[THDN] Quốc Sĩ Vô Song – Chương 2 hồi 10

= Văn Án – Tổng Hợp =

– Đệ thập hồi khứ lưu vô ý  –

Đệ thập hồi khứ lưu vô ý

Kinh sư có tam tuyệt, nhất tuyệt viết thực, nhất tuyệt viết sắc, nhất tuyệt viết đổ. [1]

Mỹ thực có Kinh Diễm các, tuyệt sắc có Tuý Mộng Tiểu Tạ, hào đổ có Thiên Nguyên đổ phường. Tuy không dám khoe khoan là bốn bể vô song, nhưng cũng dám nói là đứng đầu thiên hạ, có ba vị chủ nhân như vậy, không muốn đứng nhất thiên hạ cũng thật khó a.

Võ Thánh kinh diễm, Thần Tiên túy mộng, Vô Danh thiên nguyên.

Ngồi ở Túy Mộng lâu trong Tuý Mộng Tiểu Tạ, vẻ mặt của Dạ Ngữ Hạo hiện giờ hết sức bất đắc dĩ.

– thực sắc tính dã, nhân sinh đại dục. Y Kỳ sớm hay muộn gì cũng phải tiếp xúc, không bằng hiện tại trẫm dẫn dắt hắn đi mở mang kiến thức một chút, miễn cho hắn ngày sau ngã vào cái gì hoa đào trận, làm nhục một đời anh danh của trẫm.

Lý do rắm chó không kêu như thế, Hiên Viên cũng có thể nói một cách chính khí bốn phía, uy phong lẫm lẫm, Dạ Ngữ Hạo trừ bỏ thán một tiếng bất đắc dĩ, còn có thể như thế nào đây?

Cố tình lòng hiếu kỳ của Y Kỳ quá nặng, ngày xưa trong nhà tuy rằng sủng hắn chiều hắn, nhưng không có mệnh lệnh của Hiên Viên, ai dám dẫn hắn đi kiến thức chuyện phong nguyệt. Lúc này nghe vậy tất nhiên là mừng rỡ. Không để ý tới Dạ Ngữ Hạo đang dùng hết sức để nháy mắt. Hoan hoan hỉ hỉ theo Hiên Viên đi rồi. Trước khi đi còn vớt cả Vô Đế đại nhân cũng đi uống hoa tửu.

Chuyện cho tới hiện giờ, thì nói gì bây giờ? Dạ Ngữ Hạo cự tuyệt được Hiên Viên, nhưng làm sao cự tuyệt được Y Kỳ, đành phải dịch dung canh trang, đi theo bọn họ — chớ có nói giỡn, tam tuyệt nằm chung ở một chỗ, nếu không dịch dung, bất luận bị người của Thiên Nguyên hay là Kinh Diễm các nhìn thấy người mà ba năm trước đây đã chết đi đột nhiên lại xuất hiện, kêu to quỷ a là chuyện nhỏ, truyền khắp thiên hạ là chuyện lớn, đối với ai cũng không có lợi.

—————-

“Ngân tự sanh hàn điều chính trường, thủy văn điệm lãnh họa bình lương. Ngọc oản trọng nhân kim ách tí, đạm sơ trang ~

Kỉ độ thí hương tiêm thủ noãn, nhất hồi thường tửu giáng thần quang. Dương lộng hồng ti thằng phất tử, đả đàn lang ~”” [2]

Kiều âm véo von, nhu uyển được nhấn rõ từng chữ. Các thiếu nữ lấy tâm nửa vòng tròn quây quanh ba người, hoặc ngồi hoặc tựa, có đánh đàn Không (loại đàn thời xưa, ít nhất có năm dây, nhiều nhất có hai mươi lăm dây), có đàn tranh, có thổi sáo, có đánh thúy cổ (trống). Lại có mấy người, bàn tay mềm ấm thơm mát, một hồi dâng rượu một hồi rót trà, thân hình nhu nhuyễn tựa vào bên người ba người, noãn ngọc ôn hương, liên tiếp thấp ca mời rượu, sóng mắt xuân ý tận xương.

Tuy rằng trước đó Y Kỳ vẫn đối với nơi trăng hoa cảm thấy hiếu kỳ, nhưng sau khi đến đây, nhìn thấy các thiếu nữ lụa mỏng mạn vũ, phấn hương nị nị, thủy tụ hương lãnh, kiều nhu si mị, thu ba hoành tống, điệu bộ như chực nhảy vào trong ngực người ta thì dáng ngồi của hắn nghiêm chỉnh cương có thể sánh bằng Liễu Hạ Huệ.

Dạ Ngữ Hạo đột nhiên nhớ tới, năm đó hắn hóa thân thành Diệp Phàm ẩn núp ở Kì vương phủ, Kì thế tử nào đó vì thử mình, mang theo mình cùng Hoàng tới Tuý Mộng Tiểu Tạ, ngày hôm đó biểu hiện của Hoàng cũng độc nhất vô nhị như Y Kỳ hiện tại. . . . . . Khi đó Hoàng vì diễn vai tiểu người hầu chưa thấy qua cảnh đời, không ngừng nhìn về phía mình cầu cứu, vẻ mặt lúng túng. . . . . .

Ý cười cương ở trên mặt, Dạ Ngữ Hạo thở dài, trầm mặc không lên tiếng.

So sánh với Y Kỳ cùng Hạo, Hiên Viên cũng như cá gặp nước, mặc cho tả hữu tiểu mỹ nhân vờn quanh hầu hạ, tay ngọc dâng rượu lột quả, thập phần tiêu dao. Thấy Y Kỳ gò bó như vậy thì ha ha cười nói: “Tiểu Y Kỳ, đừng khẩn trương như vậy. Chỉ mới vì tình huống như thế này liền luống cuống tay chân, làm nhục thân phận huynh trưởng của ta nga. Đến đến đến. Trong vạn bụi hoa mà phiến diệp không dính thân, ngươi chỉ cần nhớ kỹ trong mắt nhìn sắc, trong tâm vô sắc là được.”

