[THDN] Quốc Sĩ Vô Song – Chương 2 hồi 4

= Văn Án – Tổng Hợp =

– Đệ tứ hồi: U kính cô cầm –

Đệ tứ hồi: U kính cô cầm

Vừa hành tẩu vội vàng trong rừng rậm, Diệp Phàm vừa hồi tưởng lại lời nói của thiếu niên.

“Ám sát Hiên Viên đế? Ta không có.” Vẻ mặt mê muội, cũng không phải là giả dối. Thế nhưng, Kì thế tử. . . . . . Hoặc nên nói là Hiên Viên Dật, cũng sẽ không nhàm chán thật xa chạy tới đây như vậy . . . . . chỉ vì muốn vạch trần thân phận của Độc Cô Ly Trần. Hắn nói hắn ngẫu nhiên tới đây — là truy tung thiếu niên hay ngẫu nhiên mà đến? Không phát hiện bí mật của Ly Trần lão nhân cùng Vô Danh giáo trong lúc đó mà chỉ phát hiện thân phận của Ly Trần lão nhân sao?

Hiên Viên rốt cuộc đã phát hiện được cái gì, nếu không có liên quan đến hắn, hắn hà tất phải không cần để ý đến ngôi vị đế vương mà một mình chạy đến tìm thiếu niên. Mà ngôn hành cử chỉ của thiếu niên trước và sau khi được cứu vớt lộ vẻ là ám sát thất bại mà bị người đuổi giết, hai chuyện cùng kết hợp, ám sát Hiên Viên chính là thiếu niên không sai.

Nhưng chuyện này cũng là rất kỳ quái, Hiên Viên tuy rằng bình thường hoàn toàn không quan tâm ai, làm việc thường thường ngoài dự đoán mọi người, nhưng hắn đối với thiếu niên này đích xác không có ác ý, bằng không trong trận đánh nhau mới vừa rồi mạng nhỏ của thiếu niên đã sớm đi nghỉ hưu rồi. Vừa không muốn thương tổn thiếu niên, vì sao lại phải chạy khắp nơi tìm hắn? Hơn nữa xem ra là gạt thuộc hạ đến đây, sợ là không báo cho ai biết.

Sẽ không phải là muốn đem thiếu niên thành món đồ chơi mà ngoạn đi. . . . . . Diệp Phàm không biết vì sao lại nghĩ như vậy, nhưng cảm thấy được ví bằng lời nói của Hiên Viên chỉ có thể là như vậy. Nếu Hiên Viên nghĩ muốn chân chính trả thù, sẽ không một đao giết chết người, mà là chậm rãi tra tấn, làm cho người ta từ thân đến tâm không còn gì nữa, tuyệt đối muốn sống không được muốn chết không xong. . . . . .

Đối với vọng tưởng này, chính bản thân hắn cũng hiểu được tức cười, nhưng làm sao cũng cười không ra– như thế nào lại nghĩ tới việc này. . . . . . Thập trượng nhuyễn hồng, ai bi ưu khổ, khi nào có thể giải?

Khẽ thở dài, không dám kinh động đến thiếu niên đang hết sức chăm chú ở phía trước, Diệp Phàm cẩn thận đánh giá ngũ quan của thiếu niên, muốn từ đây trông ra được một chút manh mối. Thiếu niên mi dài mắt tú, thần sắc linh động, da thịt hoạt nộn ôn nhuận như ngọc bàn, oánh quang rạng rỡ, Nhưng cái vẻ mặt đầy khí chất ngạo nghễ, quật cường bễ nghễ hết thảy này, làm cho Diệp Phàm càng xem càng cảm thấy quen mắt, hơn nữa đem ngũ quan phân giải nhìn kỹ, cư nhiên nhìn ra vài phân khiến kẻ khác phải nghiền ngẫm.

Y Kỳ. . . . . . Đây là tên thiếu niên mới vừa nói. Tên của hắn kêu là Y Kỳ.

Họ Y tên Kỳ, hay là tên Y Kỳ? Thiếu niên không chịu nói, ánh mắt chỉ lóe ra vẻ như không biết. Nếu chính xác theo như lời của vợ chồng Hàn thị lần trước, thì thiếu niên họ Kinh. . . . . . Kinh Y Kỳ? Vẫn là không đúng. Lúc ấy khi vợ chồng Hàn thị nói ra, trên vẻ mặt còn mang rất nhiều vẻ nghi ngờ, tuy rằng không giống như đang gạt người, nhưng bộ dáng cũng không giống sẽ nói lời nói thật. Vậy theo như lời. . . . . . Nếu không có dùng tên giả, thì chỉ có thiếu niên mới có thể hiểu được ẩn nghĩa trong đó mà thôi.

Bảy cộng tám trừ, thêm thêm giảm giảm, Diệp Phàm chỉ cho ra được một ít kết luận khổ não.

Thân hình chạy trốn cực nhanh của thiếu niên đột nhiên dừng lại. Tả hữu nhìn quanh một lát, lôi kéo Diệp Phàm chạy trở về đường cũ, thối lui đến một nửa, thì nhảy lên ngọn cây, lẳng lặng chờ đợi.

Quả nhiên, hai người lên cây không đến thời gian một nén hương, tiếng người ồn ào cùng tiếng chó sủa ẩn ẩn mà đến, một đoàn binh lính hình thể hùng vĩ, giáp trụ rực rỡ, lôi kéo đến mười con chó ngao dữ tợn lần theo dấu vết của bọn họ một đường tìm đến. Tuy là nhân số đông đảo, rừng rậm khó đi, bọn lính tiến thối trong lúc đó vẫn giữ một quy luật nhất định như cũ, tựa như một con rồng uốn lượn, mà bất cứ lúc nào cũng có thể dồn người ta vào góc chết, xem ra cũng không phải vệ binh bình thường.

Lông mi thanh tú của thiếu niên hơi hơi nhíu lại, đợi cho phương nhân mã đi đến xa, lúc này mới kéo Diệp Phàm xuống đất, mím môi không nói, tâm trạng ngập ngừng do dự. Nhưng đã có đội quân này đi tiên phong qua, chắc chắn còn rất nhiều trung quân bổ sung, tình thế đã không để cho hắn nghĩ nhiều,  đành phải mang theo Diệp Phàm đổi một phương hướng tiếp tục chạy trối chết.

——————

Quan niệm thời gian trốn chết sớm hỗn như hồ, nhìn nhật thăng nguyệt lạc, nhật tà nguyệt hiện, bất giác lại là một đêm một ngày đi qua, đã đến hoàng hôn. Lúc này kim ô còn ở, ráng hồng đầy trời, ánh nắng chiều hoa mỹ bị mây tầng che lấp, ở bên cạnh tầng mây độ ra một vòng kim quang.

Một đám chim ngủ đêm bay về, lại bị đám binh sĩ cưu chiếm thước sào sợ tới mức xì xì bay hướng lên trên, nhiễu đến cây cối khắp nơi phải run rẩy.

