[THDN] Quốc Sĩ Vô Song – Chương 2 hồi 9

= Văn Án – Tổng Hợp =

– Đệ cửu hồi sủng nhục bất kinh –

Đệ cửu hồi sủng nhục bất kinh (không quan tâm hơn thua)

“Hiên Viên Hiên Viên. . . . . .”

“Hắc xì!” Hiên Viên cũng không ngẩng đầu lên ứng với tiếng gọi, tiếp tục lẩm nhẩm văn kiện trong tay.

“Hắc!” Thiếu niên cũng không thèm để ý đến hắn, chân đạp một cước trực tiếp ngồi lên trên long trác: “Nghe nói Diệp. . . . . . Dạ Ngữ Hạo đã tới kinh thành, đang ở tại kinh giao? !” [1]

Tay lật qua một trang sách : “Ai nói?”

“Hàn Tễ.”

“Nga, là hắn a. . . . . .” Hiên Viên gật đầu, bút son trên tay phải liên tục viết trên văn kiện.

Y Kỳ vốn rất có kiên nhẫn đợi cho Hiên Viên viết hết một đoạn, không nghĩ tới Hiên Viên viết xong một phần lại đổi sang phần khác, gần như không đem chuyện tồn tại của mình để vào trong mắt, lập tức giận dữ giật phắc lấy bút son đi.” Uy, ngươi đem hắn vây ở Yến Vân sơn trang, vì sao không nói với ta? !”

“Trẫm bề bộn nhiều việc.” Nhìn xem trong lòng bàn tay, may là thả tay mau nên chỉ dính có hai ba giọt mực nước, liền ra hiệu bảo người đứng phía sau lấy quyên bố đến lau tay. “Hơn nữa tiểu Y Kỳ hình như còn rất giận Hạo, trẫm lo lắng ngươi nghe xong sẽ mất hứng nha~.”

“Ta. . . . . .” Y Kỳ nhất thời nghẹn lời, nếu nói không giận thì chẳng còn mặt mũi nào, nếu nói còn đang  giận, vậy không lý do gì lại tức giận với Hiên Viên. “Ta tất nhiên là tức hắn gạt ta, nhưng tốt xấu  gì hắn cũng đã cứu ta vài lần, tri ân báo đáp, đương nhiên ta phải quan tâm chuyện của hắn.” Càng nói về sau càng cảm thấy quá đúng lý hợp tình.

“Điều này cũng đúng. . . . . .” Hiên Viên lại lấy ra một cây bút, cười hì hì nói: “Vậy ngươi hiện tại có phải muốn đi nhìn hắn hay không?”

Sắc mặt hơi hơi đỏ lên, trong ánh mắt còn hiện lên xấu hổ, thiếu niên lắp bắp nói: “Này. . . . . . Đi xem cũng không việc gì. . . . . .” Thấy bộ dáng có tai cũng như điếc của Hiên Viên, khẽ cắn môi duỗi tay  ra.

“Lệnh bài!”

Hiên Viên phì một tiếng, chẳng qua là ngại tiểu hài tử da mặt mỏng nên không cười ra tiếng mà thôi. Hướng người phía sau liếc mắt ra hiệu. “Cho hắn một khối.”

Thiếu niên bắt được lệnh bài, làm gì còn hứng thú lưu lại ở hoàng cung, vỗ vỗ mông chạy lấy người, lại bị Hiên Viên gọi lại.

“Y Kỳ, trẫm muốn ngươi đáp ứng trẫm một việc.”

Cư nhiên không thêm một chữ tiểu? ! Y Kỳ cảm thấy vui vẻ, vì thế làm vẻ mặt nghiêm nghị như đang làm chính sự quay lại nhìn Hiên Viên.

“Lần sau kêu trẫm một tiếng ca ca đi. Trẫm thật sự không muốn tuổi trẻ như vậy đã bị người ta đồn có con tư sinh lớn như ngươi  vậy. . . . . .”

Đại môn khắc hoa bị hung hăng đóng rầm.

Hiên Viên nhún nhún vai tiếp tục giải quyết văn kiện với tốc độ gia tăng gấp đôi, Sau một lúc lâu có chút đăm chiêu mở miệng.

“Ngân, kêu Kì đi thăm dò một chút, Hàn Tễ làm sao nhận được tin tức này.”

——————–

Bên ngoài thư phòng, ồn ào hỗn tạp gì cũng đều có đủ cả.

“Diệp Phàm!” Cánh cửa bị người loảng xoảng một tiếng đẩy ra.

Dạ Ngữ Hạo nhìn thấy xảo tiếu mĩ mâu đang đi vào, thở dài.”Y Kỳ, quá thô lỗ.”

“Ai cần ngươi lo!” Thiếu niên vọt tiến vào, thấy bức họa trên bàn dù sao cũng là một bức hoạ bị phá hủy, một phen bỏ qua, cao thấp đánh giá Hạo: “Quái, mới hơn một tháng không thấy, sắc mặt ngươi làm sao mà khó coi giống như quỷ vậy?”

“Ta vốn chính là lão nhân a.” Dạ Ngữ Hạo mỉm cười gác bút đánh giá Y Kỳ. “Trái lại Hiên Viên đem ngươi dưỡng đến không công mập mạp, đáng yêu cực kỳ.”

“Ngươi nói dưỡng trư hả?” Thiếu niên không cảm kích chút nào, lớn tiếng cả giận nói: “Còn không công mập mạp!”

Tròng mắt nhanh như chớp đảo qua năm vị môn thần đứng canh gác ở cửa, nhỏ giọng hỏi: ” Mấy người này là thị vệ thiếp thân của ngươi?”

Dạ Ngữ Hạo cười khẽ gật đầu.

Thiếu niên đã trở nên sáng sủa hơn rất nhiều, buồn rầu của việc tang thân hủy gia mặc dù còn tồn tại nơi đuôi lông mày đáy mắt chưa vơi hết đi, nhưng thần sắc lại hơn chút sinh khí nhiệt lực, dần dần có vài phần ngây thơ nên có ở tuổi này.

Hiên Viên làm rất khá a. . . . . . Trong lòng nghĩ như thế.

Thiếu niên phiết phiết môi, nhìn năm người thiếu niên không lớn hơn mình là bao mà đã được Hiên Viên phái tới làm thị vệ cho Dạ Ngữ Hạo, có chút không phục xuỳ một tiếng, đột nhiên nói: “Diệp Phàm, ngươi còn nhớ rõ vợ chồng Hàn thị trên Nhạn Đãng không, bọn họ là thuộc hạ cũ của nương thân ta .”