Hắn nói xong như vậy, quả nhiên không hề cố kỵ mà tả ủng hữu ôm, các thiếu nữ không thuận theo làm nũng dùng đôi bàn tay trắng như phấn mà lực đạo như ba phần đánh muỗi hướng trên người hắn đánh tới, lại là rượu đến quả đi, bất diệc nhạc hồ.

Được Hiên Viên một phen ám chỉ, thiếu nữ áo trắng ngồi ở  bên trái Y Kỳ phủng chén rượu tiếp cận. Khẽ xướng:

“Hàm nê yến, phi đáo họa đường tiền, chiêm đắc hạnh lương an ổn xử, thể khinh duy hữu chủ nhân liên, kham tiện hảo nhân duyến ~~~” [3]

Nàng vừa xướng, rượu trên tay liền để sát vào bên môi Y Kỳ, ngọc thủ oánh oánh, phu quang thắng tuyết, như hoa mai đưa tới, xinh đẹp phong tình huyễn mắt người.

Y Kỳ muốn cự mà khó cự, nghiêm mặt ửng đỏ uống xong nửa chén, thiếu nữ bạch y đột nhiên đem nửa chén còn lại thu trở về, cười khanh khách đem chỗ chén Y Kỳ vừa uống qua, một ngụm uống cạn.

Sắc mặt Y Kỳ càng hồng, thiếu nữ chu y bên phải cũng phủng một chén rượu, cười xướng nói:

“Hồng tú bị, lưỡng lưỡng gian uyên ương. Bất thị điểu trung thiên ái nhĩ, vi duyến giao cảnh thụy nam đường, toàn thắng bạc tình lang ~~” [4]

Xướng đến chỗ bạc tình lang, kéo dài âm lại nhuyễn lại nị, sóng mắt như làn thu thuỷ đưa tình đến thiếu niên, quả thực ngọt vào tận tâm phúc. Y Kỳ không biết là không thắng được lực rượu hay là ngượng ngùng, hai tai đều đỏ muốn bốc khói. Bị thiếu nữ chu y đang cầm cái chén như vậy, thủy quang lại óng ánh đầy chờ mong trong mắt, ngay cả dũng khí cự tuyệt cũng không có.

Nếu các nàng là những đãng oa dâm phụ vậy thì còn hoàn hảo, ít nhất Y Kỳ có thể một phen đẩy ra. Chính là các thiếu nữ ở đây thoạt nhìn chính là cao nhã tôn quý, giống như người trong sạch thân thích tụ cùng một chỗ ngày xuân đạp thanh tự đàn tự xướng, tự ca tự vũ, kiều mỵ vô hạn, siêu phàm thoát tục. Hoàn toàn không thể tưởng tượng chỗ của bọn họ chính là chỗ trăng hoa. Mà nhị sắc thiếu nữ một bạch một chu, một người lạnh lùng, một người cao ngạo kiều diễm, xem ra giống như tỷ tỷ đang trêu đùa đệ đệ nhà mình, toàn bộ không có ác ý, làm cho Y Kỳ cũng vô pháp dâng lên phản cảm.

Lập tức đỏ mặt lại uống xong nửa chén, thiếu nữ chu y cũng không thu hồi, tay nghiêng đi, rượu lập tức chảy vào cổ Y Kỳ, bắn tung tóe ẩm ướt cả áo hắn.

“Ngươi!” Y Kỳ giận dữ, đang muốn phát tác, thiếu nữ chu y liền mỉm cười lấy ra quyên ti lau lau áo cho Y Kỳ, thuận tiện cởi bỏ nút buộc, cười nói: “Ai, ta làm ướt quần áo công tử rồi, vậy phải làm sao mới tốt bây giờ? ! Không bằng công tử theo ta đi vào trong, ta tìm trung y cho công tử mặc, sau đó đem quần áo này tẩy sạch để công tử thay, công tử nói có được không?”

“Không không không, không cần, không cần làm phiền ngươi.” Một đổi một tẩy phải bao lâu mới có thể đi được, Y Kỳ lập tức cự tuyệt hảo ý của chu y thiếu nữ. Nhìn vào mắt Dạ Ngữ Hạo, hy vọng hắn giải vây cho mình, không ngờ Dạ Ngữ Hạo chỉ thản nhiên nhìn, căn bản không có dự định mở miệng.

“Công tử a, ngươi thật sự là không hiểu được phong tình ~~~~~” chu y nữ tử nói xong, bạch y thiếu nữ ở bên cầm hồng nha bản ngâm nga khinh xướng.

“Ngọc lâu băng điệm uyên ương cẩm, phấn dung hương hãn lưu sơn chẩm.

Liêm ngoại lộc lô thanh, liễm mi hàm tiếu kinh.

Liễu âm yên mạc mạc, đê tấn thiền sai lạc.

Tu tác nhất sinh bính, tẫn quân kim nhật hoan ~” [5]

Những lời này thật lộ liễu.

Y Kỳ rốt cuộc ngồi không yên nữa, hắn cảm thấy nếu cứ tiếp tục như vậy sẽ bị hai nữ nhân kéo đến phòng mình gặm không còn một mảnh xương, mà bộ dáng của Dạ Ngữ Hạo cùng Hiên Viên cũng không giống sẽ giúp mình, mặc dù biết rằng thật mất mặt, nhưng song chưởng rung lên, Y Kỳ vẫn cảm thấy được trinh tiết là quan trọng nhất, liền xông qua cửa chạy trối chết.

Hiên Viên than thở lắc lắc đầu, vỗ tay một cái, các thiếu nữ đều tĩnh lặng lại. Hắn nhìn về phía Dạ Ngữ Hạo.