Mắt thấy càng ngày càng nhiều đạo binh dần dần che kín sơn đạo bóng cây, dọc đường đi, mười thì có bảy tám nơi bị binh lính chiếm cứ. Nhân số nhiều, quy mô to lớn, sớm vượt qua phỏng chừng của thiếu niên. Trước không lối đi, sau có truy binh, vừa không dám đả thảo kinh xà, lại mang theo gánh nặng Diệp Phàm không rành võ công, việc này so với lần chạy trối chết ngày trước lại càng khó khăn.

Đang phiền não, ngẫu nhiên vừa quay đầu lại, thấy Diệp Phàm cư nhiên còn cười mỉm, tâm trạng thiếu niên càng không thoải mái tới cực điểm, mà lại phát tác không được, cắm đầu chạy vài dặm, đánh giá cảnh vật chung quanh, lại trầm tư một lát, trong lòng linh quang vừa hiện, cước bộ rốt cục dừng lại.

Diệp Phàm lẳng lặng nhìn thiếu niên buông tay mình ra, khiên tình ti giương lên, cuốn lấy một gốc cây khô trên vách núi đá. Chậm rãi theo sợi tơ leo lên, đi tả hữu mười trượng, lại dừng lại, cố gắng không để lại dấu vết trên vách núi đá, cẩn thận kéo dây leo buông xuống để giấu đi vết tích, không khỏi mỉm cười gật đầu.

Một trận gió lạnh thổi qua, thấp lãnh vi sắt, trên trán thiếu niên lại ứa ra mồ hôi tinh tế, không biết là do cấp bách hay là do mệt. Hàn lộ trên cây khô nhỏ giọt vào mi gian của hắn, theo cái mũi tinh tế chảy xuống, dính trên đôi môi bạc hồng, thiếu niên vui vẻ nở nụ cười.

– trước mặt, xốc lên mạn đằng, phía sau lộ ra một cái phong huyệt.

Nhạn Đãng từ trước đến nay lấy phong, động, nham, thạch, bộc, đàm, chướng làm kỳ quan, vốn có tiếng là vô sơn bất động, vô phong bất kì, cổ động thạch thất, càng là chỗ không người càng hiểm. Phong huyệt này lộ vẻ đã sớm bị nước biển bào mòn, sau đó do gió núi thổi đánh mà hình thành, mặc dù không quá lớn, bất quá dung hai cái thân hình cũng không quá lớn vậy là đủ rồi.

Buông khiên tình ti ra, thiếu niên nhảy quay về mặt đất, cũng không nhiều lời, trực tiếp nắm lấy Diệp Phàm, lại theo khiên tình ti hướng lên trên trèo lên. Tới chỗ phong huyệt rồi, thuận tay đem Diệp Phàm nhét vào, lại đem mạn đằng bạt về nguyên trạng, còn bản thân thì nhảy xuống, tiếp tục chạy xa.

Ước chừng chạy được ba bốn dặm cũng được rồi, nếu xa hơn nữa sẽ không kịp trở lại, lập tức trở về đường cũ, trước khi đám truy binh chưa kịp tới đã nhảy lên phong huyệt hội hợp cùng Diệp Phàm.

Hắn lần này một đường chạy trốn vẫn luôn cân nhắc bố trí nghi trận, đám truy binh lấy chó ngao để lần theo dấu vết, thường bị dẫn vào những ngã rẽ, vì thế đã có kinh nghiệm, hễ đuổi theo nửa đường mà không còn thấy vết tích của bọn họ, hơn phân nửa là biết khi bọn hắn lại thay đổi đường chạy trốn, không tin bọn họ sẽ ở nửa đường dừng lại.

Diệp Phàm ngồi ở bên trong phong huyệt sớm đã phủi sạch mạng nhện cát bụi, tạo một chỗ ngồi khá sạch. Hắn bị thiếu niên hối hả ngược xuôi túm lên bỏ xuống nửa ngày như vậy, quần áo hỗn độn, tóc mai vi tán, cũng bất chấp cái gì khiết phích. Thiếu niên sau khi trở về, từ chút ánh sáng nhạt xuyên vào đám mạn đằng, thấy hai gò má thiếu niên phiếm hồng, hơi thở trầm trọng, biết hắn lôi kéo một thân trọng lượng như mình một đường tránh bọn địch nhân, nội lực tiêu hao quá nhiều, cảm thấy thương tiếc, tự tay áo tìm khăn lau mồ hôi cho hắn.

Thiếu niên chen chen ngồi xuống bên cạnh Diệp Phàm, ngoan ngoãn mặc hắn lau, vì vải dệt thô lau lên hai má quá nộn mềm, mang đến cảm giác đau, nhưng cảm giác ấm áp thì không thua gì tơ lụa, cảm thấy khẽ nhúc nhích, không khỏi mở mắt ra, nhìn về phía Diệp Phàm.

“Vất vả cho ngươi .” Diệp Phàm mỉm cười thu hồi hãn khăn, mắt nhìn ngoài động, mày kiếm nhất thiêu. “Bất quá ngươi sẽ không nghĩ trốn mãi ở chỗ này đi!”

“Đương nhiên sẽ không!” Thiếu niên giận dỗi Diệp Phàm xem nhẹ mình. “Đây chỉ là kế tạm thích ứng, ta đang đợi bầu trời tối đen, chờ bọn hắn đốt đèn. Khi bọn hắn đốt đèn. Là lúc thị lực không đủ. Đến lúc đó ta diệt đèn của bọn hắn, tìm hai người có thân hình gần giống như chúng ta, thay binh phục, là có thể giả mạo bọn họ thoát khỏi Nhạn Đãng.”

“Nga.” Diệp Phàm mỉm cười.

———————-

Dưới chân Nhạn Đãng, bên trong hành cung tạm thời của Hiên Viên đế – Cẩm Tú sơn trang – trọng binh tầng tầng, không khí thấp ngưng. Tẩm cung của Hiên Viên đế luôn luôn có người ra vào. Trong tẩm cung đốt long tiên hương, sa liêm trọng trọng, Hiên Viên đế sau sa liêm một thân minh hoàng cẩm y, tóc bó buộc long quan, vốn phải oai hùng anh phát, lại nửa dựa vào cẩm tháp làm mất đi ba phần khí khái, còn không ngừng ho khan, bệnh thể bất an.

“Các ngươi lại truy không ra thiếu niên kia.”

Câu hỏi nhẹ nhàng như lời trần thuật, nhưng khiến cho cái trán của nam tử đang qùy mồ hôi lạnh nhỏ giọt, miệng phát khổ. “Hạ thần. . . . . . Thất trách, phụ cương vị công tác.”

“Lần thứ bảy. . . . . .” Hiên Viên đế lắc lắc ngọc phiến, gió nhẹ khinh động, thẳng như địa ngục âm phong.” Cho ta một lý do tha thứ ngươi đi.”

“Hạ thần. . . . . . Hạ thần. . . . . .” Mồ hôi nam tử rơi như mưa, nột nột không thể thành lời, lý do có thể nói sáu lần trước đã nói rồi, ngay cả chính mình nghe còn ngại dài dòng. Hoàng Thượng dù cho nhẫn nại cũng vô pháp dung nạp cho một kẻ thất trách nhiều lần đi. . . . . . Từ lúc lần đầu tiên truy đuổi thiếu niên hắn cũng đã có ý niệm liều mạng trong đầu, có thể kéo dài tới hiện tại cũng là hiếm có.