“Nga, Hiên Viên có đề cập qua.”

“ Bọn họ luôn nói với ta mẫu thân ta rất lợi hại, còn nói Hiên Viên sự giảo hoạt cùng chấp nhất chính là di truyền từ mẫu thân.”

“Kia. . . . . .” Thật sự là bất hạnh khi phải nuốt lời trở vào bụng, thấy thiếu niên cao hứng khoe khoang với mình như vậy, thật sự không nên đả kích hắn. Bất quá, lời này của Hàn Tễ có vài phần có thể tin, cái loại chấp nhất lỗi thời này của Hiên Viên cùng ân oán dây dưa của tiên đế có vài phần tương tự.

“Cho nên, các ngươi chờ, ta cuối cùng có một ngày sẽ đuổi kịp Hiên Viên còn có ngươi nữa!” Thiếu niên mân môi cười đắc ý, ánh mắt hữu thần, nóng bỏng lại quyết liệt, xem ra không khác gì Hiên Viên.

Dạ Ngữ Hạo không thấy vui, ngược lại còn thấy bi ai.

Có một Hiên Viên không hợp với lẽ thường đã đủ nhức đầu, lại thêm một đứa. . . . Thật sự là ác mộng của người trong thiên hạ.

“Diệp công tử, nên dùng bữa.” Thị vệ Trương Mặc đưa tới ngọ thiện, liếc mắt trông trộm Y Kỳ một cái, vẻ mặt cứng nhắc lãnh đạm lui ra ngoài.

Y Kỳ cau mày. “Thái độ của bọn người kia sao lại tao như thế ! Ta đi nói cùng Hiên Viên, bảo hắn đổi lại một nhóm khác.”

“Không cần.” Dạ Ngữ Hạo lắc đầu cười, nhìn ngọ thiện trên bàn  không làm sao có khẩu vị ăn uống.

Có những người này ở trước mắt hắn động bất động, tựa như nhìn thấy tội lỗi của mình đi tới đi lui, hoàn toàn không thể động đậy. Quân cờ hảo lợi dụng như thế, Hiên Viên làm sao chịu đổi chứ.

Màu môi trắng nhợt, lại là một hồi hoa mắt, đâu đâu cũng thấy màu máu. Trường kiếm cắt qua cơ thể, thanh âm xẹt qua xương cốt, thanh âm huyết phun ra dũng mãnh, giống như ngay tại hôm qua đây thôi. Con ngươi từ cầu xin chuyển thành thù hận, mười, một trăm, một ngàn người cùng nhau gào thét trước mắt.

Dạ Ngữ Hạo dùng sức đóng chặt mắt, đè lại cái trán, chỉ cảm thấy mấy ảo giác đến càng ngày càng nhiều, đã phân không rõ cái nào là thật, cái nào là giả.

Rốt cuộc là ta ở trong mộng nhìn thấy hết thảy, hay là ta nương mộng trốn tránh hết thảy ?

“Diệp Phàm. . . . . . Ngươi làm sao vậy? Bộ dáng xem ra không tốt lắm ?” Y Kỳ nhích lại gần nhìn thấy mặt Dạ Ngữ Hạo đột nhiên toát mồ hôi lạnh, không biết hắn chỗ nào không thoải mái, nhớ tới lúc ở Nhạn Đãng từng phát hiện tử mạch của hắn, càng cảm thấy kinh hoàng một trận lại một trận , tay run lên, đã nghĩ gọi người .

“Không có việc gì, đừng gọi người.” Dạ Ngữ Hạo thở sâu, lau mồ hôi, khi mở mắt ra đã giống như bình thường, tao nhã nhu hòa, bình tĩnh tự chế.

Hắn vỗ vỗ tay của Y Kỳ, làm ấm đầu ngón tay của vì hoảng sợ mà lạnh như băng của đứa nhỏ. Mỉm cười.

“Y Kỳ, ngươi có muốn bái ta làm thầy hay không?”

——————————–

” Có một thiên hạ đệ nhất nhân làm sư phụ của ngươi, đó là chuyện người khác cầu cũng cầu không được, có cái gì còn phải nghĩ?” Hiên Viên trong tay vẫn còn nắm bút son, không ngừng quyển quyển chấm chấm, Y Kỳ đột nhiên phát hiện Hiên Viên gần đây giống như bề bộn nhiều việc .

Hắn đem quan sát nói ra, Hiên Viên vô lực dùng bút chỉa chỉa núi nhỏ sau lưng. ” Trẫm thực cảm động  vì rốt cục ngươi cũng phát hiện .”

“A. . . . . . Cái kia. . . . . . Ta vẫn tưởng là cống phẩm. . . . . .” Thiếu niên tự biết đuối lý, nhỏ giọng ngập ngừng .

“Hảo nhãn lực.” Hiên Viên khen một tiếng, bỏ văn kiện trong tay ra, lại đổi một quyển khác.

Thiếu niên tò mò lấy một phần mở ra.

“Thần nghe thấy Thái Hồ kiếm phái mùng bảy tháng hai có thu dung một nhóm thượng khách, trong đó có võ bảng đứng thứ bảy tiên tử Ngọc Vô Hà, đứng thứ mười ba kiếm đảm Cao Thiên Nghĩa, thứ mười chín lan kiếm Dương Hạ . . . . . . . . . . . . . . . . . . Nghi  là đến vì Luân vương.

Lời bình phía dưới của Hiên Viên chỉ có hai chữ — thúi lắm!

Liếc mắt ngắm Hoàng Thượng đại nhân ‘cao quý tôn nhã, uy nghi lệ lệ, vương giả khí phách’ một cái, thiếu niên lại thay đổi một văn kiện khác.

‘ Thần nghe thấy phái Thanh Thành mùng chín tháng hai từng thu một nhóm khách quý. . . . . . ’

Lại lật thêm mấy phần, gần như na ná như nhau, chỉ khác biệt thời gian địa điểm, mà địa điểm thì thiên nam địa bắc nơi nơi đều có, từ Tây Kinh, cho tới Lưỡng Quảng Bách Việt, chỉ kém Miêu Cương do quá xa mà không kịp đưa đến. Thiếu niên nhịn không được đồng tình thở dài. “Những việc này phải thấy thế nào a?”

