[THDN] Quốc Sĩ Vô Song – Chương 2 hồi 7

= Văn Án – Tổng Hợp =

– Chương 2 hồi 7  –

Đệ thất hồi [Thượng]

“Này, chuyện này, các ngươi rốt cuộc có muốn đi xuống hay không?” Treo ở lưng chừng, nhai xan phong ẩm lộ [1] đã lâu, thiếu niên không chịu nổi Hiên Viên cứ cố làm ra vẻ huyền bí chần chờ, buồn bực thúc giục.

“Đi xuống đương nhiên phải đi xuống.” Hiên Viên cười khẽ, cẩn thận đem âm lượng khống chế ở phạm vi trong vòng nửa thước. “Bất quá đi xuống cũng phải có kỹ xảo, miễn cho mũi dính đầy tro.”

Thiếu niên khó hiểu — kỹ xảo đi xuống? Bằng mã ngoài rêu rao của Hiên Viên, vừa xuất hiện sẽ khiến người ta nhận ra, không có khả năng sẽ bị coi là địch nhân, còn cần kỹ xảo gì nữa chứ? Chẳng lẽ hoàng đế lão tử ngại mình đang treo ở giữa không trung quá khó xem, vì ngại mặt mũi, muốn thành kì binh trời giáng xuống chỗ đám thuộc hạ phía dưới.

“Đừng nghĩ sai lệch.” Hiên Viên tức giận gõ gõ cái trán thiếu niên, xem vẻ mặt cổ quái khinh thường của Y Kỳ, đã biết không đúng. “Chúng ta đang đợi một người xuất hiện.”

Một người? Người nào? Thiếu niên nhíu mày suy tư một lát, không nói gì nhìn Dạ Ngữ Hạo.

Dạ Ngữ Hạo cúi người, không quá thích cái kiểu ôm nhau một đoàn hết sức nóng bức này, còn có cái tay của kẻ trộm ở tại sau lưng đang lộ liễu ăn vụng đậu hủ. Nhưng cái gọi là tình thế so với nhân cường, phạm vi có khả năng hoạt động trên cây thật sự quá nhỏ, hắn chỉ vừa động một chút là thân thể ba người đều lắc lư lên, bất đắc dĩ chỉ có thể nhẫn nại tiếp tục ngồi ở trên đùi phải của Hiên Viên. Thấy thiếu niên hỏi, ho một tiếng nhắc nhở.

“Dọc theo đường đi ngươi chưa từng phát giác chuyện gì không thích hợp?”

Hắn nhắc tới chuyện này, thiếu niên lập tức nhớ tới dọc theo đường đi thân thể cứ luôn có cảm giác ớn lạnh, giống như khi bị người nhìn trộm. Chẳng qua là cái loại cảm giác này cực nhỏ cực nhạt, mỗi khi muốn hỏi, vẻ mặt Dạ Ngữ Hạo lại luôn bình tĩnh, toàn bộ như không phát giác, hắn còn cho là do thần kinh mình quá nhạy cảm, liền bỏ qua không nói với Dạ Ngữ Hạo — nguyên lai, không phải ảo giác!

“Chúng ta vẫn bị người theo dõi!”

“Tiểu Y Kỳ hảo thông minh nga ~” Hiên Viên ca ngợi một tiếng.

Thiếu niên lúc này không có tâm tình để kháng nghị chuyện hắn hống tiểu hài tử, dùng sức cau mày cắn môi dưới, qua sự nhắc nhở của Hạo, đem vài lần không thích hợp trong trí nhớ một lần nữa đào ra, muốn đưa ra một đáp án cho hai người này xem.

“Hình tung của bọn họ quỷ dị, là bạn hay địch còn chưa biết, nhưng nhân số không nhiều lắm, nếu không lấy thế lực trải rộng Nhạn Đãng hiện nay của các ngươi, đã sớm nên đem bọn họ bắt ra. . . . . .” Thiếu niên nhìn Hiên Viên, chậm rãi sắp xếp suy nghĩ. “Ít người chính là lợi thế ẩn hình của bọn họ, cũng là nhược điểm của bọn họ, giống như bây giờ, chúng ta đột nhiên thoát khỏi tầm nắm giữ của bọn họ, để nắm giữ được chúng ta một lần nữa, không có một số đông người không có khả năng. Bởi vậy. . . . . .” Thiếu niên hạ kết luận.

“Hiện tại là thời cơ tốt nhất để biết bạn hay địch, nếu bọn họ là bằng hữu, không ngại, là địch. . . . . .”

Nhất định sẽ lợi dụng cơ hội này đem bọn họ bán đứng sạch gọn.

Cho nên, đám quan binh phía dưới này, có thể là thật sự tìm đến Kì thế tử, cũng có thể là thủ hạ của Luân vương nhận được mật báo của người nọ mà tới.

Cái này, quả nhiên là cần kỹ xảo.

Dạ Ngữ Hạo nghe thiếu niên phân tích, lông mi lặng lẽ nhíu lại.

Thiếu niên mẫn cảm phát giác.”Ta nói sai lầm rồi? !”

“Không có. . . . . .” Dạ Ngữ Hạo có chút bất đắc dĩ cười cười, đưa tay xoa nhẹ má của thiếu niên. “Ngươi nói đúng hoàn toàn rồi.”

Vậy vì sao ngươi còn phải nhíu mày, còn bày ra thần sắc như vậy? ! — Thiếu niên cắn môi, không muốn nêu câu hỏi.

Dạ Ngữ Hạo không có nói rõ, vì hắn không có cơ hội nhắc tới.

Một lũ tiếng tiêu uyển chuyển du dương, tựa như rót xuống từ thiên cung, mang theo âm phù bất nhiễm nửa điểm phàm thế tục trần, nhẹ nhàng nương theo ánh mặt trời dung nhập vào trong tai mỗi người, chậm rãi hóa giải sát khí vô hình trong sơn cốc. Dễ nghe như vậy, nhẹ nhàng như vậy, làm cho trái tim rung lên từng hồi, tất cả mọi người đều ngây dại.

