cũng không gây rối chi tâm, mong rằng đế tọa chớ nên hiểu lầm.”

Quan Từ chỉ hận mới vừa rồi vì bảo trì phong độ chủ nhân, không hạ độc ở trong trà.

Dạ Ngữ Hạo ho nhẹ một tiếng. “Kì thế tử vận dụng danh tác, khiến Thiên Nguyên đổ phường vách tường cũng sinh huy, bổn tọa trước tạ ơn qua. Không biết thế tử dùng thủ đoạn nhiều phiền toái như vậy để lẻn vào Phú Quý Vô Ngã cư này, đến tột cùng có dụng ý gì?”

(danh tác: tác phẩm của người nổi danh)

“Không có gì, hảo ngoạn mà thôi.” Kì thế tử nói phi thường đúng lý hợp tình, khí tráng tựa hồ như người nào sinh ra hoài nghi đối với lời này là người đó không bình thường.

“Quân tử không lập nguy hạ tường, thế tử sẽ không vô vị như vậy đi.” Dạ Ngữ Hạo chưa từng tức giận, vẫn nói thản nhiên  như cũ.

(lập nguy hạ tường: nghĩa đen là đứng dưới mái tường, ý nói quân tử không nên làm chuyện lén lút rình mò người ta)

Ánh mắt Kì thế tử ở trên ghế đảo quanh, thế nhưng thấy chủ nhân cũng không có ý mời hắn ngồi xuống, đành phải tự lực cánh sinh tìm cái ghế thấy thuận mắt nhất nghênh ngang ngồi xuống, lại nghe răng rắc một tiếng, chân ghế gãy lìa.

May mắn hắn chưa ngồi thật, có điểm chật vật gập người, trừng hướng Quan Từ — — làm gãy chân ghế đúng là quan thị vệ trưởng đang khó chịu một bụng.

” Nếu như tại hạ hữu mưu, sẽ không hiểm hiểm bị đánh ngã một cái.” Kì thế tử lặng lẽ cười hai tiếng.”Đế tọa dù sao cũng sẽ nói sai.”

Dạ Ngữ Hạo nhíu mày, cảm thấy bản lĩnh vô lại này của hắn thực sự vài phần giống gia chủ nhà hắn, cái tên Phụng Thiên đế vô lương kia. Quả nhiên là cá mè một lứa, nhất mạch cùng thừa. Đối với người như thế, nếu cùng hắn quanh co khúc khuỷu mà nói bóng nói gió chỉ sợ nhiễu ba ngày ba đêm cũng kéo không được tới trọng điểm, chỉ có đơn quân thẳng nhập mới là chính đạo.

“Thế tử thật sự vô sự? !” Lời nói  thật lạnh lùng.

Trên đời này bất luận kẻ nào đều có thể có thời điểm nói lời thật lạnh lùng, nhưng không có mấy người có thể kịp được với ý nghĩa lời nói lạnh lùng của ba người bọn họ, khi bọn hắn lãnh hạ thanh âm, nếu còn không biết tiến thối mà khoe khoang, vậy. . . . . . Đích thật là người có bản lĩnh, bất quá là tự cho mình là người có bản lĩnh. Kì thế tử biết trước mắt chính là một trong số ba người, mặc dù tự cảm thấy chính mình cũng có bản lĩnh, thế nhưng cách bản lĩnh của bọn họ còn có mười ba dặm. Liền quyết định vẫn là thành thành thật thật tốt hơn.

“Về chuyện Kinh Hồng, Chiếu Ảnh.”

Dạ Ngữ Hạo nheo lại mắt. “Không biết thế tử muốn nói chuyện gì? Nói Hàn Kinh Hồng chết kiểu này? Hay Vô Danh giáo đã mất đi một vị Nhật Quân?”