“Hạo a, ngươi cảm thấy thế nào?”

Dạ Ngữ Hạo mỉm cười buông cái chén trong tay. “Hắn nhỏ như vậy mà ngươi đã cho người thi triển thiên ma chú xướng, ta cho rằng là hăng quá hoá dở.”

— năm đó, phật đà Thích Ca Mâu Ni bản tôn cùng một trong mười đại đệ tử “Thiên nhãn đệ nhất” tôn giả A-Na-Luật từ tinh xá Kỳ Viên đi đến nước Kiều-tát-la, từng bị một nữ tử dùng chú xướng sắc dụ. A Na Luật đã dựa vào phật đà mười vạn tám ngàn pháp môn giữ vững một lòng mà có thể giải nguy.

Mà thứ nàng kia xướng, tục truyền chính là hình thức ban đầu của thiên ma chú xướng.

Hai thiếu nữ bạch y chu y này cũng không phải là ca kỹ bình thường, mà chính là Thất Sắc Vân Nghê, một trong bốn vị cô nương tửu sắc tài vận nhất Thần Tiên phủ — hồng y thoát tẫn phương tâm khổ • Phương Tâm, còn có mãn cung minh nguyệt lê hoa bạch • Minh Nguyệt.

Kĩ năng thượng cổ, khó trách tuy Y Kỳ có nền tảng cùng trí tuệ cũng vô pháp thoát khỏi bị hai nữ nhân cám dỗ, may mắn hắn còn nhỏ tuổi, huyệt linh đài còn thanh minh, nghe xong chỉ có cảm giác không khoẻ mà không có phản ứng gì khác, phát hiện bất thường thì trốn đi.

Hiên Viên nhún nhún vai: ” Nha~, trẫm mười tuổi đã bị cửu Vương thúc mang đến thử nghiệm qua, chẳng lẽ khi đó trẫm không nhỏ sao? Ai, thân là đế vương gia, làm sao cự tuyệt được cám dỗ, làm sao sánh bằng định lực nhiều gấp trăm lần của Vô Danh các ngươi– ít nhất sư phụ ngươi sẽ không mang ngươi đến nơi trăng hoa này, đâu cần phải học cách làm thế nào để cự tuyệt mỹ nhân mĩ âm chứ.”

. . . . . . Loại truyền thống kiểu này!

Dạ Ngữ Hạo không nói gì để phản bác, tay ấn xuống tay vịn động thân muốn rời đi, chẳng ngờ hai tay hắn vừa ấn xuống, tay vịn rắn chắc đột nhiên bắn ra hai đạo dây thép, gắt gao chế trụ tay hắn, đồng thời thắt lưng, chân cũng bị dây kia quấn chặt.

“Hiên Viên!”

Hiên Viên cười hì hì cho lui tất cả thiếu nữ bên trong, đi đến bên người Dạ Ngữ Hạo: “Hạo a, ngươi khiến trẫm không duyên cớ phải bận bịu lâu như vậy, còn không có thời gian để cộng độ đêm xuân, ngươi nói xem nên làm sao để đền bù cho trẫm đây?”

Dạ Ngữ Hạo tránh tránh, biết loại thép tinh này không phải thứ mà mình có thể làm đứt được, cho nên hắn sẽ không uổng phí khí lực. Hắn chỉ lo vắt óc suy nghĩ kế thoát thân, lúc thì hy vọng Y Kỳ trở về lúc thì lại không hy vọng, ngoài miệng thản nhiên nói: “Hiên Viên, một năm này ta đều là của ngươi, ngươi yêu như thế nào liền như thế ấy, ta cũng sẽ không trốn, cần gì dùng thủ đoạn này!”

“Không cần thiết phải yêu.” Hiên Viên vui vẻ cười, tháo gấm vóc dày nặng che đậy trên ghế xuống. “Đến, trẫm giới thiệu cho ngươi một chút về ‘tiêu dao y’ do Thần Tiên phủ đặc biệt cải tiến.”

Nghe thấy cái tên ‘tiêu dao y’, thần sắc của Dạ Ngữ Hạo đã khẽ biến, khóe môi không tự giác mà mấp máy : “Hiên Viên, ngươi lại sử dụng loại thủ đoạn bỉ ổi này?”

“Đã nói là cải tiến nha~ bỉ ổi gì chứ! Hơn nữa Thần Tiên phủ cải tiến cái này cũng không phải để làm chuyện gì xấu, chẳng qua chỉ để tăng chút tình thú nơi khuê phòng mà thôi. Tỷ như nói. . . . . .” Hiên Viên đem hai bên chân ghế nâng thẳng lên hình chữ bát (八), sau đó hạ thấp xuống, hay tay vịn kéo ra phía ngoài, rồi cũng hạ thấp xuống, lưng ghế ngã thẳng ra phía sau, sau khi kéo dài ra chẳng khác gì một cái giường bốn chân, Dạ Ngữ Hạo bị trình thành hình chữ đại nằm ngửa mặt nhìn trần nhà, cả người bị cố định rất chặt, “Coi đi~, như vậy là có thể tùy tâm sở dục mà đùa nghịch thân thể của ngươi rồi . . . . . .”

Lưng ghế dựa lần thứ hai nâng lên, tay vịn quả nhiên đều được thu lại, chân ghế không biết được gắn cơ quan gì, bắt đầu kẽo kà kẽo kẹt nâng lên cao, đến khi cao ngang với thắt lưng thì dừng lại, chỉ cần Hiên Viên nghiêng về phía trước là có thể dễ dàng giữ lấy Dạ Ngữ Hạo. Tiếp theo lại biểu diễn vài cách thức, mỗi chỗ trên cái ghế đều có thể tùy ý sửa đổi hình dạng, chỉ cần tay chân bị cột chặt ở trên ghế thì chỉ có thể bị người ta tuỳ ý đùa nghịch.