Người giăng bẫy sẽ dễ dàng tháo bẫy, chỉ cần người giăng bẫy chuyên chú một chút, mà người đi tháo bẫy phải từ trong ngàn vạn thiết kế của hắn triệt tiêu hết mầm móng,

“Căn cứ thời gian, căn cứ tốc độ, lại căn cứ địa điểm, vẽ ra bản đồ phương hướng, suy ra lộ tuyến có khả năng nhất mà truy đuổi.” Hiên Viên lên tiếng. “Mà trẫm thì có trách nhiệm lấy ra lộ tuyến, miễn cho tìm không thấy người trẫm sẽ muốn giận chó đánh mèo.”

“. . . . . . Không phải người một nhà, không vào cùng một cánh cửa.” Thiếu niên hạ kết luận. Kết luận của hắn còn có một câu càng ngắn gọn, càng hình tượng — cá mè một lứa. Bất quá lời này khó tránh khỏi ngay cả mình cũng một lưới gom vào chung sao, liền bỏ qua không đề cập tới.

“Tốt lắm.” Hiên Viên đột nhiên khép văn kiện lại, đứng lên duỗi duỗi thắt lưng. “Mệt mỏi nhiều ngày  như vậy, trẫm vụng trộm làm biếng một chút cũng là chuyện có thể đúng không Tiểu Y Kỳ a, ngươi đã quyết định nhận Dạ Ngữ Hạo làm sư phụ . . . . .” Phớt lờ thiếu niên mạnh miệng kháng nghị, tiếp tục nói: “Như vậy ngày mai ngươi bắt đầu mỗi ngày qua đó học tập. Hảo hảo cố gắng a.”

Nói xong, thuận tiện sờ sờ cái đầu tóc đen mềm mại bóng loáng của người ta, đương nhiên bị móng vuốt miêu nào đó hung hăng cào cấu hết một chút.

—————————-

Trên kỷ án, ngọc lô đốt huân hương, là thứ hoa hoè duy nhất bên trong phòng. Trang sức quý giá, hoa văn nùng sắc phong phú hoa lệ của Hoàng gia đều bị chủ nhân của căn phòng dỡ bỏ toàn bộ, chỉ chừa cái bàn, giường, mấy kỷ quỹ cùng mấy thứ vật dụng cần thiết, còn lại đều không còn một món nào.

Giống như tính tình của chủ nhân phòng này vậy.

Danh lợi hiết, thị phi tuyệt, hồng trần không nhiễm vào cửa.

Nhìn sắc mặt Dạ Ngữ Hạo càng thêm tái nhợt, gần như trong suốt, Hiên Viên trầm ngâm, không biết rốt cuộc có phải mình đã sai rồi hay không.

Đối với chuyện mười lăm năm trước hắn cũng không rõ ràng, Dạ Ngữ Hạo khi đó thân là ngự dạ lệnh, mà đoạn lịch sử kia vẫn là chuyện cơ mật của Vô Danh giáo, cơ hồ không ai biết. Tự sau khi Dạ Ngữ Hạo kế thừa Vô Đế vị, ngay cả chuyện hắn thân là ngự dạ lệnh đều không cho ai biết. Hiên Viên khi tuổi còn nhỏ từng nghe cửu vương nhắc đến, mà khi cứu cô nhi quả phụ của Ngũ Độc giáo, cũng nghe qua một ít. Nhưng kỳ quái chính là, ngay lúc đó tuy rằng Dạ Ngữ Hạo thủ đoạn hết sức tàn nhẫn, như thù bất cộng đái thiên, nhưng đối với những người của Ngũ Độc giáo không có mặt ở hiện trường hôm đó thì lại không truy đuổi, giống như đã quên có sự tồn tại của những người đó vậy.

Nghĩ đến việc này, điểm đáng hoài nghi rất nhiều. Hiên Viên nguyên biết Dạ Ngữ Hạo tâm cao khí ngạo, thậm nghiêm tự ràng buộc, càng thêm không chấp nhận được mình phạm sai lầm. Lúc này mới để Lý Tri Ân trông coi Hạo. Hiện tại xem ra, hiệu quả là có, bất quá hình như quá mức nghiêm trọng rồi.

Lông mày và lông mi run lên, Dạ Ngữ Hạo đột nhiên mở mắt ra, qua ánh nến chập chờn trước mắt nhìn thấy Hiên Viên mâu trung một mảnh mê võng.

Ánh mắt quá mức ôn nhu, mang theo buồn rầu cùng bất đắc dĩ nhàn nhạt, xem ra hoàn toàn không giống như là Hiên Viên ngày thường.

Hắn nhắm mắt lại, qua một lát, lại mở.

Người cầm nến trong mắt một mảnh trêu tức. “Hạo cư nhiên ngủ trầm như vậy, ngay cả trẫm đến đây cũng không cảm thấy, có thể thấy được đối với sự an bài của trẫm đều rất yên tâm, trẫm vui mừng trong lòng, khó có thể nói nên lời.”

. . . . . . Ốc lậu thiên phùng liên dạ vũ. [2] Đây là câu duy nhất Hạo có thể nghĩ đến trong lúc này.

Hiện nay thể xác và tinh thần của hắn đang ở trạng thái hỏng bét nhất, lại gặp một tên như vậy, đúng là có đủ xui xẻo!

Hiên Viên cười hì hì buông nến, bắt đầu cỡi quần áo. Dạ Ngữ Hạo lãnh đạm nhìn hắn.

Thoát hảo quần áo, thổi tắt nến, Hiên Viên bò lên trên giường ôm Hạo. Thân mình Hạo hơi hơi cứng đờ.

Chờ đợi một lát, cũng không thấy Hiên Viên có hành động  tiếp theo, hơi thở thâm trầm, cũng chuẩn bị đi vào giấc ngủ.

“Hiên Viên?”

“Ân?”

“Ngươi thật xa chạy tới đây chỉ để ngủ?”

“Không thể sao? Ai nha nha nha, Hạo nha, ngươi cũng đừng đem trẫm nghĩ rằng trẫm dũng mãnh phi thường, gần đây đại sự tiểu sự một đống lớn, trẫm vội đến đông tây nam bắc đều muốn làm không rõ, làm gì có thể lực cùng ngươi. Nếu ngươi bất mãn . . . . .” Câu cuối còn chưa nói xong đã bị Dạ Ngữ Hạo một kim đâm ở á huyệt.

Cười khổ rút châm ra.” Ngươi ngay cả khi ngủ cũng mang theo thứ này?”

Xoay người đưa lưng về phía Hiên Viên, cũng không tính toán hỏi thêm, dù sao cũng không có lời gì hay.