Hiên Viên đế ngồi ở phía sau rèm khẽ nâng cây quạt, cẩn thận ngáp một cái.

“Không phản đối ?”

“Thần. . . . . . Không lời nào để nói, cam nguyện lĩnh tội.” Nam tử tâm không cam tình không muốn phun ra một câu duy nhất có thể nói.

Hiên Viên đế đánh giá nam tử một lát, đột nhiên cười ra tiếng.” Bãi bãi bãi, tha thứ cho ngươi một lần nữa là được. Ngươi là nói, thiếu niên lần này đã thất tung một canh giờ?”

“Đúng vậy.” Nam tử không biết Hoàng Thượng vì sao đột nhiên tha cho mình, đừng nói là muốn biến đổi biện pháp tra tấn người nha, lại cảm thấy hàn ý mọc lan tràn, quanh thân lạnh thấu. “Hạ thần từ chỗ bọn họ mất tích lần trước bắt đầu tìm, qua lại tuần tra ba bốn lần, nhưng thủy chung không tìm ra hình tung khác. Theo thần nghĩ, bọn họ có thể là ở giữa đường trốn đi. . . . . .”

“Loại sự tình này hiện tại mới nghĩ đến.” Hiên Viên đế nhỏ giọng lẩm bẩm, lại ho vài tiếng. “Vậy ngươi phân phó như thế nào?”

“Hạ thần đã tăng số nhân thủ. . . . . ”

“Đồ ngu!” Hiên Viên đế rốt cục nhịn không được mắng, lập tức lắc lắc cây quạt che dấu thất thố.”. . . . . . Trước khi phân phó, ngươi tìm kiếm người bù cho đủ chưa?”

Nam tử không biết chính mình làm sao lại chọc giận vị Hoàng Thượng này, vừa đáng thương vừa vô tội nhìn sa liêm, cẩn thận nói: “Bù rồi ạ, tìm thêm sáu binh lính cùng thân hình hai người kia tương tự.”

“Hảo, chờ sắc trời tối sầm lại, thì đem bọn họ lẫn vào trong quân, đưa tới chỗ thiếu niên mất tích đi.” Xuyên thấu qua sa liêm, thấy nam tử dần dần hiện ra thần sắc hiểu ý, mỉm cười. “Bọn họ che dấu hình tung là muốn đục nước béo cò thừa dịp loạn đào tẩu, chúng ta sẽ dẫn xà xuất động, úng trung tróc miết, cung cấp cho bọn họ người chọn lựa thích hợp trước. . . . . . Ha hả ~~~ chú ý  dán mắt vào, cũng không tin bọn họ không chui đầu vô lưới.”

Nam tử đã rời khỏi tẩm cung, Hiên Viên đế lại nằm một lát, hít một tiếng, cả khuôn mặt đều suy sụp xuống.

“Hoàng Thượng a Hoàng Thượng, ngài nếu không trở về, vạn nhất ta lộ tẩy, cho dù có ngài bao che cũng  bị tội khi quân cắt một tầng da.” Cẩn thận vuốt chỗ tiếp nối giữa mặt nạ và cần cổ, năm lần bảy lượt xác nhận không có vấn đề, ‘ngụy Hoàng Thượng thực thế tử’ trong lòng cực kỳ bi ai vạn phần. “Nếu lão nhân gia ngài có cái gì ngoài ý muốn,  ta nhất định xong đời rồi, lão nhân gia ngài mau mau trở về đi, mau mau trở về đi, mau mau. . . . . .”

——————

Mang theo Diệp Phàm, liên tục tránh đi vài khóm địch nhân, sắc mặt thiếu niên hơi trầm xuống, không cam lòng nhưng không thể không thừa nhận: “Vẫn là bị ngươi đoán trúng.”

Diệp Phàm mỉm cười mặc cho thiếu niên vác mình đi. “Kế đục nước béo cò cũng không quá khó khăn, ngươi có thể nghĩ như vậy, đối phương đương nhiên cũng có thể nghĩ như vậy, thậm chí còn dùng phương pháp trái ngược, dẫn chúng ta nhập úng. Hơn nữa lúc này, tất cả mọi người đều cho rằng rừng cây so với sơn đạo an toàn nhiều lắm, chúng ta chắc chắn từ rừng cây mà chạy trốn. Cho nên, chỉ cần nắm chắc hai điểm này, nhân lúc địch nhân lạt mềm buộc chặt để ra một khoảng hở, chúng ta ngụy trang trốn vào rừng cây, lại thừa dịp trời tối thoát ra, là có thể ở sơn đạo bình an hành tẩu .”

Sắc mặt thiếu niên lại đen thêm một tầng, bởi vì hết thảy đều bị Diệp Phàm phê bình. Qua một lát, hắn buồn bực nói:” Dụ địch thì ước chừng một khoảng thời gian nửa sẽ bị phát hiện, kế tiếp nên đến lượt chúng ta trốn vào rừng cây.”

“Chờ một chút đi.” Diệp Phàm khẽ lắc đầu.”Dựa vào rừng cây rộng lớn này, bọn họ ít nhất còn phải mất thời gian nửa nén hương mới có thể xác định chúng ta không ở.”

Thiếu niên nghe vậy càng thêm uể oải, chỉ cảm thấy chính mình là đồ ngu, bách vô nhất dụng, trước mặt trí tuệ của Diệp Phàm hoàn toàn không chịu nổi một kích.

Chẳng lẽ mình thật sự là tên ngu ngốc tự cho là đúng? Lời khen ngợi của các thực khách chỉ là hư ứng cho xong chuyện? Bản thân vẫn luôn luôn sinh hoạt trong lời nói dối của bọn họ. . . . . .

“Ngươi đã thực thông minh.”

Hừ, mới không cần ngươi an ủi! Thiếu niên vãnh tai.

“Không phải an ủi ngươi, là lời nói thật. Dựa theo niên kỉ hiện tại của ngươi, có thể nghĩ đến tình huống này đã là phi thường hiếm có.” Diệp Phàm vừa bôn ba vừa không quên vỗ vỗ tay thiếu niên đang giữ chặt chính mình: “Thiên tư của ngươi cao, theo như ta sở kiến, cũng không quá ba năm sẽ không có người sánh được với ngươi.”

Ba năm? Là ba năm lận sao? — muốn hỏi.

“Thế nhưng, lại bởi vì tuổi hạn chế mà khuyết thiếu vài thứ . . . . . .”

Cái gì vậy? — giận dữ!

“Chính là kinh nghiệm.

Muốn thành công, nhất định phải có ba thứ: trí tuệ, vận khí, kinh nghiệm.

Trí tuệ ngươi đã có, hơn nữa đang từ từ tăng trưởng, vận khí khả ngộ bất khả cầu, tạm thời không nói; chỉ có kinh nghiệm, ngươi không đủ, không thể ở phản ứng đầu tiên liền làm ra tuyển chọn chính xác.”

Thân hình thiếu niên run lên, con ngươi quay về chờ Diệp Phàm giải thích.