Kì thế tử cười gượng. “Đế tọa đừng kích động, Hàn Kinh Hồng chết đi, chúng ta cũng không được ưu đãi, Oánh Vô Trần nhượng vị trí Đại đương gia Thần Tiên phủ lại, không hỏi thế sự, Vân Chiếu Ảnh sinh tử không rõ, không biết tung tích. Hai so với một, nói đến chúng ta vẫn là hao hụt hơn.”

“Một người chết cùng hai người sống so sánh với, các ngươi thật sự có hại? !” Dạ Ngữ Hạo tiến sát từng bước.

Kì thế tử nhất thời nghẹn lời, chợt nói: “Lời ấy của Đế tọa khó tránh quá thiên lệch. Tạo thành hết thảy chuyện này không phải đều là do Hàn Kinh Hồng sao? Vân Chiếu Ảnh vì hắn, kháng chỉ cự hôn, ban đêm xông vào hoàng cung. Nếu không phải Hoàng Thượng luôn luôn sủng tộc đệ này, Vân có mấy cái mệnh cũng không đủ bồi, mà hắn trước phụ Vân Chiếu Ảnh, sau phụ Oánh Vô Trần, nhất phụ tái phụ, thương tẫn lòng người, nếu không có như thế, Oánh Vô Trần cũng sẽ không muốn giết hắn lần nữa. Tìm căn nguyên tới cùng, tất cả đều là do một mình Hàn Kinh Hồng gây ra, hắn vì vị trí Nhật Quân không từ thủ đoạn, cũng là do Vô Danh giáo các ngươi dạy dỗ!”

“Thế tử nói như vậy không khỏi rất nực cười, đem đủ loại nguyên nhân quy về tư tình nhi nữ, chẳng lẽ trong cảm nhận của bọn họ, trừ tình ra không còn nguyên nhân nào khác sao? Chuyện tình cảm, ngươi tình ta nguyện, chỉ cần không phải vũ lực hiếp bức, thì đừng nói tới ai thương tổn ai. Hàn Kinh Hồng cũng không từng cám dỗ Vân Chiếu Ảnh, kết quả là hắn cũng là vì bảo hộ Vân Chiếu Ảnh mới chết ở trên tay Oánh Vô Trần, nếu hắn thật sự vô ơn bạc nghĩa, làm sao phải khổ như thế? !”

Kì thế tử cổ quái nhìn Dạ Ngữ Hạo. “Ngươi thật sự nghĩ như thế?”

Dạ Ngữ Hạo tinh tế hồi tưởng lời nói mới vừa rồi, chưa phát giác ra chỗ nào không đúng, liền gật gật đầu.

Kì thế tử thở dài một tiếng.”Hoàng Thượng a Hoàng Thượng, hôm nay ta mới chính thức đồng tình với ngươi — ngươi kiếp nầy là không trông cậy vào .”

Dạ Ngữ Hạo lâm vào chán nản. “Thế tử nói nhảm xong rồi sao?”

“Đâu có đâu có, chưa kịp trọng điểm.” Khó được Kì thế tử cũng có chút nhận thức. “Trọng điểm là Hàn Kinh Hồng thật sự đã chết sao?”

Dạ Ngữ Hạo mỉm cười. “Bổn tọa nơi này vừa lúc có tám khỏa đạn, ngươi có thể cầm thử xem có chết hay không là được. “

“Xin miễn thứ cho kẻ bất tài, xin miễn thứ cho kẻ bất tài! !” Kì thế tử lại cười gượng,”Kỳ thật không phải tại hạ đa tâm, mà là thủ hạ hồi báo từng ở Ngô Sơn nhìn thấy Kinh Hồng, Chiếu Ảnh. Tại hạ nghĩ quái lạ, cũng từng tự mình đi tìm, bất quá không có tăm tích. Cho nên mới nghĩ không biết đế tọa bên này có tin tức hay không.”

“Không có.” Dạ Ngữ Hạo trả lời rất kiên quyết.”Có cũng không nói cho ngươi.”