“. . . . . . Hoàn toàn khống chế được người dưới thân, vô luận đùa bỡn như thế nào, đối phương đều không thể kháng nghị, những phương pháp mà ngày thường sử dụng chắc chắn đối phương sẽ cự tuyệt giờ phút này có thể dùng được rồi, không phải là rất gia tăng tình thú sao. Chỉ cần ngẫm lại, liền cảm thấy nhiệt huyết sôi trào, không phải sao~”

Dạ Ngữ Hạo gắt gao nhìn chằm chằm Hiên Viên.

“Vậy ngươi muốn sử dụng phương pháp gì mà ngày thường đối phương chắc chắn sẽ cự tuyệt hả? !”

“Rất nhiều. . . . . .” Hiên Viên mỉm cười.” Địa phương dâm ô nhất thiên hạ chính là hoàng cung ba nghìn gia lệ không phải sao.”

Dạ Ngữ Hạo mím môi không nói, tâm hắn trầm xuống.

“Nhưng mà a, nếu như thật sự dùng tới nó, với tâm cao khí ngạo của ngươi . . . . . .” Hiên Viên vỗ về hai má lạnh như băng của Hạo, thở dài. “Sau đó nhất định ngươi sẽ đoạn tuyệt với trẫm, trẫm như thế nào cam lòng.”

“Ngươi một lòng làm nhục ta, vậy mà còn có thể luyến tiếc, thật đúng là kỳ tích!” Dạ Ngữ Hạo nghe vậy cười lạnh, khí huyết dâng lên trong lòng. Nếu là ngày xưa, hắn còn không tức giận đến nỗi này, nhưng liên tiếp mấy ngày nay những chuyện không thuận ý xảy đến nhiều lắm, trước đó còn ở ven hồ cùng Hiên Viên thần thương khẩu chiến, trong lòng như đâm phải một đao, giờ lại gặp việc này — lúc này còn muốn nói chuyện thư thái bình tĩnh, sợ là Đại La Kim Tiên cũng khó mà làm được!

Hiên Viên cười cười, cũng không biện giải, chỉ nhìn chăm chú vào sắc mặt của Dạ Ngữ Hạo, trong con ngươi kia vẫn còn mang chút uấn giận căm tức, không còn không minh trong sáng như màu của ngọc lưu ly nữa, so với bất kì thời điểm nào đều giống một người sống hơn cả.

Cẩn thận nhìn một lát, khóe môi loan lên, chỉ nghe đát đát một tiếng, tất cả dây trói đều được thu hồi.

Lần này, Dạ Ngữ Hạo thật sự giật mình.

“Một sự trả thù nho nhò, không quá đáng chứ?” Hiên Viên cười tủm tỉm nói, còn phối hợp mà nhún nhún vai : “Được rồi, trong triều trẫm cũng có không ít sự tình, hôm nay thật có lỗi không đi cùng được. Hạo, khi rảnh phải nhớ đến trẫm đấy, trẫm sẽ thật cảm động đó nha~” Nói xong, cứ như vậy đứng lên đi rồi.

Dạ Ngữ Hạo chậm rãi ngồi dậy xoa cổ tay, sau đó hắn đứng ở phía trước cửa sổ lẳng lặng nhìn theo thân ảnh Hiên Viên dưới lầu dần đi xa.

Người nầy. . . . . .

Tay trái vừa động, đem phích lịch đạn đã sớm lướt xuống đến lòng bàn tay thu trở vào trong ám túi trong ống tay áo.

Xoay người bước vào bên trong, nhìn xem tiêu dao y kia.

– nâng lên chén rượu, giận dữ ném ra ngoài cửa sổ, xoay người rời đi

———————-

“Hành tung của Luân vương như thế nào?”

“Hảo chậm. . . . . .” Kì thế tử ai thanh thở dài.” Đội ngũ dài, hành lý nhiều, một ngày trăm dặm, hiện tại mới đi đến Nhữ Dương.”

“Có thể có tiếp cận không?”

“Có, nhưng mà thế lực ở các nơi của Luân vương trải qua sự tiến công sâu nặng của chúng ta, tựa hồ cũng nổi lên lòng nghi ngờ, hắn đem tất cả mọi người an bài ở vòng ngoài, bây giờ còn ở giai đoạn thăm dò. Ám gian của chúng ta tuy có đuổi kịp, nhưng không cách nào biết được rốt cuộc Luân vương đang vạch kế hoạch gì.” Kì thế tử thật sâu cảm thấy thuộc hạ không làm tròn bổn phận, cũng liên lụy chính mình mất hết mặt mũi.

“Một lần bị rắn cắn, ba năm sợ dây thừng. Một khi lòng nghi ngờ của Luân vương nổi lên, sớm muộn gì cũng bị cô lập hoàn toàn . . . . . . Việc này cấp bách không được, từ từ sẽ đến.” Hiên Viên thản nhiên nói: ” Bên phía Bác Vọng hầu có phản ứng gì hay không?”

Kì thế tử nghe xong chỉ tặng Hiên Viên tám chữ: “Tảng đá hầm cầu, không thể nói lý!” Nói xong sắc mặt liền suy sụp, cảm thấy hôm nay mấy chuyện Hoàng Thượng hỏi đều là những chuyện làm mình mất hết mặt mũi.

Hiên Viên cáp một tiếng, cười lạnh: “Không biết cảm kích, quên đi, chờ xong chuyện Luân vương sẽ giải quyết đến hắn.”