“Kinh nghiệm, là căn cứ để phỏng đoán; binh gia có câu: biết người biết ta, trăm trận trăm thắng. Chỉ khi rõ ràng địch nhân của ngươi là người thế nào, ngươi mới có thể lấy tâm độ tâm để phỏng đoán tại tình huống này hắn sẽ có ý tưởng gì, sau đó căn cứ vào ý tưởng này tìm ra cách đối ứng. Mà ngươi muốn biết rõ ràng đối phương là người thế nào, nhất định phải từ dấu vết xử sự bọn họ để lại mà tìm ra, cân nhắc, đi đoán. Lúc này còn cần ngươi phải có hiểu biết đối với nhân tình sự cố, chúng sinh bách tương. Nhưng điểm này, không có khả năng một chốc mà có được, phải từ thường ngày tích lũy kinh nghiệm.

Nói đơn giản một chút, chính là khác biệt giữa thực chiến cùng lý luận suông.”

Thiếu niên ngây người ngẩn ngơ, đột nhiên có cảm giác như một nghi thức xối nước lên đầu, linh đài đốn minh, chỉ cảm thấy chỗ ngày xưa vẫn không thể thuận buồm xuôi gió đột nhiên phá khai rồi, một mảnh thông thoáng.

Những đạo lý này ngày thường cũng có người dạy, chỉ là tri dịch hành nan, nghe qua liền quên. Nhưng tại lúc sống chết trước mắt, Diệp Phàm lấy hành sự bản thân thành lệ, chậm rãi nói lên, lại làm cho thiếu niên hiểu được, nguyên lai, hắn không phải tri dịch hành nan, mà là tri nan hành dịch.

Tri, là dạy không được, chỉ có dựa vào chính mình giác ngộ.

Chỉ cần khai thông một điểm, suy nghĩ liền tuôn ra như nước thủy triều. Thiếu niên tâm thần nhất thời có điểm hoảng hốt, thầm nghĩ thừa dịp cơ hội khó được hiện tại nghĩ thông suốt chuyện này nhiều hơn. Trên tay lại căng thẳng, bị Diệp Phàm giữ chặt.

Ngơ ngẩn hoàn hồn, đã thấy Diệp Phàm cười khổ. “Nửa nén hương qua, mau vào rừng đi.”

—————-

Cứng cỏi phải rèn bằng cứng cỏi, bắt đầu từ lúc vào rừng, mỗi khi rơi vào nguy cơ, Diệp Phàm sẽ hời hợt gợi ý cho thiếu niên. Nhưng hắn cũng không nguyện trực tiếp đưa ra phương pháp giải quyết, chỉ để thiếu niên tự mình nghĩ, sau đó tới uốn nắn.

Thiếu niên ẩn ẩn phát giác ra Diệp Phàm là nhân cơ hội dạy mình, ngoài miệng vẫn là không phục nhưng trong lòng đã sớm phục, cố gắng đem lời nói của Diệp Phàm nhớ kỹ, cho dù nhất thời ngộ không ra cũng có thể lưu ngày sau chậm rãi nghĩ.

Mắt thấy ngọn núi cao nhất Nhạn Đãng càng rời càng xa, đã tiếp cận nhánh núi Thương Sơn, thủ vệ đã thưa thớt. Thiếu niên dần dần yên lòng, lại nghe đằng trước leng keng mấy tiếng dao tiếng đàn, có người ca:

“Tịch dương độ tây lĩnh, quần hác thúc dĩ minh. Tùng nguyệt sinh dạ lương, phong tuyền mãn thanh thính.

Tiều nhân quy dục tẫn, yên điểu tê sơ định. Chi tử kì túc lai, cô cầm hậu la kính.”

(Bước vào Tây Lĩnh lúc chiều rơi

Hang động mờ theo cảnh tối trời

Tùng đứng nghiêng mình … trăng thêm lạnh

Suối hoà theo tiếng gió chơi vơi

Đường núi lạnh tanh vắng bóng tiều

Ướt sương chim lủi giữa hoang liêu

Ngóng được qua đêm cùng tri kỷ

Ôm đàn theo lối hẹp cong queo)

Thiếu niên ngẩn ngơ, Diệp Phàm đột nhiên dừng lại, thần sắc khẽ biến. Hai người song song giương mắt nhìn lên. Lúc này trên con đường nhỏ uốn lượn xa xa, trúc mộc sâu thẳm, dưới một cây đại thụ một người hoàng y mầu nhạt, khoanh chân ngồi trên mặt đất đánh đàn mà ca, thần sắc nhàn tản, du nhiên tĩnh mịch như ẩn sĩ trong núi ôm cầm, mặc cho thời đại hỗn loạn đen tối, phong trần bất nhiễm, phong thần tiêu sái.

——————–

Cước bộ của thiếu niên cùng Diệp Phàm giống như bị đông cứng tại chỗ, tiến không tiến được mà lùi cũng không thể lùi — không nghĩ tới mất tâm huyết nửa ngày vẫn là uổng công, ‘ Kì thế tử’ sớm ở chỗ này ôm cây đợi thỏ, chờ hai người chui đầu vô lưới.

Trong đó Diệp Phàm cảm khái nhiều nhất, nhịn không được nhìn thiếu niên.

Thứ hắn thiếu sót chính là hắn đã cùng Hiên Viên đấu đá nhau từ khi còn bé, dài lâu đã tạo thành hậu quả, suy nghĩ của Hiên Viên hơn phân nửa hắn có thể đoán trúng, nhưng con đường hắn sẽ đi Hiên Viên cũng nhìn ra. Lần này đối kháng tại Nhạn Đãng đúng là chuyện ngoài ý muốn, chưa từng có sự chuẩn bị, tự biết thực lực hạ xuống hạ phong, nếu lại bị Hiên Viên đoán ra bước đi, lại càng thất bại thảm hại. Bởi vậy hắn mới nói năng thận trọng, một mực để thiếu niên lựa chọn, bạn thân chỉ ở một bên chỉ điểm thoả đáng. Không nghĩ tới ý tưởng của thiếu niên quá mức tương tự hắn, thất chuyển bát hạ vẫn là đi vào tính toán của Hiên Viên.

Bên này Diệp Phàm còn đang thở dài, bên kia ‘ Kì thế tử ’ thản nhiên giương mắt, liếc mắt một cái nhìn hai người, mỉm cười thùy mi, ngón giữa nhất thiêu, vũ huy tề phát, tiếp tục xướng nói:

“Dao thảo nhất hà bích, xuân nhập vũ lăng khê. Khê thượng đào hoa vô sổ, hoa thượng hữu hoàng li.

Ngã dục xuyên hoa tầm lộ, trực nhập bạch vân thâm xử, hạo khí triển hồng nghê.

Chích khủng hoa thâm lí, hồng lộ thấp nhân y. . . . . .”

Cỏ tiên xanh mượt vậy, Vũ Lăng, xuân tràn khe. Trong khe, hoa đào nở rộ, Oanh vàng đậu cành kia.

Ta muốn rẽ hoa tìm lối, Mây trắng nơi sâu lần tới, Hào khí ngất trời ghê.

Sợ hoa nơi sâu đó, sương đó áo dầm dề….