“Đừng tuyệt tình như vậy, nghe tại hạ nói cho hết lời.” Kì thế tử cười đến mức thực nịnh nọt. “Hàn Kinh Hồng chi tâm vào đời dường như khá trọng, nếu hắn còn sống, chỉ cần đế tọa dùng phương pháp đưa tin của Vô Danh giáo tìm hắn, so với chúng ta ruồi bọ không đầu nơi nơi tìm nhất định là phải có hiệu suất hơn. Đến lúc đó các ngươi tìm về Hàn Kinh Hồng, chúng ta cũng tìm về Vân Chiếu Ảnh, chẳng phải là việc cùng có lợi.”

Dạ Ngữ Hạo đánh giá Kì thế tử. “Bổn tọa rất khó tin tưởng thế tử lại hảo tâm đi quan tâm Vân Chiếu Ảnh như vậy.”

“Thẳng thắn nói, mặc dù cùng là dòng họ hoàng thất, nhưng quan hệ của Vân Chiếu Ảnh cùng tại hạ cũng không quá sâu, hoàn toàn không cần phải tự tìm phiền toái.” Kì thế tử thở dài.” Chỉ tiếc tuy là tại hạ không quan hệ, lại có người khác có quan hệ, sau khi hắn biết được tin tức, đã nói nếu tìm không thấy Vân Chiếu Ảnh hắn sẽ lột da tại hạ — ai kêu ám lưu vừa lúc do tại hạ quản hạt. Hắn là người nói một làm một, ngay cả Hoàng Thượng cũng không có cách nào khác cứu giúp. Vì suy nghĩ cho một thân thô da của tại hạ. . . . . .” Nói đến đây nhịn không được lại thở dài.

Nhãn thần Dạ Ngữ Hạo khẽ nhúc nhích.”Người kia. . . . . .”

“Ngươi cũng đoán được mà.” Kì thế tử sầu mi khổ kiểm. ” Chính là Bảo thân vương. Hắn là thân đệ nhất mẫu đồng sinh của Vân Chiếu Ảnh.”

————————

Kì thế tử hớn hở đạt thành hiệp nghị cất bước đi rồi, Quan Từ có chút tức giận hỏi Vô Đế.” Đế tọa tại sao dễ dàng thả hắn rời đi? Phải biết hắn là trợ thủ đắc lực của Phụng Thiên đế, nếu chui đầu vô lưới, sao không thừa cơ đoạn một cánh tay của Phụng Thiên đế?”

Dạ Ngữ Hạo theo dõi hắn, nhịn không được cũng thở dài. “Vì sao các ngươi đều xem nhẹ hắn? Hắn dám đến chính là bởi vì hắn biết rõ tình huống trước mắt chúng ta không có cách nào hại hắn, một khi động hắn liền chờ cùng triều đình xé vỡ mặt, bọn họ liền có thể lấy cớ tiến công Vô Danh giáo — nếu ngươi không tin có thể ra bên ngoài thám thính, mới vừa rồi quân đội chắc chắn trú ở phụ cận!”

Quan Từ á khẩu không trả lời được, phát hiện mình rốt cuộc cũng bị hắn đùa đến tâm phù khí táo, mới có thể tính toán không được chuyện này . Đã thấy Dạ Ngữ Hạo có vẻ đăm chiêu nhìn ngoài cửa sổ, yên lặng không nói gì.

Đưa tay tháo xuống một mảnh tân diệp trên cửa sổ nhu thành một đoàn, Dạ Ngữ Hạo thì thào tự nói.”Hiên Viên nhất định là nghĩ muốn tĩnh xem kỳ biến, Kì thế tử mới đến. Mới vừa rồi hắn tất cả đều là lấy cớ, chẳng qua muốn mượn phản ứng của ta biết được Hiên Viên có phải hay không cùng ta đạt thành hiệp định nào đó. . . . . . Hảo một cái thủ lĩnh ám lưu! May mắn Nhật Quân cũng không kém. . . . . .”