Tiếng tiêu thanh lệ như nước chảy kéo dài không dứt, hướng tới không ngừng. Cũng không có cao âm hay thấp âm đặc biệt, mỗi một âm phù ưu mỹ đều là sát nhân, khống chế được thân thể đối phương. từ trong ra ngoài, đem đối phương chậm rãi dẫn hướng tử vong.

Mồ hôi lạnh của bọn lính chậm rãi nhỏ giọt.

Bọn họ không cần thiết nghe tên người này, bọn họ không cần thiết gặp qua người này, chỉ cần biết rằng, trái tim của mình, huyết mạch của mình, đã hoàn toàn bị khống chế ở trong tay người khác, khi đó bọn họ liền hiểu được, ma tiêu Hư Dạ Phạm là tồn tại thế nào.

Thanh sam phiêu phiêu, tóc đen cập gối.

Hắn tự trong hư vô đi ra, thần vụ mờ ảo ngưng ở quanh thân hắn, chiếu ra một thân thanh nhã phong lưu, không nhiễm một hạt bụi nhỏ.

——————

Tiếng tiêu chấm dứt, đột ngột cũng như lúc nó xuất hiện. Gần ngàn quan binh trơ mắt nhìn hắn đi vào trong cốc, không ai dám ra tiếng, không ai dám động thủ, trơ mắt chờ, chờ hắn nói ra ý muốn.

“Diệp Phàm, theo ta đi.”

——————-

Diệp Phàm? ! Quan binh trong cốc mờ mịt khó hiểu, nhìn nhau trưng cầu ý kiến, không biết người mà ma tiêu muốn tìm là người phương nào.

Trên cây, Hiên Viên cùng thiếu niên nheo lại mắt, đồng thời nhìn Dạ Ngữ Hạo, một người thiêu mi, một người buồn bực.

Dạ Ngữ Hạo thùy mi nhăn mày không nói.

Ma tiêu đứng yên một lát, không thấy có người đáp lại, giơ trúc tiêu lên kéo cái mũ che hơn phân nửa mặt xuống.

“Diệp Phàm, đừng để cho ta hỏi lần thứ ba.”

Dạ Ngữ Hạo mím chặt môi, nhìn về phía Hiên Viên, so đo không ngừng. Mi Hiên Viên vừa động, tránh đi cái nhìn chăm chú của hắn.

“Hiên Viên, ngươi là thượng vị giả [2]!” Hạo thản nhiên nhắc nhở.

Thượng vị giả? ! Thiếu niên không rõ hai người đang nói chuyện bí hiểm gì, Hiên Viên cũng đã nghe ra ý trong lời kia.

Thượng giả không được có tư tình!

Cho nên, không thể cố ý tranh giành.

Vì đại cục lo nghĩ, làm ra lựa chọn tốt nhất.

. . . . . . Nhẫn nhân sở bất năng nhẫn!! [3]

– những điều này đều là giáo huấn mà thuở nhỏ hai người nhận được.

Khẽ hấp khẩu khí, thu hồi chiến ý nhiệt huyết vì tiếng tiêu mà kích khởi, Hiên Viên bắt đầu phân tích. “Ba năm nay ngươi vẫn ở cùng hắn một chỗ? !”

Dạ Ngữ Hạo không có phủ nhận.

Ba năm trước đây, trên Thiên Thành nhai gió nổi mây phun, dưới nhai quái thạch cao chót vót, chướng khí thâm nùng, có thể cứu người trong hiểm cảnh này, trong chốn võ lâm bấm tay đếm cũng không được mấy người, ma tiêu — người đã xa rời nhân thế, tuyệt tích hồng trần tuyệt đối là một người trong đó.

Hơn nữa, lần cuối cùng ma tiêu xuất hiện ở võ lâm chính là bởi vì cứu Hàn Kinh Hồng mà bị nhốt ở Tú Bích phường.

Hàn Kinh Hồng, là truyền nhân của Nhật Quân đời thứ tư Vô Danh giáo lúc ban đầu.

Hôm nay ma tiêu, kẻ đã tuyệt tích một thời gian dài trong võ lâm lại xuất hiện ở Nhạn Đãng, chỉ đích danh muốn ‘ Diệp Phàm ’.

Chỉ dựa vào những điểm này cũng có thể dễ dàng hạ kết luận — ba năm trước đây, người cứu Dạ Ngữ Hạo chính là Hư Dạ Phạm.

“Hiện tại, ngươi phải theo hắn sao? !” Hiên Viên hỏi tiếp.

“Ngươi có lựa chọn nào tốt hơn sao?” Dạ Ngữ Hạo mỉm cười hỏi. “Thân phận của hắn đặc thù, độc siêu vật ngoại, những người ở đây sẽ không ai mong muốn gặp một địch nhân phiền toái như vậy chỉ vì tranh giành một ‘ Diệp Phàm’.”

Ở Nhạn Đãng sơn, chỉ có duy nhất Vô Danh giáo biết thân phận của hắn, bởi vì có dược sư ở đây, còn tử y vệ trường vì sợ làm dậy nên dị biến trong giáo, nhất định sẽ không dám vận dụng toàn lực.

“Đến lúc đó, ta dẫn đi tầm mắt của mọi người, ngươi mang theo Y Kỳ, không còn gánh nặng như ta, hai người sẽ dễ dàng thoát đi nơi khác.”

Thiếu niên nghe vậy, không để ý tới Hiên Viên có phản ứng gì, sắc mặt hắn đã đại biến trước, con ngươi trong vắt đầy vẻ không muốn, hai tay không tự giác nắm chặt tay áo Dạ Ngữ Hạo .

Thần sắc của Dạ Ngữ Hạo vẫn như thường, nhìn hắn cười trấn an. Tuy không phải là dung mạo tao nhã lúc trước, nhưng trong con ngươi vẫn mang đầy ý cười ôn tồn, không khí giống như ngày hôm đó đáp ứng không rời bỏ hắn thật giống nhau. Thiếu niên cảm thấy mềm nhũn, chậm rãi buông  tay.

Người như vậy, một khi đã quyết định, chỉ sợ là không ai có thể nghịch chuyển được nữa. Hắn im lặng nghĩ, dần dần có một loại xúc động muốn khóc, không biết là do ly biệt, hay là vì không thể lay động ý chí của người nọ mà khổ sở .