Thiếu niên còn không rõ, trên tay bất giác đau nhức, Diệp Phàm không biết vì sao lại siết chặt tay, thế nhưng đã quên tay hai người vẫn còn đang nắm. Mà Diệp Phàm bản thân lại chưa từng phát hiện, chỉ là xa xa nhìn bóng người kia đánh đàn, ánh mắt nhìn như trong suốt, nhưng thanh đến so với trước kia càng không thể nắm lấy.

Người nắm tay hắn là mình, người đứng ở bên cạnh hắn là mình, thế nhưng chỉ cần gặp mặt, hai người sẽ có không gian đặc biệt thuộc về bọn họ, không ai có thể vào — thiếu niên kinh ngạc nhìn Diệp Phàm bên cạnh, kinh ngạc nhìn thấy ánh mắt hắn dừng ở trên người người nọ, tâm trạng nổi lên một trận táo giận khó hiểu, trên tay không khỏi tăng thêm lực đạo.

Hung tợn trừng mắt Diệp Phàm, muốn  xem khi nào hắn mới có thể nhớ tới mình.

Diệp Phàm đột nhiên phát giác mình quên thiếu niên. Tuy rằng chỉ có một cái chớp mắt ngắn ngủn, nhưng với tâm tình dịch cảm thiện nghi của thiếu niên, lại không biết sẽ sinh ra hiểu lầm như thế nào, vội vàng cúi đầu, đã biết không kịp, thiếu niên một đôi mắt mèo quay tròn đang lườm mình, đối đầu kẻ địch mạnh như vậy, mà vẫn còn có thời gian giương nanh múa vuốt, giận dữ nghiến răng.

Đầu đau quá. . . . . . Diệp Phàm mỉm cười.”Hiện tại ngươi phải làm sao bây giờ đây?”

A? ! Thiếu niên ngây người một chút, không biết Diệp Phàm là đang nói với ai

“Cái tên đằng trước kia rất khó xử lý, ngươi đánh là đánh không lại hắn, trốn cũng trốn không khỏi hắn, hiện tại ngươi làm sao bây giờ?” Diệp Phàm rất có nhẫn nại hỏi lại một lần.

Sắc mặt thiếu niên lập tức trầm xuống, mày kiếm dựng thẳng. Đáng giận, cư nhiên dám dùng nguy hiểm hiện tại uy hiếp hắn câm miệng! Người nầy. . . . . . Người nầy. . . . . .

Tiếng vải vóc bị xé rách, kinh tâm động phách! Thiếu niên mặc dù đúng lúc vận công bảo vệ tâm mạch, vẫn bị tiếng đàn hoà lẫn nội lực cường đại gây thương tích, một tiếng kêu rên, miệng đầy tinh ngọt, khí mạch bị chế trụ. Hắn vào lúc này còn bận tâm Diệp Phàm không rành võ công, không biết đã bị thương tổn như thế nào rồi, lại thấy thần sắc của Diệp Phàm tuy rằng tức giận hầm hầm nhìn ‘ Kì thế tử’ đã chĩa mũi nhọn vào thiếu niên làm hắn bị thương ra thì hoàn toàn không hề thương tổn.

‘ Kì thế tử ’ đẩy cầm đứng dậy, mỉm cười đón khách, ánh mắt qua lại ở trên người thiếu niên cùng Diệp Phàm. “Hai vị có thể bình an vô sự đến chỗ này, tại hạ cảm thấy rất vui mừng, xem ra. . . . . . Ngươi vẫn là bảo đao chưa lão a.”

Diệp Phàm một tay khoát lên mạch môn của thiếu niên, xác định thương thế của hắn không trở ngại, lúc này mới buông tay, nhăn mày mỉm cười, trong cười mang lãnh. “Khách khí, làm phiền các hạ nhớ mong như thế, chúng ta thụ sủng nhược kinh, không đảm đương nổi.”

‘ Kì thế tử ’ tươi cười như trước, một đôi lợi mâu rốt cục đứng ở trên người Diệp Phàm, chậm rãi thở dài. “Ta là thật sự cảm thấy cao hứng, ngược lại ngươi sao lại sinh khí? Chẳng lẽ chúng ta trong lúc đó nhất định phải chẳng biết tại sao mà đối chọi gay gắt hay sao? Hiện tại ngươi cùng ta, đã không còn là tình cảnh không đội trời chung năm đó, cần gì phải quật cường như vậy, không bằng thay đổi thái độ một chút?”

“Cao hứng của ngươi ta vô phúc hưởng thụ, mà thái độ của ta cũng không cần thay đổi, cũng không từng nghĩ tới thay đổi.” Diệp Phàm lạnh giọng hờ hững, cả khuôn mặt đều trầm xuống, “Ta cùng với ngươi cho tới bây giờ cũng không thể chung sống hoà bình.”

Thiếu niên nháy mắt xem Diệp Phàm, lại nhìn xem ‘ Kì thế tử ’, khóe môi trễ  xuống — đáng giận! Vì cái gì chạm mặt người nầy Diệp Phàm sẽ trở nên mười phần nóng tính, hắn luôn luôn rất lạnh tĩnh trấn định. . . . . .

‘ Kì thế tử ’ ngưng mắt tinh tế nhìn Diệp Phàm, đột nhiên phá lên cười. “Ai, đáng tiếc trên mặt ngươi đã phủ mất một tầng, bằng không sắc mặt ngươi lúc này chính là biểu cảm mà ta yêu nhất. Sách, ba năm không thấy, tu dưỡng của ngươi hình như biến nguy rồi.”

Diệp Phàm cả kinh, đột nhiên đem ánh mắt chuyển hướng, không hề cùng ‘ Kì thế tử ’ đối diện, tâm trạng đã là bách tư thiên chuyển, lợi hại nghĩ muốn không biết bao nhiêu lần.

“Đã lâu ba năm, ta cũng không nguyện ngươi ta lại gặp lại trong hoàn cảnh này.”  ‘ Kì thế tử ’ nhìn thấy Diệp Phàm thùy hạ trường tiệp, cười khẽ. “Chính là hình thế bỉ nhân cường –, ngươi và ta đều là tự làm tự chịu, quả nhiên chẳng trách được ai. Bất quá. . . . . . Ba năm trước đây ngươi từng ứng với ta một chuyện, chưa quên đi! Vốn đang nghĩ ngươi và ta nếu có thể lại gặp mặt, nhất định phải là một phong cảnh kiều diễm. . . . . .”

Bên tai Diệp Phàm một trận nóng bừng, trát hạ mắt, thừa dịp thiếu niên nghe vẫn chưa hiểu, thản nhiên ngắt lời. “Hình thế bỉ nhân cường — nói được rõ là hảo. Không biết Y Kỳ đã làm gì mà cũng thành tự làm tự chịu?”

“Y Kỳ? !” ‘ Kì thế tử ’ vốn là thong dong mỉm cười, lúc này cũng ngẩn ra, ánh mắt đảo qua thiếu niên, ẩn ẩn có hào quang kỳ quái. “Hắn mà lại nói cho ngươi tên thật của hắn . . . . .” Dừng một lát, đột nhiên lại ha ha cười nói:”Xem ra quyết đoán của ngươi vẫn như trước, cho dù không có hào quang ngày xưa, nhưng người nào nhìn thấy ngươi, vẫn sẽ tự nhiên mà tụ tập ở bên cạnh ngươi.”