Quan Từ nghe được mà thấy không rõ, Nhật Quân bởi vì trúng bẫy của Kì thế tử mà trọng thương bị Vô Đế trừng phạt, tại sao Vô Đế nói Nhật Quân cũng không kém? Hắn vì sao nói như vậy?

————————-

Nhìn thấy thương thế của Kì thế tử, Hiên Viên mỉm cười.” Ngươi đi gặp Vô Đế?”

Kì thế tử khoanh tay đứng một bên.” Thần có tội, nhưng thần không biết Vô Đế có thể đả thương người trong vô hình.”

“Hắn không phải đả thương người trong vô hình.” Nhìn kỹ miệng vết thương, Hiên Viên nói: “Đây là thực tính đặc biệt của cường dược, hắn buồn bực ngươi nói bậy, mượn thiên lý ngưng phách tán trên người ngươi. Chẳng qua là dược hiệu ẩn náu, nhất thời ngươi không phát hiện.”

“Hoàng Thượng anh minh.” Kì thế tử thuận miệng nói xong, lại bị Hiên Viên vỗ thật mạnh trên miệng vết thương.”Ai đau ~~~~~”

“Anh minh cái quỷ.” Hiên Viên giả cười.” Trẫm là nếm mùi đau khổ nhiều mới có hiểu biết. Ngươi không phải đang châm chọc trẫm! Huống hồ trên người trẫm cũng còn có cấm chế chưa trừ.”

“Chẳng lẽ Hoàng Thượng đi một tháng, mục đích trọng yếu nhất không không đạt thành?” Kì thế tử cực kỳ sợ hãi.

“Nhất thời không khống chế được, đạt thành mục tiêu khác đành phải bỏ qua mục tiêu này.” Hiên Viên nói đến cũng không có ý ân hận, nghĩ đến đêm đó Dạ Ngữ Hạo đau khổ cố nén, cùng với tiếng rên rỉ nhiễm sắc thái tình dục không cam lòng, không muốn lại bị ép buộc, cảm thấy thân thể khô nóng lên, cẩn thận đổi một tư thế, miễn cho Kì thế tử nhìn thấu, hắn hồn tiêu sắc thụ mi phi sắc vũ mà nghĩ cảnh tượng tốt đẹp đêm đó, thở dài ra tiếng.

” Còn có mục tiêu gì?” Kì thế tử cũng không biết mỏi mệt, ham học hỏi, đánh gảy mộng của Hiên Viên.

” Còn có mục tiêu gì?” Hiên Viên tức giận ngồi thẳng thân mình, hướng thái giám bên cạnh chỉ tay. Đem người này loạn côn đánh cho trẫm.”

Có vị tiểu thái giám thấy hoàng thương chưa nói hết đã trở mặt, hơn nữa hắn mới nhận chức không lâu, nhất thời không biết nên hay không nên tôn long dụ đem thế tử đánh thật. Nhìn xem vài vị bên cạnh, mỗi người nghiêm trang như không nghe không thấy, không nhúc nhích. Những thái giám này đều là từ nhỏ nhìn thấy Hoàng Thượng đùa giỡn thế tử, nào có tưởng thật mà thi hành. Vị Hoàng Thượng này nếu thật muốn đánh người, chỉ sợ cũng sớm tính kế hảo, người đang ở ngoài đã thủ tiêu.

Kì thế tử xin tha vài câu, lại hỏi.” Hoàng Thượng, thương của Vô Đế chỉ có thiên diệp hồi thiên quả mới có thể trị được sao?”

” Trẫm biết ngươi suy nghĩ cái gì. Ngươi vẫn muốn cùng hắn tỷ thí, ngươi thích khiêu chiến cường giả, điểm này trẫm thật là thích.” Hiên Viên nghiêm mặt nói:”Nhưng hắn bất đồng. Hắn là cường giả vượt qua ngươi tưởng tượng. Một khi mặc hắn long du biển rộng, hổ nhập vực sâu. Vi họa chi đại,. Ngươi căn bản tưởng tượng không được.”