Tâm tình như vậy, quả nhiên vẫn là của tiểu hài tử. . . . . .

Hiên Viên thấy thiếu niên an tĩnh lại, như dự liệu khẽ cười một tiếng, tròng mắt vòng vo chuyển hướng Dạ Ngữ Hạo ngoắc ngón tay, ý bảo hắn đưa lổ tai lại đây .

Dạ Ngữ Hạo lại gần, nghe Hiên Viên lấy truyền âm nhập mật ở bên tai cười mỉm nói.

“Hạo ~ ngươi muốn làm gì cũng không thể gạt được trẫm, hôm nay tạm bỏ qua cho ngươi. Nhưng ngươi chớ có quên, ngươi lấy tên Dạ Ngữ Hạo nhận lời trẫm, thì không thể thất ước, hai mươi bảy tháng giêng năm sau, trẫm ở hành cung chờ ngươi. Một năm ước hẹn, chớ thất ước, để tránh cho trẫm mượn cớ đại khai sát giới~”

Ngữ khí ngọt nị như vậy, chỉ thích hợp dùng để hống tình nhân, nghe xong càng muốn chẻ cầm làm củi, nấu chim hạc để ăn, đại sát phong cảnh.

Sắc mặt Dạ Ngữ Hạo khẽ biến, trả về một nụ cười yếu ớt.”Đương bất phụ quân nhã ý.”[4]

Ước định, đạt thành!

Cẩm Tú sơn trang

Một thân minh phủ long bào, ‘ Hiên Viên đế’ đang lo lắng đi qua đi lại, không ngừng nhìn lên sắc trời, đột nhiên dừng thân, nhìn nghiên mực ném dưới chân, hai tay vung lên.”Đều lui xuống đi!”

Cung nữ thị vệ khó hiểu hết sức, nhưng thấy Hoàng Thượng mặt rồng tức giận, người nào dám nhiều chuyện lưu lại.

Thấy tạp vụ nhân đều đã lui ra, ‘Hiên Viên đế’ cởi xuống ngọc quan, cởi ra long bào, lấy ra quần áo sớm chuẩn bị tốt dưới nệm, lúc này mới mở song cửa sổ đóng chặt ra, “Vi thần cung nghênh Hoàng Thượng hồi cung.”

Thanh phong động ảnh, Hiên Viên dắt Y Kỳ song song hiện thân. Hiên Viên vẻ mặt tựa tiếu phi tiếu. “Từ khi nào ái khanh lại trở nên hiểu lễ biết tiến thối như vậy?”

“Thần có tội, thần không dám ít lễ.” Kì thế tử chân chó cười hì hì nói: “Bất quá thần sớm biết Hoàng Thượng anh minh thần võ, cát nhân thiên tướng, vạn tà không xâm, trăm độc tránh lui. . . . . .”

“Đủ rồi, lần này trẫm không cùng ngươi so đo là được.” Áo khoác của Hiên Viên từ lúc trên núi liền cởi ra đắp cho Dạ Ngữ Hạo, lập tức lấy long bào trên tháp mặc vào. “Nhân thủ đều bố trí tốt lắm?”

“Đúng vậy.” Kì thế tử vừa trả lời vừa tò mò nhìn Y Kỳ. “Vị này chính là nguyên do khiến Hoàng Thượng đã trúng một đao còn phải không chê lao khổ tự mình xuất môn tìm?”

‘ Nguyên do’ đang trừng mắt nhìn liếc kì một cái, không vừa mắt với cái tên lần đầu tiên gặp mặt liền nói năng ngọt xớt.

Hiên Viên khoát tay áo.”Luân vương đến đây?”

Kì nhún nhún vai, thu hồi tò mò.”Luân vương đến đây, trước mắt đang ở tại Long Sơn Hồ, Ngọc Mạn sơn trang —  chủ nhân của sơn trang vốn là chưởng môn Thượng Sùng đường – Thạch Bất Tình.” Thấy Hiên Viên chọn mi, giải thích nói: “Thượng Sùng đường không phải là võ lâm thế gia, mà là châu bảo thế gia, chuyên mua bán trong giới quyền quý, nếu có quan hệ với Luân vương cũng là có lý lẽ.”

“Vậy nhân thủ mà Luân vương dẫn theo ở đâu?”

“Luân vương cải trang đi ra, bên người chỉ mang hơn trăm người, đều là cao thủ ám vệ trải qua kiểm tra, chẳng qua là không biết hắn như thế nào lôi kéo được. Hơn nữa ở Nhạn Đãng ít nhất có ba bộ binh mã đều theo Luân vương bên kia, nếu luận binh lực lúc này, chúng ta hơi yếu, bất quá thần đã hạ ngọc lệnh tối cao cho Ám lưu nương theo tình thế, khống chế chặt chẽ, nếu có gió thổi cỏ lay chúng ta sẽ biết ngay.”

Cho nên trước đó hắn không có nhân thủ dư thừa đễ hỗ trọ Hiên Viên đào hiểm.

Hiên Viên gật gật đầu : ” Binh lực ở Ngọc Mạn sơn trang bố trí như thế nào?”

” Thần đã đem tin tức tổ hợp, binh lực ước chừng vẫn phân tán như thế .” Kì thế tử lại tự bên trong tay áo lấy ra một phần bản đồ viết ngoáy, do dự nhìn Hiên Viên.”Hoàng Thượng chẳng lẽ. . . . . .”

Hiên Viên mím môi.” Tăng số nhân thủ, đêm nay trước khi chúng ta hành động cần phải nhìn chăm chú vào Luân vương! Phải giành trước người nọ từng bước!”

Khẩn cấp như thế !

Y Kỳ cùng Kì thế tử song song cả kinh .

Người nọ, chẳng lẽ là. . . . . .

———————–

Trên sơn đạo yên lặng hành tẩu, nhìn người nọ thanh sam phiêu phiêu phía trước, nện bước nhẹ nhàng, Dạ Ngữ Hạo tuy là cảm thấy ngàn tư vạn lự, cũng nhịn không được mỉm cười.”Thoát khỏi Liễu Y Y, có thể làm cho tâm tình của ngươi tốt như vậy sao?”