Hiên Viên ôm sát Hạo, phốc phốc nở nụ cười. “Hạo a, ngươi không biết là tư thế này của chúng ta, thực dễ dàng thiên lôi dẫn hỏa. . . . . .”

Dạ Ngữ Hạo quay lại, hoa kim châm ngay tức khắc cắm ba mươi sáu chỗ trọng huyệt quanh thân Hiên Viên, ngay cả nhúc nhích cũng không được. “Khách khí với ngươi ngươi coi là may mắn? ! Ngủ!”

Ai ai ai ai. . . . . . Ngay cả á huyệt cũng bị chế trụ. Hiên Viên lần đầu tiên lập tức trở nên thành thật. Chẳng qua là hắn tuy rằng không nói được, hầu gian vẫn còn có thể phát ra âm thanh lục cục, làm cho vẻ mặt Hạo phát xanh, đưa tay rút xuống kim châm trên á huyệt.”Muốn nói cái gì?”

“Đầu gối ngươi đỉnh đến thứ của trẫm. . . . . .” Nói còn chưa dứt lời, sắc mặt Dạ Ngữ Hạo vi quẫn, đã biết hắn muốn nói cái gì, ngay lập tức thẹn quá thành giận lấy châm phong á huyệt của hắn.

Thật sự là bất hạnh, cư nhiên thật xa chạy tới ăn châm.

Đem kim châm một cây một cây gở xuống, loại kim châm thiếu nội lực chế huyệt này đương nhiên không vây hắn được bao lâu. Nhưng mà Hạo tức giận đâm vào có chút sâu, ba mươi sáu huyệt đều ẩn ẩn đau.

Vươn cánh tay đem Hạo kéo vào trong ngực, Hạo không biết là ngủ say thật hay là lười nhác, cũng không cự tuyệt.

Tiếng tim đập quen thuộc, nhiệt độ cơ thể quen thuộc, chỉ có nam tử mà chính mình thừa nhận sự tồn tại này mới có thể mang đến cảm giác an tâm cho mình.

Bởi vì hắn đủ cường, cường đến trừ phi tự nguyện, không người nào có thể nề hà được. Chỉ có người như vậy mới không bị mình dễ dàng hủy diệt.

Cũng sẽ không dễ dàng mất đi.

Tay chân vẫn là giá lạnh như vậy, cùng năm đó giống nhau, cần không ngừng ôm sát mới có thể dần dần ấm áp lên.

Tiếng tim đập thùng thùng.

Búp bê thì không có tim đập.

Cho nên búp bê bị hủy cũng là thực dễ dàng. . . . . .

Thân mình từ từ gầy yếu, buổi tối Y Kỳ nói không sai, thân thể của Hạo quả nhiên không tốt lắm. Ngày mai nên tìm một ngự y sang đây xem cho hắn. . . . . .

. . . . . . Ân, hảo buồn ngủ~

——————–

Khi tỉnh lại Hiên Viên đã đi rồi. Hắn rốt cuộc sang đây làm gì a? !

Chẳng lẽ chỉ là vì đến ngủ một giấc, thu đi đám kim châm? Dạ Ngữ Hạo có chút phì cười khi phát hiện kim châm mình chuẩn bị tốt đều bị hoàng đế lão tử cầm đi.

Có lẽ Hiên Viên rất có tư cách thay thế Tần Quỳnh cùng Uất Trì Cung đảm đương chức vụ môn thần, có hắn thủ, bách quỷ bất xâm, đêm qua ngược lại là một đêm ngủ ngon, chưa hề bị ác mộng.

Dạ Ngữ Hạo lắc đầu buông tha cho ý niệm kỳ quái trong đầu,đang muốn xuống giường, cánh cửa lại bị người ‘loảng xoảng’ một tiếng đẩy ra, đáng thương hề hề đánh lên vách tường, lay động qua lại.

– hoàn toàn không cần xem là ai.

“Y Kỳ, ngươi như vậy sẽ làm Hiên Viên khóc.” Hạo thở dài. “Vì bản thân vô phương dạy dỗ.”

“Ngươi không đau lòng, ta không đau lòng, quản hắn làm gì.” Y Kỳ trừng mắt nhìn Hạo còn không có thay y phục. “Ngược lại ngươi mặt trời lên cao còn không thức dậy, đó là thái độ làm gương tốt sao.”

Dạ Ngữ Hạo đối với ác ngữ của hắn cười cười không để ý  lắm,  khoác áo đứng dậy. “Hôm nay lại đây, là quyết định bái sư?”

Thiếu niên mím chặt môi, ánh mắt chuyển trái chuyển phải, thấy Dạ Ngữ Hạo nhìn mình cười, hiển nhiên là trốn không thoát, đành phải khẽ cắn môi nói: “Không sai.”

“Thiên địa quân thân sư, bái sư cũng nên có lễ tiết của bái sư. Bất quá ta lại không chính thức thu ngươi làm đồ đệ, có khả năng truyền thụ cũng chỉ là tiểu gia chi đạo — hôm qua đã nói với ngươi, võ công bất truyền, đế học bất truyền, ta chỉ truyền cho ngươi hành quân bày trận cùng y đạo. Vì vậy, cũng không cầu ngươi đủ lễ nghi bái sư. Ngươi chỉ cần đáp ứng ta. . . . . .” Nói đến đây, thấy sắc mặt thiếu niên có chút cổ quái, không khỏi ngừng lại.”Như thế nào?”

“Không.” Thiếu niên dùng sức phe phẩy đầu, nghĩ thầm Dạ Ngữ Hạo không có khả năng giống như tên kia yêu cầu mình gọi hắn ca ca đi.

“Vậy ngươi đáp ứng ta, không được đem việc ta dạy dùng cho tà đạo.” Cúi đầu nhìn thiếu niên.

Thiếu niên lặng im một lát.” Sao gọi là tà đạo? !”

“Bất nghĩa nhi tru, bất nghĩa nhi hoạch”. Dạ Ngữ Hạo ứng đối như lưu, mỉm cười:” Nói đến đơn giản, chỉ dạy ngươi những việc không được làm vì tư lợi, không vượt qua phòng tuyến của lương tâm, liền tính đạt yêu cầu của vi sư.”

Vi sư. . . . . . Thiếu niên sắc mặt suy sụp, vô cùng ngại nhĩ. Làm sao lập tức lôi ra bối phận nhanh vậy: “Ngươi sao biết phòng tuyến lương tâm của ta ở đâu, thật có thể phù hợp yêu cầu của ngươi? !”