Kì thế tử lắc đầu.”Thần không phải muốn cùng hắn tỷ thí, mà là nghĩ đến một chuyện  khác. Vô Đế thật sự không thể tập võ lần thứ hai sao? Công lực của hắn chỉ là bị tán đi, cũng không biến mất mà ẩn bên trong tứ chi bách hài, mặc dù kinh mạch không thể không thể ngưng tụ chân khí, nhưng. . . . . .”

Hiên Viên thần sắc kinh ngạc, ngược lại mặt không chút thay đổi. Hắn hiểu được Kì thế tử muốn nói cái gì. Một khi trong lúc nguy cấp, lúc bất đắc dĩ, hay là cân não cổ quái của hắn cho rằng có khi tất yếu, nói không chừng thật sự đề chân khí, lạc kinh mạch đứt từng khúc mà chết.

Trong lòng hơi hơi có điểm lo lắng.

———————–

” Thương khá lên không?” Chuyện nên làm cũng đã làm không sai biệt lắm, Dạ Ngữ Hạo nhìn Nhật Quân, thấy hắn đang nhất bút nhất họa, tân tân khổ khổ cong lưng chép một trăm lẻ tám điều Vô Danh giáo giáo quy, bên cạnh đã chất một đống thật dày.

“Đế tọa, không phải ngươi đây miêu khóc chuột? Thương thế của ta thành như vậy còn phải chép sách, làm sao hảo được.” Nhật Quân ai ai khóc thét, hy vọng có thể đả động đến ý chí sắt đá của Vô Đế. Đáng tiếc Dạ Ngữ Hạo khi tâm địa đã khởi thì đúng là thiên hạ đệ nhất nhẫn tâm.

“Còn có khí lực để nhiều oán giận, có lẽ là chưa thụ giáo. Cũng được, ngươi còn có tư liệu một phần tổng đà, từ từ sẽ đến, một ngày nào đó hoàn thành đi.”

Nhật Quân ngay cả khí lực kêu rên cũng không đủ, chỉ vùi đầu đau khổ viết. Hoàn hảo chỉ là tổng đà, nhân số nói nhiều hay không thì bốn trăm có thừa, năm trăm không đủ, nếu nói thêm câu nữa, nhiều hơn cái cái đông phân đà tây phân đà hay là toàn bộ giáo trên dưới, thì tới chết cũng chưa xong.

Ánh mắt  của Dạ Ngữ Hạo mang chút mê ly nhìn Nhật Quân cấp cấp viết chữ, trong tâm niệm đã chuyển quá vô số chuyện, mấy lần muốn thay đổi tâm ý, mấy lần muốn nói một chút, nhưng tới cuối cùng cũng chỉ hiện lên một câu của Hiên Viên — vô tâm vô can, nhẫn tâm đến không thể nhẫn tâm hơn *!

( Ở mấy chương trước ta đã dịch sai câu nói này của Viên Viên, cáo lỗi cùng các nàng, ở câu này chữ nhẫn có nghĩa là nhẫn tâm mà lần trước ta nhầm thành nhẫn nhịn, các nàng xem lại nhá=)))

Thật sự là lời hay a. . . . . . Dạ Ngữ Hạo chua sót cười cười xoay người rời đi.

“Hoàng, ta cũng là bất đắc dĩ. . . . . .”

Nhật Quân buông bút, nâng má, bên ngoài ánh sáng tà tà chiếu vào, chiếu đến hắn cũng thành màu nâu. Khuôn mặt trong lúc đó ẩn ẩn tồn tại vẻ thương tâm phẫn nộ.

“Ngươi là bất đắc dĩ. . . . . . hay cho câu bất đắc dĩ!”

Từ hôm nay trở đi, đem tương tư gạt bỏ?

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s