Cước bộ Hư Dạ Phạm ngừng lại một chút. “Thoát khỏi Hiên Viên đế, có thể cho tâm tình của ngươi tốt như vậy?”

Dạ Ngữ Hạo thật vất vả mới có tâm tình tốt bỗng rớt xuống tới điểm thấp nhất. “Hảo hảo hảo, ta hiểu được, sẽ không đề cập đến tên người nọ.”

Hư Dạ Phạm hừ một tiếng, không biết có phải nhớ tới hoa đào kiếp trên trời dưới đất không chỗ không gặp của mình không. Hơi hơi tức giận. “Nhớ kỹ, lần này là lần thứ hai, chỉ còn một lần, ngươi ta liền mỗi người đi một ngả, là người dưng.”

“Đó là đương nhiên.” Dạ Ngữ Hạo thở ra, ” Sau ba lần này không dám làm phiền.”

Hư Dạ Phạm chọn mi liếc mắt ngắm hắn một cái.

“Còn có, đừng quá tùy ý đem hứa hẹn của ta lãng phí vào những chuyện nhàm chán như thế này. Nếu sớm muộn gì cũng tự chui đầu vào lưới, vậy còn gọi ta ra cứu mạng làm chi? Như vậy không có cảm giác thành tựu, lần sau tự mình nghĩ biện pháp.”

Ngữ khí ôn nhu mà ý nghĩa lời nói thì lạnh như băng.

Dạ Ngữ Hạo thở dài, cười khẽ.”Ai, ngươi đừng nói là chuyện nhàm chán. . . . . Nếu thuận lợi, lần này nói không chừng chính là thỉnh cầu sau cùng của ta . . . . . .”

Giương mắt nhìn lên, Nhạn Đãng trong tầm mắt, mơ hồ có thể thấy được Long sơn Ba Bình hồ trong như gương, bóng ngược trùng điệp, cá nhảy chim hót, tú sắc khả xan.

———————-

Mười lăm tháng mười hai, một ngày bình thường.

Võ lâm đại sự ký ghi chép, Đại Đức Phụng Thiên năm thứ mười, mười lăm tháng mười hai.

– Hiên Viên đế gặp chuyện ở Nhạn Đãng, sinh tử không rõ!

Bởi vậy khi mặt trời mọc lên, kinh đào hãi lãng lại thổi quét cả võ lâm, thậm chí cả thiên hạ, Nhạn Đãng lập tức trở thành chỗ thiên hạ chú mục. Bình tĩnh trên mặt nước giấu không được mạch nước ngầm nổi lên bên dưới, phàm là người có vài phần dã tâm, đều đưa tay vươn chân, thăm dò trong dòng nước xiết cuồng loạn để tìm kiếm cơ hội, nếu nắm chắc thời cơ, sẽ có thể thay thế được tam đại thế phiệt chiếm cứ võ lâm đã có hơn trăm năm — Vô Danh! Võ Thánh! Thần Tiên!

Không sai, chưa bao giờ lịch sử được ghi lại một cách chính xác. Dưới phong ba lóa mắt bao phủ, biến động thật im lặng, hiện tại đang ở trong bóng đêm mà tiến hành.

Từng đạo mệnh lệnh, tầng tầng truyền lại, trận này lấy thiên hạ thành cục mà đấm đá nhau, cho dù ngươi là ngôi cửu ngũ, hay là nhân thần vị cực, ở thời đại dòng nước lớn phi nhanh, thân bất do kỷ, tùy thế mà chuyển động.

————-

———————————-

[1] xan phong ẩm lộ: gió mạnh không khí ẩm

[2] thượng vị giả: kẻ đứng đầu, ở đẳng cấp cao

[3] Nhẫn nhân sở bất năng nhẫn: nhẫn đến mức không thể nhẫn.

[4] Đương bất phụ quân nhã ý: đại khái là sẽ không phụ ý tốt của quân vương =))

================Chương sau là H, là H đấy nhé, =))

[Hạ]

Đi bộ ở hai bên quan đạo đều là những người ở trong thôn trấn đi thăm bạn bè người thân, hoặc là những người lên phố bán hàng rong. Phàm là lộ trình xa một chút, nếu không phải là cưỡi ngựa thì cũng là đến trạm dịch ngồi xe ngựa mà đi.

Hắn chậm rì rì đi ở trên quan đạo, mỉm cười nghe hương ngôn lí ngữ chung quanh, những câu chuyện làng quê vừa rôm rả vừa chất phác, nào là nói thầm cho ngươi nghe chuyện tức phụ nhà Trương gia, chuyện lang quân nhà Lý gia, người nào vừa ý người nào, hay là cày bừa vụ xuân đã đến tại sao vẫn không có mưa, những câu chuyện quen thuộc mà dường như đã ba năm rồi không nghe thấy, ánh mắt không khỏi chuyển nhu, ý cười càng sâu.

Một trận tiếng chuông đinh đinh đang đang thật xa truyền đến, hắn dừng chân bước, khóe môi khẽ vểnh.

Những người ở xung quanh cũng nghe được rồi, đề tài câu chuyện lại chuyển tới bên này, tất cả đều đang phỏng đoán tiếng chuông cấp như vậy thì rốt cuộc sẽ là chuyện gì xảy ra, làm sao mà thanh âm càng lúc càng lớn, một bóng dáng cũng không thấy.

Hắn hơi hơi nở nụ cười.

Khoái mã khẩn cấp tám trăm dặm.

Ở trạng thái không phải chiến tranh thì không thể dùng phương pháp truyền tin như thế này, bách tính ở kinh sư đã sống yên bình quá lâu rồi, chắc hẳn lâu rồi không gặp qua.

Tiếp tục rì rì đi tới, trong đầu phác hoạ nên một hình tượng dữ dội.

– dịch mã lấy tốc độ bốn chân không chạm mặt đất chạy như điên, tiếng chuông phải truyền xa đến hai dặm, sau khi trạm dịch tiếp theo nghe được, dịch tốt ngày đêm đều ở đợi mệnh lập tức lên ngựa chạy như bay. Lúc ngựa sau đuổi kịp ngựa trước, hai ngựa cùng phi song song thì song phương cũng không dừng ngựa, trực tiếp ở trên ngựa đem công văn truyền qua. . . . . .