Dạ Ngữ Hạo ở phía trước cửa sổ ngồi xuống, thập phần vui vẻ: “Nhân tính vốn ác, vì phòng ngừa bản thân hướng về phía hắc ám, trong lòng mỗi người đều có cảnh giới tuyến. Mà ngươi thiên tính chất phác. Trải qua gia biến mới đối với người tạo ác sinh hận, vi sư tin tưởng ngươi không đến mức tự lầm. . . . . . Nếu thật muốn lo lắng, sợ là lo lắng ngươi kiểu khuông quá cứng, sợ là không kịp. . . . . . Hảo, việc này ngày sau chậm rãi nhắc lại. Y Kỳ, bưng chén trà của tôn sư lại đây.”

. . . . . . Nhận thầy quả nhiên là làm ăn lỗ vốn!

Ngày đầu tiên nhận thức sư phụ thiếu niên lĩnh hội như thế.

================

[1] kinh giao: khu vực ngoại ô giáp ranh kinh thành

[2] Ốc lậu thiên phùng liên dạ vũ: nhà dột mà còn chẳng may mắc mưa

[3] Việc bất nghĩa phải trừng phạt, việc bất nghĩa không làm

“Tra ra, là võ lâm phiến tử.”

“Võ lâm phiến tử?”

“Không sai, vi thần để Hồng Tụ tự mình đi hỏi. Võ lâm phiến tử bị Hồng Tụ tam hống lưỡng hống, cuối cùng đều cung hết ra. Là Hạo đế tọa để hắn đem tin tức truyền cho Hàn Tễ.”

“Quả thế. . . . . .”

“Hoàng Thượng a, rốt cuộc Hạo đế tọa có được ích lợi gì đâu chứ? Dẫn Y Kỳ tới gặp hắn, hảo cứu hắn ra ngoài hay sao? Vi thần cũng không khắc khe quản chế hắn.”

“Đừng choáng váng! Đương nhiên không phải.”

“Như vậy?”

“Ân, trẫm có vài phần hiểu được. . . . . . Bất quá, trẫm có cần thiết nói cho ngươi sao?! Ái khanh ~”

——————–

Muốn dạy Y Kỳ là chuyện rất đơn giản.

Có lẽ Y Kỳ  quả nhiên là rồng sinh rồng, phượng sinh phượng, vì cùng một mẫu thân với Hiên Viên, lực lĩnh ngộ cao đến kinh người, thường là suy một ra ba, đã gặp qua là không quên được. Hơn nữa trong lòng thiếu niên lại luôn ghi nhớ Dạ Ngữ Hạo lúc trước ở Nhạn Đãng có nói qua — muốn thành công, nhất định phải có ba thứ: trí tuệ, vận khí, kinh nghiệm. Trí tuệ chưa nói tới, vận khí không thể cầu, hắn liền ở kinh nghiệm không ngừng tôi luyện, bất luận Hạo đưa ra yêu cầu học tập khó khăn hà khắc bao nhiêu, đều là cố gắng nhẫn, nhiều lần lặng lẽ tập luyện, tiến bộ càng mau ngoài dự đoán.

Có một đệ tử thông minh lại hiếu học như vậy chắc hẳn là nguyện vọng trong lòng của một người làm vi sư. Nhưng Dạ Ngữ Hạo vẫn luôn nhìn thấy cừu hận trong con ngươi của Y Kỳ mặc dù được mọi người sủng nịch mà nhạt đi, nhưng lại chưa từng quên quá, thường thường làm cho hắn cảm thấy bất đắc dĩ. Hắn không muốn Y Kỳ trở thành một Tu La tràn ngập huyết tinh, đành phải ngày thường thay đổi một cách vô tri vô giác, dạy hắn chút nho nhã chi đạo.

Kỳ thật, nếu muốn cho Y Kỳ thật sự lệch khỏi quỹ đạo Tu La, để cho hắn khí võ tòng văn cũng là phương pháp tốt. Nhưng thứ nhất Dạ Ngữ Hạo biết Y Kỳ trong lòng nhớ mãi không quên cừu hận hủy gia, còn có ý muốn báo thù những người bằng hữu bạc tình như giấy của dưỡng phụ dưỡng mẫu, đã nhiều lần bán đứng hắn. Những việc này trong vòng một năm Dạ Ngữ Hạo không thể xoay sở được. Thứ hai, Y Kỳ chưa từng nói, nhưng hắn cả ngày cho dù hối hả ngược xuôi, cuối cùng cũng chạy sang chỗ Hiên Viên, có thể thấy được hắn đã muốn nhận thức Hiên Viên là huynh trưởng. Chỉ là sau này khi tuổi dần dần lớn sẽ ở lại trong cung không tiện. Nếu muốn bồi bên cạnh quân vương, không có danh phận sẽ không tránh khỏi bị người ta chỉ trích, đó cũng là nguyên nhân Dạ Ngữ Hạo truyền cho hắn hành quân bày trận chi đạo, ý chính là muốn ngày sau Y Kỳ tòng quân, trở thành trợ thủ đắc lực của Hiên Viên.

Y Kỳ cũng biết tâm tư lần này của Dạ Ngữ Hạo, chưa từng phản đối cũng chính là ngầm thừa nhận. Bất quá Y Kỳ còn không biết trong lòng Dạ Ngữ Hạo còn có một phần tư tâm khác.

– Vô Danh giáo hiện tại cùng triều đình quan hệ ôn hoà, nhưng ai cũng không biết được ngày sau sẽ có gì biến hóa. Một khi thế lực triều đình áp quá thế lực liên hợp của hai phái Vô Danh Võ Thánh, Hiên Viên rất có thể vì vĩnh trừ hậu hoạn mà san bằng hai nơi này. Những chuyện này chỉ là ngoài dự liệu, trước mắt thế lực ba nhà coi như vẫn giữ thái độ cân bằng. Nhưng nếu thật có vạn nhất, Y Kỳ làm trợ thủ đắc lực của Hiên Viên, sẽ nhớ kỹ một phần ân tình này của mình, nhiều ít sẽ không đuổi tận giết tuyệt. Coi như là vì Vô Danh giáo tìm một đường lui.

Bất quá tâm tư lớn nhất của Dạ Ngữ Hạo tuy cự tuyệt không cùng Y Kỳ đề cập qua. Nhưng thật ra có một lần Y Kỳ suýt nữa đoán được.

“Uy. . . . . .”

“Sư phụ!”