Kì thế tử yên lặng không nói gì, trong lòng biết đây chính là kết cục của kẻ chiến bại, Hoàng Thượng bảo mình giải quyết mà không phải để Bảo thân vương giải quyết tại triều, coi như đối với Bác Vọng hầu đã tận tình tận nghĩa — ít nhất ám lưu chỉ giết một mình hắn mà không phải là Bảo thân vương đi tru di cửu tộc nhà hắn. Tuy rằng cảm thấy có chút đáng tiếc tấm lòng trung thành của vị kia đối với cố chủ, nhưng, triều đình không thể mặc kệ những mối nguy đang lăm le đe doạ, trung tâm của Bác Vọng hầu đối với cửu Vương gia chính là nguyên nhân khiến hắn phải chết.

Nghĩ đến cửu Vương gia, Kì thế tử bất giác có chút đau đầu. Đối với Hoàng Thượng mà nói. Cửu vương không chỉ là thầy tốt bạn hiền của hắn mà còn là cốt nhục chí thân. Tiên đế thể nhược nhiều bệnh, lại còn vội chuyện sau trước, đối với hắn có tâm mà không thể chăm lo, Hoàng Thượng có thể nói là do Cửu vương một tay nuôi nấng. Cuối cùng Cửu vương vì để bảo trụ triều đình cho Hoàng Thượng tọa ổn đã tự động thoái ẩn nơi sơn tuyền. Hoàng Thượng mặc dù không nói, nhưng trong tâm dĩ nhiên đã đem Cửu vương xem như phụ thân. Nhưng mà hôm nay, vì an bình của triều đình, vì miễn cho thiên hạ nổi lên khói lửa, không thể không tự mình ra tay đối với đám thuộc hạ dưới tay của cửu vương năm đó. Trong lòng Hoàng Thượng có thể thờ ơ giống như ngoài mặt được hay sao?

Mặt khác, Cửu vương cũng vì lợi ích của quốc gia, cũng vì Hoàng Thượng mà trả giá nhiều như vậy, hiện tại Luân vương bại trận tuy là tự tạo nghiệt, nhưng cốt nhục thân tình, thiên luân chi nhạc, Cửu vương có thể thông suốt sao ?! Thật sự có thể thờ ơ nhìn con trai duy nhất của mình chết đi? Đi lên con đường của bại vong sao? Một khi tâm của Cửu vương tồn tại cảm giác không đành lòng, ra tay tương trợ Luân vương, Hoàng Thượng phải như thế nào đối mặt với người trưởng bối vừa là thầy vừa là cha đã dạy cho hắn biết bao nhiêu quyền mưu cơ biến?

Hưởng bổng lộc của vua, vì vua giải ưu cũng là lẽ dĩ nhiên.

Nhưng phải làm như thế nào đây?

Kì thế tử cười khổ, ngẫm lại xem phải kiếm đâu cho ra một tên có thể hứng thay xúi quẩy của mình đây.

Hiên Viên cân nhắc một lát, lại hỏi Kì thế tử. “Tình hình biên quan thế nào?”

“Hồi bẩm Hoàng Thượng, xa kỵ tướng quân Lí Ngao sau khi nhận được thánh chỉ, nói là biên quan gần đây nổi lên dị biến, lấy lý do theo như Tôn Tử thì là “Quân chi sở dĩ hoạn vu quân giả tam” cự tuyệt giao ra binh quyền. Tể tướng Tả Liễu Thiên cũng ném lại cho hắn một câu “Phu tương giả quốc chi phụ dã” hiệu quả thế nào thì còn chưa biết vì công văn vẫn còn trên đường vận chuyển. Kì thế tử nói xong, Hiên Viên liền trở mình xem thường.

Lời của Lí Ngao nói trắng ra chính là — vua của một nước mà không chắc chắn tình thế thì không thể loạn hạ ba mệnh lệnh làm nguy hại đến quân đội: không hiểu biết đường tiến lùi của quân đội mà cường lệnh tiến lùi, không biết sự vụ bên trong quân đội mà đi can thiệp vào công việc của quân đội, không hiểu quyền biến tuỳ cơ ứng biến của việc quân mà đi can thiệp chỉ huy quân đội, các tướng sĩ sẽ cảm thấy nghi ngờ mà không biết theo ai, khi đó ngoại bang sẽ thừa cơ xâm lược, đó là tự diệt vong.

Lời này thực ngoan độc, nhưng cũng không phải không có lý. Vấn đề là biên quan một ngày không thu phục được thì thời thời khắc khắc sẽ phải lo lắng Luân vương dẫn liên quân ngoại bang đến xâm lấn. Cửu vương đối với Lí Ngao có ân tái tạo, đến lúc đó Lí Ngao vô cùng có khả năng hướng về phía Luân vương mà mở rộng cửa.

Lí Ngao tuyệt đối là một nhân tài hiếm thấy, bằng không cũng không thể ủy thác cho hắn trọng trách trấn thủ biên quan. Giờ phút này nhiều ít hắn vẫn còn tâm niệm dân chúng, không muốn khơi lên gió lửa, chỉ ở tình trạng xem chừng. Một cái mã uy là không thiếu được, phải cho hắn biết phía Luân vương là không thể trông cậy vào, hắn sẽ không thể ngoan ngoãn chỉ làm người đứng xem được nữa. Bất quá cái mã uy này nếu  như không tốt, không chừng lại phản hiệu quả . . . . . . Nghĩ vậy, Hiên Viên nhíu mày, đột nhiên nghĩ đến một nhân vật cực kì thích hợp — Kì Hồng Tụ.

Đại đương gia của Thần Tiên phủ, thiên hạ đệ nhất nữ sát thủ, nhất song hồng tụ, thiêm hương tiêu hồn. Ba năm trước đây biên cương náo loạn, nàng từng ở đó ngây người suốt nửa năm, luận tài ăn nói, luận tính nhẫn nại, luận võ nghệ, luận nhân mạch, có ai phù hợp hơn so với nàng.

Quyết định chủ ý xong, ý bảo Kì thế tử mài mực. ” Kì, trẫm viết một phong thư xem như mật chỉ, ngươi bảo Hồng Tụ tự mình đi biên quan, trẫm cho phép nàng hành sự tùy theo hoàn cảnh.”