Truyền tống kịch liệt như vậy, nói vậy khi người nọ thu được sẽ là một tin tức thú vị.

Hắc mã phi băng băng như phong ba, tiếng chân đát đát, tiếng chuông sắc nhọn. Căn bản không kịp thấy rõ bóng người thì tiếng vang đã đi xa rồi. Không biết là mồ hôi của người hay là mồ hôi của ngựa vải ra, tích trên trường sam nguyệt sắc của hắn, vựng ra mấy điểm dơ bẩn nho nhỏ.

Cúi đầu đánh giá một lát, lại lắc lắc đầu, thản nhiên cười, hắn bước vào một vùng thạch đạo rộng lớn bằng phẳng nhưng người ở rất thưa thớt, đi chầm chậm ước chừng hai dặm, thì tới một trang viện có trọng binh gác tầng tầng.

Từ xa xa dừng lại cước bộ, tao nhã thi lễ.

“Vị bằng hữu này, thỉnh thông tri cho quý thượng một tiếng, Diệp Phàm ứng ước tới chơi.”

——————–

Trước mặt Hiên Viên bày ra giấy Tuyên Thành trắng noãn như tuyết, không nhiễm một giọt mực. Hắn đề bút, nhìn trì tử lá rụng sen tàn trước mặt, trầm ngâm bất định.

Kì thế tử đứng ở sau lưng hắn, nhìn bóng dáng mang chút ủ rũ của chủ tử nhà mình, không dám lên tiếng.

” Vẫn còn không tìm được Luân vương?”

“Đúng vậy, ngày ấy vốn đã phong tỏa Ngọc Mạn sơn trang, nên là một lưới bắt hết Luân vương lẫn thuộc hạ ở bên trong, không nghĩ tới ngay thời khắc cuối cùng Luân vương lại mất tích. . . . . .” Kì thế tử nói đến đây, ngay cả bản thân cũng vô pháp tự bào chữa.

Rõ ràng mình đã hạ ngọc lệnh, cửu trọng phong tỏa, không nên có chuyện ngoài ý muốn xảy ra mới phải, nhưng cố tình tìm trong lần ngoài, cũng không thấy một chút hành tung của Luân vương — cho dù theo như lời của Hoàng Thượng, Dạ Ngữ Hạo có nhúng tay vào việc này, vả lại còn có ma tiêu trợ giúp hắn, nhưng mọi người gần như đồng thời rời khỏi sơn cốc, đồng thời trở lại Nhạn Đãng, hắn có nhanh đến thế nào cũng không thể dễ dàng thâu long chuyển châu ở trong nơi giới nghiêm nhất mà không để lại dấu vết như thế.

Hiên Viên thản nhiên nở nụ cười, liếc nhìn Kì gần như lọt vào ngõ cụt.

“Ngươi không nghĩ ra?”

“Chẳng lẽ Hoàng Thượng đã minh bạch?”

Hiên Viên từ chối cho ý kiến chọn hạ mi, trọng tâm câu chuyện lại vòng vo chuyển. ” Từ ngày mười lăm tháng trước trẫm hồi cung đến bây giờ, người nào xuất hiện ở Nhạn Đãng ngươi đã điều tra rõ chưa?”

Kì thế tử nghe vậy lén lút liệt miệng — Hoàng Thượng nói nghe thật thoải mái nhỉ, cũng không cần biết mình mệt đến chết khiếp.

“Vi thần đang lệnh Hồng Tụ tổng kết kỹ càng tỉ mỉ, trước mắt thu được một cái đáp án, trong ngày mười lăm từ các sơn đạo tiến vào Nhạn Đãng tổng cộng có 15348 người, trong đó ở tại phụ cận có hơn năm trăm, lệ thường vào núi có 4253 người, đường xa tiến đến vì đại thọ của Ly Trần lão nhân có 1073 người — bất quá bởi vì Ly Trần lão nhân đi xa, do dược sư Độc Cô Ly Trần thay mặt, bởi vậy bọn họ đều là tới trước khi chuyện này phát sinh ở Nhạn Đãng — rốt cuộc có bao nhiêu người từ Vô Danh giáo đến đây, bởi vì thiếu số liệu mà không thể đánh giá ra. . . . . .”

Hiên Viên dù bận vẫn ung dung nghe một chút, khoát tay áo. ” Kì, trẫm không phải bảo ngươi tra những chuyện này, Nhạn Đãng bắc trung nam có ba chân núi, núi cao phong hiểm, cá lọt lưới còn nhiều mà. Tư liệu này ngươi thu thập cho vào thư khố Hồng Lư Tự Tập để sử dụng sau này thì được, cái trẫm muốn biết chính là việc khác.”

“. . . . . . Hoàng Thượng người không nói sớm a! ! Thần tối hôm qua lo lắng Hoàng Thượng sẽ hỏi, còn còng lưng một đêm tra số liệu, hiện tại mãn đầu óc đều là con số. . . . . .” Kì thế tử kêu thảm thiết.

Hiên Viên hắc thanh,”Nói như vậy là trẫm lỗi?”

Kì thế tử đúng lý hợp tình điểm đầu.” Không thể như vậy sao, lão nhân gia ngài chỉ nói một câu đem người xuất hiện ở Nhạn Đãng điều tra chi tiết một chút, cũng không có nói rõ phạm vi, vừa vội vàng chuyện Luân vương, vi thần lại không dám lắm miệng. . . . . .”

“Ngươi không phải không dám, chẳng qua là đã quên lời này có vấn đề, sau chột dạ không dám hỏi lại trẫm mới là sự thật!” Hiên Viên hừ một tiếng, hắn còn không biết tính cẩu thả của ái khanh nhà hắn sao, nhưng vừa bị hắn nháo, chuyện đang suy tư cũng phải buông. Lập tức đem bút thả lại trong nghiên mực, xoay người lại. “Hảo, hiện tại trẫm hoàn hoàn chỉnh chỉnh hỏi ngươi, trẫm có đề cập qua, trong mấy ngày đó có người một mực âm thầm nhìn chằm chằm ba người trẫm, ngươi có thể tra ra được dấu vết gì? !”