“Uy. . . . . .”

“Sư phụ!”

“. . . . . . Sư phụ.”

“Ngoan, đồ nhi muốn nói cái gì?”

“. . . . . .Tức giận nên quên rồi!”

. . . . . .

“Sư phụ, ta nhớ khi ngươi cứu ta, từng nói qua ta giống một người nào đó đã sớm chết đi. Sư phụ có phải vì hắn mới cứu ta hay không, còn chiếu cố cho ta như thế?” Ánh mắt thiếu niên thiểm a thiểm, mâu trung lóe lên quang mang khôn ngoan, theo bất cứ lúc nào đều có thể hóa thành sóng to gió lớn.

“Như thế nào có thể chứ. Y Kỳ là Y Kỳ a. Vi sư yêu thích chính là tiểu Y Kỳ, không liên quan chuyện người đã chết.” Dạ Ngữ Hạo không ngu ngốc, tự nhiên biết khi nào thì nên nói cái gì.

Y Kỳ Vừa lòng cười cúi đầu nhìn binh thư sa bàn Dạ Ngữ Hạo dùng sắp xếp bày trận, qua một lát, lại hỏi. “Sư phụ, người đã chết kia là ai a, ngươi tại sao sẽ vì hắn cứu ta?”

Ai, tiểu hài tử quá thông minh thực không phải chuyện tốt. . . . . . Dạ Ngữ Hạo mỉm cười.”Bằng hữu của ta.”

“Bằng hữu thế nào a?” Y Kỳ bắt đầu bất mãn. “Quân tử chi giao? Tiểu nhân chi giao?”

Nhạt như nước? Điềm như mật? Dạ Ngữ Hạo khụ một tiếng. “Này. . . . . . Tiểu nhân chi giao đi.”

“Thì phải là cảm tình tốt lắm?”

“Có thể nói như vậy.”

“Tên gọi là gì?”

“Y Kỳ, ngươi hỏi nhiều như vậy để làm gì?”

“Bởi vì ta muốn biết!” Đương nhiên, lý do không được phép nghi ngờ.

Dạ Ngữ Hạo thở dài, cuối cùng không đành lòng làm trái với yêu cầu của Y Kỳ. “Hắn gọi là Vệ Vũ”

“Như vậy a.” Y Kỳ rốt cục ngẩng đầu lên, thiên chân vô tà cười.” Ta vốn đang nghĩ đến, dựa theo tâm tình ý tưởng của sư phụ khi đó, hắn hẳn kêu là — Vô Đế • Dạ Ngữ Hạo.”

“. . . . . . Đương nhiên không có khả năng a. Ai, tiểu Y Kỳ, ngươi một bước này đi nhầm rồi, ngươi xem đi, vi sư hạ xuống quân cờ này phá kho lương thảo phía sau của ngươi, ngươi sẽ bị chặt đứt đường về, mãn bàn đều là thua.” Dạ Ngữ Hạo cười meo meo buông hòn đá nhỏ, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Y Kỳ nhăn lại thành bánh bao.

Một lần nữa cảm khái — tiểu hài tử quá thông minh tuyệt đối không phải chuyện tốt!

Yến Vân sơn trang bên kia sư phụ đồ nhi hai người nhàn nhã tự tại, bên này trong hoàng cung, ngôi cửu ngũ cũng sứt đầu mẻ trán.

Bởi vì hắn thu được một tin tức rất thú vị.

– Luân vương đã trở về.

Luân vương trở về? Luân vương vì cái gì không thể trở về? ! Mọi người tuy rằng bên dưới sớm giết đến ngươi chết ta sống, như bên trên chính là bọn họ chưa bị nắm đến nhược điểm, không có chứng cớ, hoàng đế lão tử ngươi muốn giết người, còn phải nhìn xem đám cựu thần có chịu hay không. Cam đoan một đám tiến đến khóc lóc kêu gào đầy sân, nói cái gì hoàng gia đã vô thân, nội bộ lại còn bất hoà. Cố tình hoàng triều trăm năm trở về trước, cái gì cũng không nhiều, nhất định kim bài, kim tiên, kim trượng, kim quải ngự ban là nhiều nhất. Mặt trên rành mạch có khắc:

– TRÊN ĐÁNH TỈNH VUA, DƯỚI ĐẢ NỊNH THẦN!

Cũng bởi vậy, Hiên Viên hiện tại thật sự là một cái đầu hai cái đại.

“Hạo đế tọa thật là có đủ ngoan, lợi dụng xong võ lâm phiến tử, biết hắn không đáng tin cậy, cư nhiên liền kích động Luân vương, khiến chúng ta không thể trên người võ lâm phiến tử tiếp tục truy tra tiếp nữa! Hắc, Luân vương tốt xấu gì cũng là một thế hệ người tài, như thế nào mới như vậy đã dễ dàng bị kích động!” Vì chuyện này phát ra bực tức vô ích, đương nhiên là bạn nhỏ bị hại lây Kì thế tử.

Hiên Viên vùi đầu vào trong đống tư liệu loạn trở mình, đột nhiên ngẩng đầu hỏi. “Luân vương rốt cuộc từ chỗ nào nhảy ra?”

“Thanh Thành. . . . . . Hoàng Thượng ngươi hỏi cái này để làm chi? Muốn đi ám sát sao? Luân vương sớm đề phòng, một đường theo trạm dịch cưỡi . . . . .”

“Câm miệng, trẫm tra tư liệu lần này làm gì có tin này.” Hiên Viên nheo lại mắt cười cười. “Hạo lần này tính khí quá lớn.”

Vì Y Kỳ, Hạo tiết lộ cho võ lâm phiến tử, không ngừng lấy mình làm mồi dẫn, hắn lại còn dẫn ra cả Luân vương. Luân vương nếu vẫn ẩn núp thì tựa như khối thuốc nổ không chừng, không biết khi nào sẽ làm bị thương bao nhiêu người. Nhưng nếu hiện thân rồi — Hiên Viên tin tưởng, đó là một vấn đề nhỏ sớm muộn gì cũng có thể giải quyết. Dù sao bố võng đến ba năm, võng này sâu rộng so với trong tưởng tượng của Dạ Ngữ Hạo còn phức tạp hơn rất nhiều.

Lúc trước không thể thu võng, bất quá bởi vì Luân vương không biết tin vào ai, bên người một người cũng không mang theo, chỉ đồng hành cùng lai khách tái ngoại, khiến cho Hiên Viên có tay chân mà không thể nhúc nhích. Lần này ra ngoài sáng so với tiếu lí tàng đao. . . . . . Ân, hoàng đế đại nhân tự nhận là đệ nhị, ước chừng thiên hạ không ai dám nhận là đệ nhất.