“Lại là Hồng Tụ. . . . . .” Kì thế tử tay phải di chuyển đều đặn trên nghiên mực, nhỏ giọng lẩm bẩm: ” Hoàng Thượng a, vi thần cũng thật lâu không rời kinh, ngươi làm sao không cân nhắc vi thần? Để Hồng Tụ  giúp ngươi, một mỹ nhân hương hương như vậy, làm sao bằng vi thần. . . . . .”

“Yên tâm, ngươi cũng chẳng nhàn được đâu.” Hiên Viên vừa viết mật chỉ vừa cười nói:” Lường trước biến cố bất ngờ có thể xảy ra, ngươi đi tìm Hư Dạ Phạm xem, thay mặt trẫm hỏi một vấn đề.”

. . . . . .

“Hoàng Thượng a! !” Kì thế tử rốt cục phục hồi tinh thần lại, trợn mắt kêu thảm thiết. ” Lão nhân gia vì sao luôn đem nhiệm vụ bất khả giao cho vi thần chứ? Chẳng lẽ vi thần đã làm gì khiến cho ngươi ghét, khiến ngươi mỗi ngày nghĩ làm sao để chém đầu vi thần ? !”

————————–

Mấy ngày qua Y Kỳ không lòng dạ nào dốc lòng cầu học!

Nhìn hắn mặt đỏ tai nóng, bộ dáng ngay cả binh thư cũng có thể đọc ngược, Dạ Ngữ Hạo vô lực thầm than trong lòng.

Chiêu này của Hiên Viên đủ ngoan, Y Kỳ tuổi còn nhỏ, thiên ma chú xướng căn bản không phải thứ hắn chống cự được, một lũ khỉ niệm càng giãy dụa thoát khỏi liền càng dây dưa không rõ, đốt tâm dục hỏa. Chỉ có đến khi bản thân hắn nhìn thẳng vào ngoại dục, tâm thanh như nước mới là lúc hắn được giải thoát.

Lấy tuệ căn của Y Kỳ, cuối cùng sẽ có một ngày hắn có thể thoát khỏi, đến lúc đó định lực cao hơn tầng tầng, sẽ không còn rơi vào son phấn trận trượng. Thế nhưng, ít thì hơn tháng, lâu thì nửa năm, lãng phí rất nhiều thời gian như vậy, chính mình có thể chờ bao lâu đây?

Chọn chọn mi đến gần thiếu niên, nhìn thư trong tay hắn, ” Y Kỳ, nói cho ta biết, chữ cửu địa trong trang này giải thích thế nào ?”

Thiếu niên tâm tư hoảng hốt, nghe vậy hoảng sợ, ngẩng đầu lên, thấy Dạ Ngữ Hạo cùng mình dựa vào gần như thế, mặt thế nhưng đỏ một chút, vội vàng cúi đầu, tim không hiểu vì sao lại đập dồn dập.

“A, cửu địa . . . . . . Cửu địa chính là tán địa . . . . . .” Thiếu niên bị thanh âm đột nhiên đề cao của Dạ Ngữ Hạo hoảng sợ, cúi đầu nhìn thư, vừa nhìn sắc mặt càng hồng lợi hại hơn, vội vàng đem sách xoay trở lại.”Tán địa, khinh địa. . . . . .”

Trên trang sách đột nhiên xuất hiện một ngón tay trắng nõn thon dài, xương ngón tay rõ ràng, mang chút lạnh như ngọc thạch.

Thiếu niên cam chịu số phận ngẩng đầu.

“Thực xin lỗi, ta sai lầm rồi.”

” Sai ở nơi nào ?”

“Định lực bạc nhược, phân tâm giữ cố.”

“Còn gì nữa?”

” Không che dấu được sự không chuyên tâm của mình, bị ngươi bắt được.”

” Xử phạt như thế nào ?”

“Định lực bạc nhược, phân tâm giữ cố, đánh năm thước. Không thể che giấu không chuyên tâm bị ngươi bắt được, phải . . . . . .” Thiếu niên thở dài, thở dài. “Phạt quỳ ba canh giờ.”

“Hiện tại thì sao?”

“Thỉnh sư phụ đánh thước, đợi lát nữa đồ nhi phải đi quỳ.” Thiếu niên nói xong nhận mệnh vươn tay đến.

Thiếu niên đã quỳ gối trước cửa.

Lúc này nhu thuận dịu ngoan như thế, sự kiệt ngạo chua ngoa khi gặp lần đầu đi đâu hết rồi? Dạ Ngữ Hạo yên lặng xoay người, ở phía trước cửa sổ ngồi xuống, cũng không biết là cảm thấy vui hay buồn . . . . . .

Vừa gặp liền cứu thiếu niên, đúng như lời thiếu niên đã đoán trước đó — là vì hắn giống Dạ Ngữ Hạo, lần đầu tiên gặp phải biến cố, vừa bàng hoàng, vô lễ mà cũng vừa nội liễm.

Một thân ngụy trang thành kiên cường, đem tiếng khóc vùi ở sâu trong ngũ tạng lục phủ, dùng sự bạc tình che dấu miệng vết thương.

Nếu thật sự không thèm để ý, vì sao lại vào lúc mọi người không phát hiện thì thật cẩn thận đánh giá bốn phía, đáng giá đường lui tới của địch nhân sau đó lại nguyện ý vươn tay, kéo hắn ra từ trong huyết tanh.

Đáng tiếc, đối với Dạ Ngữ Hạo của năm ấy mà nói, mọi người đều cho là hắn lãnh tuyệt ..

Không ai nguyện ý vì hắn vươn tay.

“Từ hôm nay trở đi, ngươi chính là Vô Đế .”