“Không có.” Kì thế tử trả lời phi thường rõ ràng vô tội.

Hiên Viên lạnh lùng trừng hắn.

“Bất quá căn cứ vào phạm vi mà Hoàng Thượng cùng Vô Đế đã đi, thần tự mình đi xem xét, liệt ra mấy chỗ thích hợp nhất để theo dõi dấu vết, hôm qua rốt cục đã có hồi báo — nhìn chung có năm vị trí hơi khác thường, ám vệ môn lấy thổ địa chung quanh xem xét, phát hiện có than củi chôn ở dưới. Tuy rằng thời gian cách cũng đã lâu, cũng bị phá hư qua, cuối cùng có người nhận ra, phương thức xếp củi khi đốt này không phải của trung thổ, mà đến từ tái ngoại, hơn nữa là cách xếp hai tầng mà gia đình quý tộc thường dùng.

“Đúng, trẫm chờ chính là cái này.” Hiên Viên vỗ chưởng, xoay người lại đề bút cấp bách vẽ vẽ, Kì thế tử không biết chính mình đã nói ra câu nào dễ nghe mà động thiên như thế, một bên rình coi một bên cố gắng hồi tưởng.

Hiên Viên hạ bút như hữu thần, thỉnh thoảng nâng mâu trông về phía xa, lược chỉ suy tư, bút lông sói tạo ra thanh âm xoát xoát trên giấy Tuyên Thành.

“Tốt lắm, trước cứ như vậy.”

Kì thế tử nghe vậy chính đại quang minh thò đầu sang nhìn, thấy mãn giấy đều là sơn xuyên hà nhạc [1], cả kinh.”Hoàng Thượng. . . . . .”

“Đây là binh đồ thuộc về ám lưu cùng Thần Tiên phủ của các ngươi, là quân binh chính thức có thể điều động, trẫm đã cùng Bảo thương nghị qua. Binh lực phân bố đồ này nhìn vào ngươi thấy u mê cũng là phải, trở về chậm rãi nghiên cứu, mà quan trọng nhất là — phải bảo vệ con đường cho hai giới hắc bạch từ tái ngoại lui tới trung thổ.”

“Ý của Hoàng Thượng là ngoại bang cố ý thừa dịp Luân vương gây loạn mà dẫn quân xâm lấn?”

“. . . . . . Trẫm có khi thực chán ghét ngươi thích lượt bỏ bớt mà không chịu suy nghĩ cho kĩ.” Hiên Viên  phớt lờ vấn đề của Kì thế tử, nhìn thiên thanh lưu vân trản[2] bên cạnh bàn, thuận tay cầm lấy uống một ngụm.

Bị mắng bị mắng. . . . . . Kì thế tử nhún nhún vai, không để ý chút nào: “Vi thần chẳng qua là thuận miệng hỏi một chút. Dù sao ba năm trước đây thế lực của tái ngoại cũng từng muốn lợi dụng loạn lạc giữa ba nhà mà xâm lấn trung thổ, về sau tất cả mọi người ngồi xuống đàm phán, bọn họ không có cơ hội, lúc này mới buông tay . . . . . . Nhưng mà Hoàng Thượng a, nếu đúng như người sở liệu, người mang đi Luân vương chính là tới từ tái ngoại, vậy ba năm trước đây Liễu Tàn Mộng cũng ra ngoài tái ngoại, tâm tư này cực khả nghi. Dân tộc Hung nô, Võ Thánh trang, Luân vương, lại thêm một Vô Đế. . . . . .” Hắn đếm đếm ngón tay.

“Loạn trong giặc ngoài, lần này lão nhân gia ngài thật muốn tai vạ đến nơi. . . . . .”

Những lời này vừa nói ra, Hiên Viên phun ra một miệng trà. Kì thế tử ‘việc nhân đức không nhường ai’, hứng một mặt đầy ‘cam lộ’. Vẻ mặt hai người đều là ai oán trừng lẫn nhau.

“Kì ~ ngươi còn xem trẫm là chủ tử của ngươi sao? Không trên không dưới như vậy. Trẫm nếu tai vạ đến nơi thì ngươi là người thứ nhất vì nước hy sinh thân mình.” Chụp mũ đại bất kính cho Kì thế tử xong, Hiên Viên quyết định không cùng Kì thế tử tranh luận nữa. “Được rồi được rồi, mặc kệ là Liễu Tàn Mộng hay là dân tộc Hung nô, đó đều là chuyện từ nay về sau, hiện tại đem Luân vương tìm ra trước mới là chuyện chính. Hạo mười phần gian giảo, cố ý chạy đến Long Sơn hồ, náo loạn chỉ là vẻ bên ngoài, khiến cho tất cả chú ý của chúng ta đều tập trung ở trên người hắn, mà xem nhẹ hành động của thế lực tái ngoại — sách, như thế nào mà hắn sử dụng một bộ lão sử này cư nhiên chúng ta mỗi lần đều mắc cùng một mưu.”

Bởi vì tất cả mọi người đều quá để ý sự tồn tại của hắn, thiên hạ đệ nhất nhân danh truyền, động hay không động đều là lay trời động đất, ai dám khinh thường mỗi tiếng nói cử động của hắn chứ.

Kì thế tử đột nhiên lại thâm sâu ngưỡng mộ Dạ Ngữ Hạo — đương nhiên, đối với ‘duyên kì ngộ tươi đẹp’ muôn đời khó gặp gỡ của Hoàng thượng hắn tuyệt đối không dám ngưỡng mộ.

“Đầu tiên, phải nắm trong tay thế cục, áp thành nội loạn để giải quyết.” Hiên Viên gõ gõ binh lực phân bố đồ trên bàn, ý bảo Kì thế tử đây mới là chuyện trọng yếu nhất. “Tiếp theo, tìm kiếm mấy vị ở tái ngoại kia– vô luận bọn họ có mang đi Luân vương hay không, thì thù tâm đục nước béo cò vẫn không sai được; tiếp theo . . . . .” Hiên Viên thở dài, Kì thế tử cười hì hì nói tiếp:” Tiếp theo đương nhiên là Hoàng Thượng lão nhân gia ngài tự mình đi trông coi Vô Đế đại nhân.”