Ngữ khí không biết là đố kị hay là ao ước, là hỉ hay là ghét, ngọc phiến không biết khi nào lại đem ra, xoát một tiếng mở ra, tiêu dao khẽ huy.

“Có sao? Quá khen.” Diệp Phàm vô vị cười cười, lưng cũng đã bắt đầu lạnh, cảm thấy cảnh giác. Sợ nhất Hiên Viên nói chuyện ôn hoà vô hỉ vô nộ như vậy, mỗi khi như thế, đều là thời điểm Hiên Viên buông trôi bản tính. Người này tính liệt kích ngạo, từng đường kiếm xuất ra cũng tính toán đến hiểm hiểm, ngoan độc không để sót, thân là đế vương, phải giữ vững thanh minh viên hòa, lấy thiên hạ đại cục làm trọng, thường phải ức chế bản tính cuồng, hiểm, ngoan, sở kế, đạo trị quốc phải hai chữ thâm đắc viên dung. Nhưng một khi cởi bỏ gông xiềng đế vương, tùy hứng mà đi, ai cũng không biết hắn sẽ làm ra chuyện gì nữa.

Trên mặt hai người đều là mang cười, hỉ nhạc vô hạn, ánh mắt lại không hề chớp mà nhìn chằm chằm đối phương, sợ bỏ qua một chút chi tiết sẽ tạo thành thất bại. Hiên Viên mặc dù trong lòng sớm có lòng tin, nhưng đối mặt với kẻ địch tài bá thiên hạ năm đó, cẩn thận gấp trăm lần cũng là đáng giá — nếu có thể một lần hành động bắt giữ hai người thì thật tốt.

Song phương giằng co, cái gì có thể nói để đã nói hết, chỉ còn lại có sóng ngầm bắt đầu khởi động. Thiếu niên tự giác chính mình không nên nhúng tay lúc này. Tuy là tức giận Diệp Phàm cùng Kì thế tử có nhiều cố sự như vậy làm cho mình không thể sáp nhập, nhưng vẫn ngoan ngoãn đứng yên một bên. Nhưng vào lúc này, hướng phía đông bắc đột nhiên phát ra một tiếng vang, cực khinh cực tế, nhưng cứ thế mà vang lên, kèm theo một lượng lớn sương khói, nương theo  gió tây nam thổi tới, trong khoảnh khắc liền tràn ngập phạm vi tầm nhìn hơn mười trượng trên đường mòn, sương mù dày đặc che trời.

Dị biến mọc lan tràn, song phương mặc dù không biết người nào nhúng tay, nhưng đều ứng biến cực nhanh. Hiên Viên khi vừa nghe đến tiếng vang liền tiến người về phía trước, tay phải tiên thân nhi phát, lăng không đánh úp về phía tử cung huyệt trước ngực Diệp Phàm. Diệp Phàm tuy là đồng thời nghiêng người, đáng tiếc nội lực mất hết, phản ứng chung quy không bằng Hiên Viên cực nhanh, mặc dù lệch khỏi tử cung huyệt, lại tránh không khỏi kình khí tới người, quần áo trước ngực phá thân, một đạo hồng ngân theo tiếng mà hiện.

Hiên Viên cũng không có ý bằng một kích này liền chế trụ Diệp Phàm, chẳng qua là tiên phát chế nhân khiến Diệp Phàm không thể phân tâm giữ tính, ngừng hành tung của hắn lại. Diệp Phàm ngừng lại một lần này, đã làm cho Hiên Viên tới gần hai người. Ngọc phiến lại điểm hướng tử cung huyệt của Diệp Phàm.

Thiếu niên tự biết năng lực không đủ, nhưng lại càng không nguyện thấy Diệp Phàm bị Hiên Viên gây thương tích, thấy thế không để ý tâm mạch bị hao tổn, dám ngưng tụ lại chân khí mạnh mẽ giải khai khí mạch nội thương, đồng thời song chỉ tung ra, toái tinh chỉ chống lại ngọc phiến, kình khí đánh sâu vào kình khí, rất có ý định hỏng mất tay trái cũng muốn bảo hộ Diệp Phàm.

Loại lỗ mãng không tính toán  này làm cho Diệp Phàm thần sắc đại biến. Không nghĩ tới thiếu niên coi trọng mình như thế, sớm vượt qua dự tính lúc ban đầu, rất là hối hận. Mà Hiên Viên cũng không dự đoán được thiếu niên lại ngọc nát đá tan như vậy, cảm thấy giận dữ lại thêm cố kỵ, thở dài một tiếng, ngọc phiến nghiêng đi, tạm thời biến chiêu thu hồi chân khí.

Nếu là ngày xưa, tạm thời thu chiêu ngược lại không sao, lúc này trên người hắn mang thương, vừa vội chế trụ hai người, một chiêu này ít nhất hết tám phần mười chân lực, cấp tốc thu hồi lại, bỏ mặc chân lực đã đạt cảnh giới phản phác, vì vậy mà sắc mặt trắng bệch, thân hình hơi độn.

Sương mù nặng nề, rốt cục dấu đi tất cả thân ảnh. Giữa một thoáng kế tiếp, bốn phía không ngừng truyền đến tiếng động vút qua khoảng không, tiếng hô quát qua lại, tiếng ám khí hỗn loạn xé gió, Hiên Viên nghiêng người tránh đi, cùng lúc đó, Diệp Phàm cùng thiếu niên gần trong gang tấc song song biến mất ở trong sương mù dày đặc.

———————-

“Công tử, hiện tại thì sao?”

Hai người vẫn như cũ xa xa xem dị biến trong rừng, có người đặt câu hỏi.

“Không được, còn không đến lúc đó.” Người trẻ tuổi lắc đầu, vén phần tóc mai rủ xuống.” Việc này có chút kỳ quái, chúng ta lại nhìn  đi.”

———————-

“Hai vị công tử xin yên tâm, chúng ta tuyệt không ác ý.”

“Đâu có đâu có.”

” Lúc này tình cảnh thượng hiểm, chúng ta bất tiện thản ngôn bẩm báo, vẫn thỉnh hai vị nhẫn nại một lát.”

” Không sao không sao.”

“Vì thuận tiện hành động lo nghĩ, chúng ta yếu điểm hai vị. . . . . .”

“Xin cứ tự nhiên xin cứ tự nhiên.”

Hai vị tử y nhân một người ôm thiếu niên một người ôm Diệp Phàm, ngược gió đi vội, giống như đối với Nhạn Đãng rất tinh tường, lên cao xuống thấp, chỗ đặt chân tuyệt không chần chờ, giây lát liền rời xa rừng cây.

Thấy ‘ Kì thế tử ’ chưa từng đuổi theo, nhóm tử y nhân rõ ràng nhẹ nhàng thở ra, trên trán thấm ra một tầng mồ hôi mịn. Bọn họ lúc này mới có nhàn tình giải thích cùng thiếu niên và Diệp Phàm, chỉ là không nghĩ tới Diệp Phàm không nói mà quay đầu nhìn, giải thích nghĩ tốt trước đó toàn bộ không dùng được, nhất thời câm nín.