Đường càng đi càng lệch, càng chạy càng dốc đứng, thời kì yếu đuối mê muội nhất thời của thiếu niên sớm theo chuyện cũ cùng nhau phong ấn. Dạ Ngữ Hạo tin tưởng lựa chọn của bản thân, sau khi thông suốt hết các ý niệm, cũng không cảm thấy nửa cuộc đời đã qua có gì sai.

Thế nhưng, hắn lại gặp Y Kỳ.

Quái gở quái đản, bạo táo quỷ quyệt, đem tất cả mọi người trở thành địch nhân, giương móng vuốt xù lông nhưng nội tâm lại còn hi vọng tín nhiệm, chờ mong có người đưa hắn từ bùn lầy kéo ra.

Thấy hình ảnh ngu xuẩn trước kia của mình cũng không phải chuyện thú vị. Có khi nhìn thấy thiếu niên, khó tránh khỏi thiêu mi cười khổ — chẳng lẽ năm đó ta cũng có bộ dáng ‘khờ dại đơn thuần’ như thế? !

Bất tri bất giác mà sủng nịch, bất tri bất giác mà kiêu ngạo, biết rõ không có khả năng, nhưng lúc túng sủng thiếu niên, tựa hồ cũng là bồi thường cho sự hối hận của bản thân.

Hồi tưởng lại trước kia, đã là những việc đáng tiếc, vốn người không chạy khỏi thiên mệnh.

Hắn không muốn thiếu niên giẫm lên vết xe đổ của mình, lấy tài trí tuyệt đỉnh đổi lấy một thân vết thương.

Trong nội tâm có lẽ cũng là hy vọng nếu năm đó có người từng vươn tay, có phải mình cũng sẽ bước lên con đường yên bình mà đời này đã xem như vô duyên?

Yên tâm khóc, yên tâm cười, yên tâm hỉ, yên tâm bi

Cho nên mới đáp ứng Hiên Viên, đến hành cung này.

Lẳng lặng đợi chờ thiếu niên đến.

– hiện tại, thiếu niên đã như hắn mong muốn, hoàn toàn tin tưởng hắn, ỷ lại hắn, đuổi theo hắn, sau đó dưới sự dẫn đường của hắn, sẽ bước lên một con đường bình thường.

Đây chẳng phải là điều mà hắn một mực cầu khẩn sao? !

Đây chẳng phải là nguyện vọng duy nhất hiện nay của hắn sao? !

Thời gian đang hết dần . . . . . .

Thế nhưng, vì sao vào lúc này hắn lại hối hận?

Không, sớm hơn về trước, khi thiếu niên hận hắn lừa gạt, oán hắn vô tình, nhưng vẫn cứ đi theo hắn, không để ý thương thế tăng thêm, liều mạng chặt đứt ngón tay cũng muốn bảo hộ hắn, cuối cùng, thậm chí theo hắn cùng nhau nhảy xuống nhai, muốn lấy tánh mạng bảo hộ hắn, khi đó hắn cũng đã hối hận.

Hắn cả đời am hiểu tính toán, hơn nữa sau khi võ công bị phế, hắn lại càng chuyên tâm bày mưu tính kế, phàm là việc thiên hạ đều bị hắn thao túng trong lòng bàn tay, nhưng hắn cũng thuận theo ý mà tiến, chưa từng xử lý theo cảm tính làm ảnh hưởng đến đại cục.

Chỉ có Hiên Viên cùng Y Kỳ, là nằm ngoài tính toán của hắn.

Cảm tình, là không thể tính kế, Dạ Ngữ Hạo không thể tính kế hai người này, cứ mặc nó biến đổi theo cảm tình, rốt cuộc sẽ làm ra chuyện gì nữa hắn cũng không biết — hơn nữa việc này lại liên quan đến bản thân hắn.

Mang chút khổ ý cười cười, đứng lên, thuận tay vươn ra cửa sổ hái một đoá hoa.

Hoa mai trong suốt, màu sắc thanh đạm, nắm ở trong tay, yêu kiều mỏng manh khiến người ta không dám dùng lực, chỉ sợ mạnh hơn một chút, đoá hoa liền tan đi.

Dạ Ngữ Hạo cảm thấy trên tay của mình đang nắm lúc này chính là Y Kỳ.

Đem hoa đặt ở một bên, không chủ định bắt tay vào lật sách, Dạ Ngữ Hạo bắt đầu vì những việc không hài lòng chất chứa nhiều trong lòng mà sinh ra phiền muộn. Có ý muốn dùng phương pháp cưỡng chế giúp thiếu niên thoát ly khỏi ảnh hưởng của thiên ma chú chú sớm hơn, rồi lại sợ bởi vậy mà sinh ra một số thói quen có hại. Nhưng mà, Luân vương xuất hiện trước thời hạn làm cho thời gian càng ngày càng ít, một khi Hiên Viên bãi bình xong loạn của Luân vương, hắn sẽ chuyên tâm đối phó với mình — đó sẽ là ngày mình cùng thiếu niên tận duyên.

Nghĩ vậy, lại cảm thấy loạn, trăm điều buồn bực tuôn trào trong ngực, giương mắt nhìn thiếu niên, đường nét thanh tú non nớt, khuôn mặt linh động lại quật cường, ý cười hơi hơi kiêu căng, cùng một khuôn mặt mơ hồ hơn mười năm trước mình đã gặp qua trùng khít cùng một chỗ. Hạo giật mình bỗng nhiên kinh giác. Bản thân gần đây đúng là càng ngày càng dễ dàng bị cảm tình từ bên ngoài tác động.

Chuyện phi thường bất khả tư nghị chính là tự chủ của bản thân nhưng lại vô cớ xuất hiện lỗ hổng.

Là năm người Lý Tri Ân ngày đêm ở bên, khiến cho mình bị ảnh hưởng bởi việc của Ngũ Độc giáo năm đó?