“Hi vọng là thế. . . . . .” Hiên Viên lại thở dài. Nếu Hạo dễ nắm trong tay như vậy, hắn cũng không hao tổn tâm trí đến tận đây, trong ba sự kiện vừa nói đến, khó nhất chính là việc này. Lúc này hắn nhiều ít có thể nghĩ đến tâm tình phức tạp của Hạo sau ván thiên hạ nhất đổ, Hạo yêu cầu mình cùng Liễu Tàn Mộng quay về Côn Lôn chờ.

Hiện tại loạn trong giặc ngoài, thật sự phải hảo hảo nghĩ biện pháp xử trí người này mới thành.

“Khởi bẩm Hoàng Thượng, khoái mã tám trăm dặm kịch liệt từ Phúc Kiến quan đạo.” Một tiếng cấp báo đánh gảy ý nghĩ của hai người.

Phúc Kiến quan đạo? ! Không phải là vùng đi qua Tô Hàng – Nhạn Đãng sao! Hiên Viên cùng Kì thế tử nhìn nhau, đưa tay tiếp nhận, còn chưa mở ra, lại có người cấp báo.

“Khởi bẩm Hoàng Thượng, quản sự Yến Vân sơn trang ngoại ô kinh thành báo lại, người Hoàng Thượng chờ đã đến.”

Hiên Viên ‘ nga ’  một tiếng, nhìn khoái báo trong tay, thuận tiện nghĩ đến, hôm nay chính là tháng giêng, ngày hai mươi sáu, ngày mai chính là kì hạn ước hẹn của hai người — Aha, thật đúng là trùng hợp a ~

Hiên Viên cười hì hì thở dài, bên tai nghe được tiếng Kì thế tử buồn rầu lẩm nhẩm tự nói. “Thật sự là kỳ quái, rõ ràng sự việc không quan hệ cùng Vô Danh giáo, rốt cuộc Hạo đế tọa là vì cái gì mà tương trợ Luân vương gia chứ? . . . . . .”

“Di, trẫm không nói với ngươi sao?” Hiên Viên buông khoái báo trong tay, cười to mà đi. “Hạo chính miệng đáp ứng cách cung bồi trẫm một năm, hiện tại người đã đến đây ~”

Kì thế tử quả thật không biết việc này, nghe vậy nghẹn họng nhìn trân trối, trừng mắt nhìn theo bóng dáng Hiên Viên đi xa, sau một lúc lâu hồi phục tinh thần mới khóc thét ra tiếng. “Hoàng Thượng a Hoàng Thượng, lão nhân gia ngài tại sao thích đa sự như vậy!! Khó trách đế tọa phải nhúng tay. Hắn muốn cho ngươi một năm này đều vội đến không rảnh đi tìm hắn, đó là việc tư của hai người các ngươi, vì cái gì phải liên lụy vi thần a ~~~~”

Rốt cục cũng hiểu được nguyên nhân ở sau lưng xúi giục Luân vương, cư nhiên. . . . . . Cư nhiên. . . . . . Kì thế tử không nói gì ngẩn đầu hỏi trời xanh, không biết mấy tháng nay mình vất vả là vì ai, vì ai a.

Quên đi, nếu Vô Đế là vì chuyện này. . . . . .là nguyên nhân không biết nói thế nào mới ra tay phá rối, vậy thì sẽ không xảy ra chuyện gì quá mức, hơn nữa có hắn nhúng tay, nói không chừng lại là chuyện tốt nhất — dù sao, thiên hạ thái bình mới là chủ ý mà năm đó Dạ Ngữ Hạo thoái vị đem ba phần nhất thống trả lại cho triều đình.

Chỉ là có thể khẳng định, đấu khí giữa hai người này, trong vòng một năm ước định, nhất định sẽ là phong ba không ngừng . . . . . .

——————–

“Không nghĩ tới ngươi cư nhiên đến đây vào tối hôm nay, khoái báo tám trăm dặm khẩn cấp cũng vô pháp khiến cho ngươi dừng bước sao?” Một ly nước chè xanh, một quyển kì phổ, hàn dạ cô đăng [4], thanh niên đối với cẩm y nam tử đạp nguyệt mà đến ảm đạm cười.

“Qua tối nay, trẫm thật không rảnh, nếu bỏ qua đêm xuân đẹp như vậy, mới là việc tiếc hận.” Hiên Viên cười hì hì lấy kì phổ trà trản trong tay thanh niên, đặt vào bên cạnh, thuận tay vơ lấy thắt lưng hắn ôm hướng cư thất bước vào.

Dạ Ngữ Hạo thùy mi mỉm cười. ” Lúc loạn trong giặc ngoài như vậy, mà ngươi vẫn còn tâm tư nghĩ chuyện tà ma ngoại đạo. Hiên Viên, vị trí hoàng đế này của ngươi cũng thật khó làm.”

“Đâu có đâu có, đa tạ đa tạ.” Hiên Viên tháo trúc trâm bó buộc tóc của Hạo xuống, tóc dài tán hạ, nửa che bên mặt. Tóc đen như mực hoàn toàn tương phản với nước da trắng noãn, đen như sa tanh, trắng như bạch ngọc, con ngươi đen đặc sâu không thấy đáy, đôi môi không có chút huyết sắc, là do vẻ mặt lãnh đạm khác thường càng khắc sâu thêm, càng là lạnh thấu xương càng làm cho người ta nghĩ đến phản ứng khi yếu ớt quyến rũ.

Trên mặt Hiên Viên vẫn là mỉm cười, hô hấp bên dưới đã hơi đổi, đối với sự tự chủ của bản thân cảm thấy vô lực — bất quá đối với dung sắc tuyệt luân như vậy, mấy người có thể nhìn mà như không thấy chứ?

Lạnh nhạt nhìn Hiên Viên cởi áo của mình, con mắt Dạ Ngữ Hạo khẽ nhúc nhích.

“Nghe nói Luân vương đã đến Kim Lăng.”