Chẳng qua là, lần này Hạo vì sao cấp bách như thế? Như vậy tuy rằng có thể chống đỡ được nhất thời, nhưng thời gian lâu tuyệt không có phần thắng, đều không phải là kế lâu dài, lấy tài trí của Hạo, một khi an bày thì ai có thể theo kịp.

Chẳng lẽ. . . . . .

“Người tới a, tuyên Hồ thái y.” Hiên Viên đột nhiên dừng lại, vỗ cái bàn, gọi người.

“Hồ thái y? Hoàng Thượng ngươi không cần.” Kì thế tử cùng Hiên Viên đang ở ngọn núi giấy trở mình, nghe vậy ngẩng đầu. “Thần nghe nói ngày trước Hồ thái y cùng Hạo đế tọa ở Yến Vân sơn trang luận bàn về y lý, bị tức đến bất tỉnh, sau khi trở về thì từ quan hồi hương.”

“. . . . . . Trẫm như thế nào chưa từng nghe qua việc này?” Hiên Viên ngạc nhiên.

“Bởi vì Hoàng Thượng ngươi là nhật lí vạn ky chiếu cố người a, dáng vẻ không giống như vi thần, đông gia dài tây gia ngắn cái gì cũng biết được, hảo cung cấp tin tức cho Hoàng Thượng trong bất cứ tình huống nào.” Kì thế tử thực ai oán, hắn cảm thấy được hắn làm thủ lĩnh ám lưu càng ngày càng giống một thôn phụ chuyên kinh doanh chuyện bát quái.

“Có thể làm một người giỏi bậc nhất tức đến bất tỉnh? Hạo sợ lại là nói giống thật mà là giả chuyên làm tức người mà thôi . . . . . . Bất quá cứ như vậy, có người thái y nào dám đi qua đó nữa?” Hiên Viên trầm ngâm một lát nhìn Kì thế tử, mỉm cười. “Ái khanh a, y đạo của ngươi như thế nào?”

“Vi thần so với ngài hoàn toàn không qua lại giao hảo, Hoàng Thượng sẽ không muốn hại vi thần chứ. Ngay cả Hồ thái y y thuật cao minh như vậy còn bị tức đến hôn mê, thần đi chẳng phải cũng bị tức giận đến thắt cổ.” Kì thế tử dứt khoát mà cự tuyệt ‘ý tốt’ của hoàng đế đại nhân.

Hiên Viên nhún nhún vai, qua một lát, nhìn đến một phần nội dung văn kiện, lại nghĩ đến. “Vậy hành tung của ma tiêu có thể tìm được?”

“. . . . . . Đã tìm được rồi, hiện tại ở Tần Lĩnh.” Kì thế tử quả không hổ là cơ sở dữ liệu của Hiên Viên, nhưng lần đáp này có phần do dự. “Bất quá Hoàng Thượng a, vi thần cho rằng thật sự là khả nghi, lần này chẳng những ma tiêu một chút cũng không che dấu hành tung, ngay cả theo dõi của Thần Tiên phủ cũng đều không để ý, suốt ngày chỉ lo tìm kiếm chỗ ở mới. . . . .”

“Xác định không sai người?”

“Hắn ngẫu nhiên còn thổi tiêu tự tiêu khiển.”

“Một khi đã như vậy, vậy không cần phải xen vào chuyện của hắn. Chỉ cần hắn không nhúng tay vào chuyện của Hạo là được. . . . . Bất quá trẫm vẫn cảm thấy có nghi hoặc, hoặc nên tìm người đi về phía hắn hỏi một chút. . . . . .”

———————-

Nguyên bản Y Kỳ là mấy ngày gần đây sang Yến Vân sơn trang học văn, ngày tiếp thì ở lại trong hoàng cung tập võ. Bất quá sau khi Dạ Ngữ Hạo ngẫu nhiên cũng chỉ điểm cho hắn một ít bí quyết võ học. Hắn liền lựa chọn mỗi ngày đều đến. Nếu không phải Hiên Viên mỗi đêm đều ở trăm vội bớt thời giờ khảo nghiệm hắn, chỉ sợ là hắn đã sớm cuốn chăn đệm cuốn từ hoàng cung dọn sạch đến Yến Vân sơn trang để ở.

Bất quá Y Kỳ cũng có tâm sự của thiếu niên. Kia chính là tinh thần Dạ Ngữ Hạo tựa hồ có chút không tốt. Ngày thường còn bình thường, ngẫu nhiên lại thần sắc hoảng hốt, hồn cũng du đi cửu tiêu. Hơn nữa càng ngày càng không biết thèm ăn, thường thường ăn không đến nửa bát liền nuốt chẳng trôi, nhưng vì dưỡng thân mình, mới bắt buộc chính mình tiếp tục ăn. Mặc dù vẫn là mỉm cười. Lại khó giấu nét miễn cưỡng ở lông mày đáy mắt.

Y Kỳ nhìn cảm thấy không tốt, bảo ngự y khai không ít bài thuốc khiến ăn ngon miệng, áp bức Hạo uống xong, nhưng hiệu quả cũng không phát huy, tức giận đến mức Y Kỳ tuyên bố phải hỏa thiêu ngự y quán.

Khi Hiên Viên cải trang tới chơi, chính là thấy hai người kia ngồi ở bên hồ, lấy ván cờ đánh cuộc hôm nay uống dược hay không. Y Kỳ tuy là mười ván bại chín, nhưng nghị lực có thừa, cho dù hạ đến ván thứ mười một cũng sống chết kéo Hạo muốn thắng một chuyến. Theo thời gian tăng lên kì hạ hơn trăm, tinh thần Dạ Ngữ Hạo không tốt, nếu không Y Kỳ thật đúng là thất bại.

Ba tháng đầu xuân, ven hồ gió xuân ấm áp, liễu âm nhè nhẹ xanh um, cách mặt hồ toả khói nhẹ, lưỡng đạo thân ảnh kia xem cũng không rõ ràng. Hiên Viên lại có thể thấy rõ ràng một mạt cười trên môi Dạ Ngữ Hạo.

Ba phần thâm, ba phần thiển, ba phần không thể nắm lấy, cũng bốn phần ngạo.