Diệp Phàm cười tủm tỉm nhìn tử y nhân ôm mình. ” Lại nói tiếp, Độc Cô tiên sinh thật sự là quá khách khí, chẳng qua bình thủy tương phùng cư nhiên lại giúp chúng ta nhiều như vậy, chúng ta thụ chi hữu thẹn, bởi vậy vô luận hai vị có điều kiện gì vãn sinh cùng xá đệ đều có thể hết sức đạt thành.”

Tử y nhân theo bản năng lắc đầu. “Này thật không cần. . . . . .” Lời vừa ra khỏi miệng đã biết không đúng, vội hỏi:”Không không không, chúng ta không phải phụng mệnh  Độc Cô tiên sinh. . . . . .”

“Ai, ngươi nên giải thích trước, nói ngươi không biết ai là Độc Cô tiên sinh, hỏi ta hắn là người nào mới đúng.” Diệp Phàm còn thật sự dạy tử y nhân nên nói dối  như thế nào.

Tử y nhân cứng họng, vẻ mặt là hận không thể đem đầu lưỡi chính mình cắn đứt.”Hắn. . . . . . Hắn. . . . . .”

Diệp Phàm lại thở dài một tiếng, ân cần dạy bảo. “Hiện tại hỏi ta hắn là ai vậy hình như đã quá muộn đúng hay không?”

Một cái đầu hai cái đại! Mới hai ba câu vẻ mặt tử y nhân đã đau khổ, nhìn về phía đồng bạn ôm thiếu niên, liếc mắt đưa tình, rất muốn cùng hắn trao đổi đối tượng. Nhưng đồng bạn kia của hắn am hiểu sâu sắc im lặng là vàng, nói năng thận trọng, chết cũng không quay đầu lại, đã sớm thẳng phía trước chạy như điên.

Khoai lang phỏng tay. . . . . . Không, không phải khoai lang, mà là hỏa lò dùng để nướng một đống lớn khoai lang phỏng tay lại đang mỉm cười. “Yên tâm, vãn sinh không phải hạng người lắm lời, tự nhiên sẽ không đem chuyện người của Vô Danh giáo chen tay vào Thần Tiên phủ nói ra.”

“Nói ra thì là ngươi muốn chết!” Tử y nhân vui vẻ phát hiện mình cuối cùng có chuyện có thể nói. Đang muốn thừa cơ lấy lại uy phong, lại bị Diệp Phàm đánh gảy.

“Như vậy vãn sinh có thể thỉnh giáo Độc Cô tiên sinh đã hạ mệnh lệnh gì không?”

“Thật có lỗi, mệnh lệnh của Vô Danh giáo luôn luôn không truyền ra ngoài.” Tử y nhân trừng mắt với  tên ngu ngốc trong lòng ngực này, Vô Danh giáo luôn luôn thần bí nổi tiếng, đâu có thể nào đem mệnh lệnh của thượng cấp nói cho một ngoại nhân nghe.

“Vãn sinh cũng nghe nói qua, bất quá hiện nay tình huống không giống với a. Các ngươi cứu vãn sinh, thế nhưng vãn sinh cũng biết một bí mật trí mạng, cũng có tư cách biết kết cục của mình phải không. Các ngươi nếu không nói rõ ràng, dù sao cũng chết, tin hay không vãn sinh lập tức kêu to, mọi người phải chết cùng nhau. “Diệp Phàm nói xong thật sự đã nghĩ kêu to lên.

Tử y nhân sắc mặt đại biến, lập tức muốn điểm á huyệt của Diệp Phàm, đã thấy trong tay Diệp Phàm cầm một thứ đồ vật. “Ân nhân na, đồ vật này nọ của ngươi như thế nào không thu thập hảo mà để tùy tiện như vậy, cấn đến vãn sinh đau quá, tin tưởng ân nhân cũng rất đau, cho nên vãn sinh tạm mượn ra đây. Di, bộ dáng đồ vật này thoạt nhìn tò mò thật, sẽ không phải là thông tín tấn hoa trong truyền thuyết đi? Nghe nói chỉ cần giật lại kíp nổ phía dưới nầy có thể thông tri người trong vòng phạm vi trăm dặm biết hành tung của mình, không biết truyền thuyết này có phải thật sự  hay không?”

Diệp Phàm một ngụm ân nhân, một cái ân nhân, nói được ôn hòa cung kính vô cùng, trên tay thưởng thức yên hỏa đạn, ngón út câu ở kíp nổ tùy thời đều có thể đẩy ra, cười mỉm nhìn tử y nhân, có vài phần háo hức muốn thử. Cái mặt của Tử y nhân không phải phát xanh mà là biến thành màu đen , nếu làm cho yên hỏa đạn của Vô Danh giáo đặc chế bay lên không, thông tri cho Vô Danh giáo người của Thần Tiên phủ đã ở, kia hắn chính là chết một trăm lần cũng không đủ đền tội.

“Ngươi muốn biết cái gì liền hỏi đi!” Tử y nhân đại thất bại. . . . . Thở dài — hắn còn không dám rống ra tiếng với Diệp Phàm.

“Ân nhân nói như vậy vãn sinh thực hổ thẹn, hình như là bị vãn sinh áp chế đến mức không chịu được mới nói. Hành vi áp chế uy hiếp tiểu nhân bực này, thánh hiền bất vi, vãn sinh mặc dù không dám tự so với hiền thánh, nhưng cũng đọc đủ thứ thi thư, ân nhân đương hiểu được Mạnh phu tử thường nói bần tiện bất năng di, phú quý bất năng dâm, uy vũ bất năng khuất . . . . . .”

Mắt thấy Diệp Phàm còn muốn đào đào không dứt dạy bảo tiếp nữa. Tử y nhân miệng đầy thô tục mắng dưới đáy lòng. Miễn cưỡng đắp ra một nụ cười. “Ta không có bị ngươi uy hiếp. . . . . . Cho nên, mời ngươi có vấn đề cứ việc hỏi đi, ta rất thích ý giải đáp.”

” Thế nhưng ngươi xem không giống bộ dáng rất thích ý?” Diệp Phàm chỉ vào gân xanh đang nhảy lên của tử y nhân, ăn ngay nói thật.

Tử y nhân nhắm mắt lại, hung hăng dưới đáy lòng dùng sức đem tổ tông mười tám đời họ Diệp thăm hỏi vài lần, lúc này mới mở mắt ra, ha ha, ha ha cười.” Của ta a, van cầu ngươi hỏi đi. . . . . .”

Thiếu niên bị một tử y nhân khác ôm bôn ở phía trước, tiếng gió quá nhiều, nghe không rõ hai người phía sau đang nói cái gì, chỉ nghe hai người tựa hồ thực vui vẻ đàm tiếu, nhất thời vùng lên tức giận bất bình, nhìn sắc mặt gã chuyển ba màu đỏ xanh trắng cũng biết sơ sơ phần nào — mặt trắng đỏ lên, mặt đỏ biến xanh, mặt xanh  chuyển trắng, tuần hoàn luân phiên.