Hiên Viên không đi hỏi Dạ Ngữ Hạo tại sao biết tin tức mật báo từ tám trăm dặm khẩn cấp– nếu hắn không biết mới là việc lạ. Thế là càng thêm cố gắng cởi áo khoác, thoát thắt lưng của hắn.

“Đã liên hệ với Bác Vọng Hầu.”

Áo khoác cởi xuống.

” Bác Vọng hầu lại để việc này rơi vào tay xa kỵ tướng quân Lí Ngao ở biên quan, ngươi nên hiểu lòng trung thành của Lí Ngao đối với cửu Vương gia đã vượt qua cả quốc gia chi nghĩa đi.”

Trung y cởi xuống, tay hơi ngừng.

“Chỉ cần Liễu Tàn Mộng không phải đồ ngu, hắn sẽ bỏ qua thời cơ này không phải sao?”

Ngón tay dừng ở cúc áo lót .”Ngươi rốt cuộc muốn nói cái gì?”

“Thầm nghĩ nói cho ngươi, việc này có thể là lớn mà cũng có thể là nhỏ, có thể là cấp mà cũng có thể là hoãn. . . . . .” Dạ Ngữ Hạo mỉm cười đẩy tay Hiên Viên ra. ” Có thể khống chế nội loạn của Trung Nguyên, cũng có thể khiến cho xa thân gần đánh.” [4]

Cái nhìn như xoáy vào tâm ý hắn.

Hiên Viên trầm ngâm một lát, đột nhiên cười lên. “Hạo, ngươi cũng biết, ngày đó trẫm biết rõ cho ngươi theo ma tiêu rời đi sẽ có loại kết quả này, vì sao còn có thể lựa chọn buông tay .”

Dạ Ngữ Hạo vừa nghe lời này liền thở dài, đột nhiên không hề mở miệng.

“Ba năm đó, ngươi tiềm tích giang hồ, Liễu Tàn Mộng đi đến tái ngoại, Vô Danh giáo Võ Thánh trang đều đang tu sinh dưỡng tức. Trừ bỏ một chút việc vặt ra, trời yên biển lặng, thiên hạ thái bình.” Ngón tay theo áo di động hướng về phía trước, kéo lên một lọn tóc dài, chậm rãi xoay tròn trong tay.” Nhưng, trẫm lại cảm thấy nhàm chán — cho nên, ngươi muốn gây sức ép như thế nào đều không sao cả, trẫm thích . . . . . .”

Thanh âm thì thầm, cúi đầu tinh tế, như tình nhân ôn ngôn mềm giọng, xâm nhập vào tai, xâm nhập  vào tâm, xâm nhập huyết mạch.

” Chính là khi nhìn đến ngươi thất bại, nhìn đến vẻ mặt quật cường . . . . . .”

Như thế mới có thể biết quả thật trẫm có tồn tại trong mắt của ngươi .

Một đao, một đao, lại là một đao.

Chỉ có chảy ra huyết, mới có thể biết, băng tâm đã từng động.

Bị áp đảo trên đệm giường mềm mại, Hạo hơi hơi chuyển đầu, không muốn đối mặt với ánh mắt cuồng bạo mà hừng hực của Hiên Viên, cái loại dục vọng muốn đem người cắn nuốt nay cả xương cốt cũng không chừa này, đối với hắn là loại chấn động mãnh liệt.

Thân loã kề sát, da thịt lạnh như băng áp sát hạ thân nóng bỏng đã sớm sôi sục của Hiên Viên, trong lơ đãng, lại nhớ tới trong sơn động khi còn ở Nhạn Đãng, trong tay cái loại dồn dập ngạnh nhiệt này cũng nhảy lên.

Còn có Hiên Viên nhíu mày mím môi, hơi hơi thở dốc, vẻ mặt giống như thống khổ, lại giống như khoái hoạt.

Có phải hay không, chỉ có ở loại thời điểm này, tại nơi này, mới có thể dứt bỏ mặt nạ, dứt bỏ các loại nhân tố bên ngoài, thẳng thắn thành khẩn đối mặt nhau?

“Ngô. . . . . .” Cảm giác được khối dục vọng kia xỏ xuyên qua thân thể, xé bỏ huyết nhục, ngạnh sinh sinh đâm thẳng vào trong cơ thể, mười ngón nắm chặt cẩm bị, túm nhéo.

Thật sự là không xong . . . . . . So với trong tưởng tượng còn hỏng bét . . . . . .

Vì sao sẽ là vào lúc này . . . . . .

“A. . . . . . Nha. . . . . .” Hai chân bị dùng sức tách ra, nửa  gác trên cánh tay rắn chắc của Hiên Viên, vòng eo bị cánh tay nóng như lửa chặt chẽ cố trụ. Cơ hồ ngay cả ngũ tạng lục phủ đều phải trở mình trong mỗi lần bị thúc tới điên cuồng, ý nghĩ lại cực độ thanh tĩnh ý thức được Hiên Viên cùng mình đang ở tình trạng gắn bó chặt chẽ không thể tách rời.

Nơi tư mật nhất gắt gao tương liên, thứ cứng rắn không ngừng ra vào như ngựa quen đường cũ từng chiếm cứ, lại lần nữa đến viếng thăm nơi nhuyễn nhiệt, nội màng co rút mấp máy thôi đẩy, muốn đẩy ra thứ lẽ ra không nên có ở nơi này, lại đổi lấy tiếng thở dốc thỏa mãn của kẻ xâm lấn.

Trong nháy mắt tâm khó có thể tự kiềm chế loạn thành một đoàn .

– Hiên Viên, vì sao ngươi lúc nào cũng ở thời điểm không thích hợp, theo đuổi chuyện chính mình cũng không hiểu được ? !

———————————-

[1] sơn xuyên hà nhạc: hình vẽ núi non sông ngòi

[2] thiên thanh lưu vân trản: chén có vẽ hình trời xanh mây cuộn

[3] hàn dạ cô đăng: đêm lạnh ngọn đèn lẻ loi hiu quạnh

[4] xa thân gần đánh: giao kết nước xa, tấn công nước gần

———————–

H của ta a!!!!!!!!! *gào rú*

Dịch giả cầm dao đi giết tác giả rồi, tạm thời đóng cửa =”=

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s