Có người nói, chỉ người của mình, mới có thể cùng vạn vật phó vạn vật, còn người của thiên hạ mới có thể xuất thế gian hậu thế gian.

Cái loại mỉm cười khinh thiển này, là đem thiên hạ nhập vào trong bàn cờ, làm nổi lên phong vân chi thế, rồi lại tươi cười thuận tay dứt bỏ. Nhìn như ôn hòa bình thản, tuyệt trần thoát tục, thực chất bên trong cũng đối với thiên hạ trăm họ trào phúng, ôn nhu mà khinh thường.

Tuy là hiện tại hắn sủng nịch vậy, ôn tồn vậy mà nhìn người.

Y Kỳ a, ngươi không phải không thấy Hạo lãnh tâm. Chính là cho dù ngươi đã nhìn ra. Chỉ cần người nọ chịu dùng tới vài phần tâm. Chịu nói ra lời nói dối hống ngươi, ngươi cũng liền cao hứng, đúng không?

Trẻ con vô cầu, nhưng cũng thật sự là hảo.

Hiên Viên khẽ cười, mặc hoa phất liễu, đi vào bên cạnh hai người, vừa nhìn thấy trận cờ tung hoành ngang dọc, vỗ tay khen.

“Kì nghệ của Tiểu Y Kỳ tiến rất xa, cư nhiên chỉ thua mười một ván, thật sự là đáng mừng a đáng mừng.”

Y Kỳ đang thua đỏ mắt, vừa nghe lời này của Hiên Viên, làm sao còn nhẫn được, ngẩng đầu liền mắng:” Tên vương bát đản nào . . . . . . Di! Hiên Viên? ! Sao ngươi lại tới đây?”

Hiên Viên cười hì hì lắc lắc ngọc phiến trong tay. “Luân vương muốn lên kinh, các nơi tình báo đương nhiên đều đình chỉ. Ngươi nói, trẫm nhàn rỗi làm sao bỏ được không đến xem các ngươi.”

Nói đến đây nhìn về phía Dạ Ngữ Hạo mỉm cười. “Hạo a, không biết đối với năm phân tiểu lễ trẫm đưa cho ngươi, ngươi cảm thấy vừa lòng chứ?”

Dạ Ngữ Hạo mỉm cười. “Hạo không nghĩ tới có thể ở hoàng gia gặp lại cố nhân. Nhận được ưu ái, không dám không mừng. Cảm quân thịnh tình ắt phải trọng báo.”

“Khách khí khách khí, nếu Kì không nhắc tới, trẫm cũng đã quên vẫn có cố nhân của Hạo ở trong cung. Hạo nên đi cám ơn Kì ái khanh mới đúng.” Dăm ba câu đã đem tai vạ giá họa đến trên đầu thần tử, thân là chủ tử một chút áy náy cũng không có, cười hì hì lại nói:

“Năm đó trẫm trên đường săn bắn, không cẩn thận cứu mẫu tử Lý Tri Ân, chậc chậc, thật sự là thê thảm. Ngũ Độc giáo diệt vong, cũng xem như đánh rắn giập đầu, Lý giáo chủ dù sao cũng có không ít cừu nhân, thê tử của hắn lại thuộc nhà quan gia, không rành võ nghệ . . . . . . Ai, cô nhi quả phụ, trôi giạt khắp nơi, bị chúng cao thủ xem như cẩu đuổi theo, Hạo có thể tưởng tượng cảnh tượng khi bọn họ gặp gỡ trẫm thì ra sao không?”

Trái tim ở một chốc siết chặt, Dạ Ngữ Hạo không biết sắc mặt của mình có thay đổi đến trắng bệch hay không, chỉ biết khí lạnh không ngừng dâng lên từng đợt, nắm tay bên trong tay áo đã không thể khống chế run lên từng hồi, hàn ý xâm nhập vào tận tim. Càng cảm thấy lạnh, tiếu ý trên môi càng sâu. “Như vậy, Hiên Viên đối với Lý gia mẫu tử đích thật là thiên đại ân tình. Chớ trách Lý phu nhân cảm ân tri báo, để nhi tử đổi tên thành Tri Ân. Được một người thuộc hạ tiền đồ vô lượng lại trung thành không giới hạn như vậy, Hạo trước chúc mừng ngươi một tiếng — rốt cục có một trung thần có thể yên lòng.”

Y Kỳ không nghe ra trong lời nói của hai người có chuyện đang đối chọi gay gắt, dù sao chuyện cũ hắn hoàn toàn không biết gì cả. Lập tức giận dỗi mím chặt môi, mi cũng nhăn hết lại, nhưng là nhằm vào chuyện Dạ Ngữ Hạo vừa khích lệ Lý Tri Ân tiền đồ vô lượng.

Hiên Viên hắc một tiếng : “Đó là đương nhiên, cứu hai người, thu năm người, nói đến còn nên cảm tạ Hạo mười lăm năm trước giúp một tay. Ngày khác năm người mây xanh thẳng thượng. Trẫm chắc chắn bảo bọn họ lập bài vị trường sinh kính cẩn dâng hương cho Hạo.”

“Không dám không dám.” Hạo cắn nhanh đầu lưỡi, trên mặt ý cười tao nhã, cảm thấy trong lòng như xoắn lại, không dậy nổi nên nói cái gì.

Hiên Viên thật sâu nhìn Dạ Ngữ Hạo, ánh mắt bén nhọn như muốn đâm nhập thanh mâu sâu thẳm như sơn vụ hải bàn kia, nhưng thủy chung bị một tầng lam khí che lấp, chạm không đến được chân thật.

Hắn chậm rãi, cơ hồ một chữ một chữ hỏi: “Hạo, không có gì để nói sao?”

Không phản đối sao? !

“Đương nhiên có a.” Hạo cười tủm tỉm nâng lên chén trà bên cạnh, phẩm hương vị trà lãnh sáp uống một ngụm nhỏ, “Tỷ như nói Hiên Viên đế từ thật xa buông quốc sự chạy tới Yến Vân sơn trang, ngoại trừ xem Hạo cùng Y Kỳ ra, chẳng có gì phải làm sao?”

Hiên Viên nháy đôi mắt hồ ly, bất luận là Dạ Ngữ Hạo hay là Y Kỳ cũng có thể thấy trên mặt hắn lưu chuyển một loại quang mang gọi là không có hảo ý.

Hắn ha ha nở nụ cười: “Thực sắc tính dã.”

./.

===========

Thực sắc tính dã: Tình dục là bản tính của con người, cũng giống như việc ăn uống vậy

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s