Sắc trời đã gần đến sáng sớm, ráng hồng thật mạnh, sương phong rét lạnh, phía chân trời sổ ra chút ánh hàn nha màu đông hết sức khó khăn ảm đạm. Nhìn xa dưới chân núi. Nhiều điểm tinh hỏa đều là của nhóm truy binh đang tìm tòi lần theo dấu vết, xem tình hình nhân số tựa hồ càng có xu thế gia tăng, đầy khắp núi đồi đều là người, nhưng phương hướng cũng càng ly càng xa.

Thanh âm thanh nhu từ phía sau vang lên. “Hiện tại chúng ta đã trở lại phía bắc Nhạn Đãng, qua Tọa Phong này là mạch Thương Sơn, bên kia binh lực không nhiều lắm, rốt cục có thể tránh khỏi Nhạn Đãng.”

Tử y nhân dừng lại cước bộ ôm thiếu niên đứng trước, Diệp Phàm mỉm cười đứng ở phía sau hai người, tử y nhân trước kia ôm hắn thì sắc mặt trắng bệch, đứng xa xa như né ôn thần ôn dịch. Thiếu niên tránh tránh muốn xuống dưới, lại bị Diệp Phàm ngăn cản: “Không được, ngươi trước bị tiếng đàn sở chấn, bát mạch hỗn loạn, sau lại cưỡng ép phá tan khí mạch, tâm mạch bị thương. Hiện tại có thể không động là tốt nhất. . . . . .”

Thiếu niên nghe vậy tĩnh hạ, đột nhiên lại giãy dụa đứng lên, vẻ mặt quật cường. Diệp Phàm lông mi vừa động, từ trong lòng ngực tử y nhân tiếp nhận thiếu niên, lại cười nói: “Hai vị mệt mỏi một buổi tối, hiện tại cũng nên nghỉ ngơi đi? Xá đệ do vãn sinh chiếu cố như thế nào.”

Thấy thiếu niên thành thật lưu luyến ở trong lòng ngực Diệp Phàm, ánh mắt lạnh như băng đâm người cả buổi tối cũng nhu hòa xuống dưới, tử y nhân nhún nhún vai, buông tay mặc kệ — không chỉ là đồng bạn bị Diệp Phàm làm cho bất hảo, chính mình cũng bị thiếu niên này trừng muốn rách da, bất quá nếu muốn chọn, hắn vẫn thà rằng là lựa chọn thiếu niên, bị trừng ít nhất sẽ không giống đồng bạn, bị buộc đến khóc không ra nước mắt, sinh tử lưỡng nan.

Lập tức bốn người liền ở sơn đạo dừng lại giữ hơi.

“Lần này thoát được rất thuận lợi, ngươi nói có thể hay không có vấn đề?” Thiếu niên nhìn thấy tử y nhân ngồi xa xa để cho hai người có không gian nói chuyện, hữu khí vô lực lầu bầu, đem suy nghĩ thắc mắc cả buổi chiều ra hỏi Diệp Phàm.

Diệp Phàm ôm thiếu niên tìm tảng đá ngồi xuống, nghe vậy mỉm cười.” Ngươi nhìn thì chỉ có hai người, tựa hồ thực nhẹ nhàng. Như vậy ngươi cũng biết, bọn họ muốn tại nơi trong rừng cây thả yên vụ đạn cần tính bao nhiêu tư liệu, hoàn cảnh, gió hướng, khoảng cách, mới có thể có được bẩy rập, đánh giá không thể sai, chỉ cần một chút lầm sẽ kinh động ‘Kì thế tử’ mà việc sắp thành lại hỏng — bất quá cũng bởi vì người nọ trọng thương, bằng không có tinh vi tính kế cũng vô pháp thành công. . . . . .” Diệp Phàm nói đến đây, không biết tỉnh ra chuyện gì, qua một lát lại nói:

” Bọn họ lại lưu lại nhiều người cuốn lấy truy kích của ‘Kì thế tử’, nhiều người che dấu hành tung cho chúng ta, quét đi dấu vết một đường đi tới của chúng ta, dẫn hướng xóa đồ, nhiều người lấy ám hiệu chỉ thị phương hướng cho hai người đi, cho dù kế hoạch ban đầu tốt lắm, nhưng ở ngay tình huống  lập tức biến hóa vẫn là không ngừng tu chỉnh, thay đổi. Chúng ta có thể thoát được ra đây, không chỉ là công lao của hai người này. Vô Danh giáo mỗi lần xuất động, đều là cả tiểu tổ hai mươi người cùng nhau hành động. Thường thường ra mặt chỉ có một hai người, đang âm thầm trợ giúp bổ sung có tới mười tám mười chín.”

Thiếu niên vừa nghe vừa gật đầu, cẩn thận tiếp nhận, cũng không đi hỏi Diệp Phàm vì sao biết nhiều như vậy. Nhưng thật ra Diệp Phàm nhìn thần sắc thiếu niên không đúng, nghĩ đến hắn đói bụng lắm, xuất ra lương khô mà  ân nhân’ cho mình, đưa cho hắn. Thiếu niên lấy khối bánh mở ra, ăn mấy khẩu, một trận buồn nôn, lắc đầu đem bánh buông, thiểu não tựa vào trên vai Diệp Phàm cọ cọ.

Diệp Phàm cảm thấy không đúng, đưa tay phủ phủ trán hắn, hai gò má ửng đỏ, đụng tay thấy nóng, lại đặt tại mạhc môn của thiếu niên, mạch đập nhảy lên một hồi cấp một hồi hoãn, trình độ nội thương nghiêm trọng so với trong tưởng tượng càng hỏng bét.

Hiên Viên vẫn thủ hạ lưu tình, lấy tiếng đàn tập kích cũng chỉ là phong bế khí mạch của thiếu niên, làm cho hắn không thể động võ, chỉ là về sau hắn mạnh mẽ giải khai khí mạch mới làm cho thương thế nổi lên biến hóa, hơn nữa lúc sau bị thương một mực bôn ba, không có cách nào khác hảo hảo chữa thương. . . . . . Nếu có thể đúng lúc xuống núi, hảo hảo tu dưỡng vài ngày, nhất định có thể lại khôi phục sinh long hoạt hổ. Nếu tiếp tục chuyển biến xấu đi như vậy, đã có thể khó nói.

Diệp Phàm nhíu nhíu mày, tự trong lòng,ngực lấy ra một cái bình sứ trắng, đổ ra hai viên dược hoàn, cẩn thận đánh thức thiếu niên, khuyên hắn ăn vào. Thiếu niên ốm đau không khoẻ, tính tình hết sức khó chơi, Diệp Phàm hống hảo một trận mới thành công uy hắn ăn vào; lại xuất ra một cái hộp gỗ nhỏ, đem kim châm trong hộp dùng lửa đốt qua, từ khí đoan, thiểu thương, trung bộ, nội quan một đường châm xuống, lấy kim châm trợ dược hấp thu.

Một phen rối ren này chậm trễ ít nhiều. Sắc mặt hai vị tử y nhân đều càng khó nhìn, nhưng vì mệnh lệnh của dược sư cũng không tốt chỉ trích nhiều hơn — nếu dám trêu dược sư ‘ không chuyện ác nào không làm’ kia còn không bằng chính mình đi tìm diêm vương lão tử  làm nơi nương tựa còn hạnh phúc hơn. Chính là một chút việc nhỏ. . . . . . Nhẫn nại, nhẫn nại!

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s