Nhưng càng bất khả tư nghị chính là trong nháy mắt đó mình lại cho rằng tự chủ có xuất hiện lỗ hổng cũng là chuyện không hề gì!

Dạ Ngữ Hạo cúi đầu cười, không biết chính mình trừ bỏ cười khổ ra còn có thể có biểu tình gì nữa.

Ba năm ẩn cư, ba năm tu thân dưỡng tính, cư nhiên vẫn không thể làm cho bản thân thoải mái, không thể khiến mình chân chính dứt bỏ hết thảy?

Luôn miệng nói mình chỉ là một Diệp Phàm bình thường, vậy mà một khi có chuyện gì phát sinh lại lập tức lấy cách nghĩ của Vô Đế xử lý hết thảy sự tình. . . . . .

Tựa như ấn tượng sâu sắc, không cần tận lực nhớ tới hoặc quên đi, chẳng sợ sớm không đau, ngay cả bản thân cũng quên mất có vết thương này, thế nhưng khi cúi đầu nó vẫn thủy chung tồn tại.

Phải chăng, cùng Hiên Viên gặp nhau, thì đại biểu cho chuyện hắn vô pháp chặt đứt quá khứ?

Tay nhẹ run lên không thể nhận ra, Dạ Ngữ Hạo cảm thấy mình hình như nhớ tới cái gì, rồi lại nhớ không được.

Rất xa trước kia, có phải có chuyện gì bị mình cố ý quên hay không?

———————–

Nửa đêm vô nhân tư ngữ.

“Hô. . . . . . Hô. . . . . .”

“Ô. . . . . .”

‘Làm ơn đi, ngươi đừng động nữa. . . . . .”

Trong bóng đêm, một tiếng trừu tức, thanh âm luôn luôn khí phách của Hiên Viên lại vặn vẹo đến mức độ khiến người ta lạnh cả sống lưng.

Nếu không phải tình trạng rất kỳ quái, Dạ Ngữ Hạo thề hắn thật sự sẽ cười ra tiếng — chỉ cần nghĩ đến bộ dáng chật vật không chịu nổi hiện tại của hai người.

Bên ngoài thanh âm còn đang tiếp tục.

“Ta nói cút ngay ngươi nghe không hiểu a! Ta muốn gặp sư phụ! !”

“Thực xin lỗi, để thuộc hạ nói lại lần nữa, Diệp công tử không ở trong phòng, Y Kỳ thiếu gia vẫn là thỉnh hồi cung, có việc không ngại ngày mai lại đến.”

“Lý Tri Ân, Lý thị vệ, ngươi muốn nói dối cũng phải ra dáng một chút đi, ngươi là thị vệ bên người sư phụ, ngươi ở đây, sư phụ còn có thể đi đâu? Tránh ra tránh ra, nếu không tránh ra ta một chưởng bổ ngươi!”

“Thuộc hạ đã nói qua, Diệp công tử theo Hoàng Thượng rời đi, bên người hoàng thượng theo rất nhiều người, thuộc hạ mới lén làm biếng ở lại đây. Y Kỳ thiếu gia xin chớ khó xử thuộc hạ.”

Ngữ khí của Lý Tri Ân hơi hơi tức giận, nhưng nếu là người thâm minh nội tình sẽ nghe ra dưới sự giận dữ kia là sự xấu hổ cùng kinh hoảng bị che dấu rất khá: Trời ạ, Hoàng Thượng ngươi muốn xuất môn như thế nào không an bài hảo hậu sự, để tiểu thiếu gia cứ như vậy chạy theo tới — thuộc hạ chắn được nhất thời chắn không được cả đời, các ngươi bên trong nếu không xử lý tốt, sự tình nháo to lên ngài chớ có giận chó đánh mèo đến trên người thuộc hạ — thuộc hạ thật sự sắp giở hết chiêu thức ra rồi vẫn vô kế khả thi. . . . . .

Hiên Viên trộm khen một tiếng ‘hảo’!

Lần này đến phiên Dạ Ngữ Hạo hấp khẩu khí, tay mềm nhũn, thân mình động cũng không dám động, cố gắng thả lỏng cơ thể, cố gắng làm cho tình trạng đừng càng thêm vô pháp thu thập.

“Sư phụ nếu không ở, ngươi còn thủ không cho ta đi vào làm chi?! Lý Tri Ân, ngươi đây là chống đối? !” Thanh âm thiếu niên trở nên bạo táo.

“Y Kỳ thiếu gia, Diệp công tử nói qua, khi hắn không ở, bất luận kẻ nào cũng không được phép tiến vào phòng hắn, thuộc hạ cũng chỉ là tuân thủ mệnh lệnh của Diệp công tử. Thiếu gia thật muốn tiến vào, không bằng ngày mai cùng Diệp công tử thương lượng, chỉ cần Diệp công tử đồng ý, lần sau bất luận thiếu gia khi nào muốn đến thuộc hạ sẽ không ngăn cản. Nhưng mà tối nay, không có Diệp công tử đồng ý, thuộc hạ thật sự không dám để thiếu gia đi vào.”

Y Kỳ trầm mặc xuống.

Bên trong hai người Hiên Viên cùng Dạ Ngữ Hạo đang buông tâm. . . . . .

“Mặc kệ như thế nào, tối nay ta nhất định phải đi vào!” Thanh âm của thiếu niên mang theo phẫn nộ kỳ quái, tay nhất một cái ra chưởng, chính như Lý Tri Ân sở liệu, bản thân một mình không thủ được cả đại ốc — đại môn thì giữ được thế nhưng bức tường bị phá thành cái động lớn như vậy, có đại môn hay không cũng không có gì đáng kể.

Bên trong từ khi Y Kỳ đến đây vẫn không hề động tĩnh, không biết là hai người trong kia rất tín nhiệm mình hay sao. Lý Tri Ân vì bản thân không làm tròn trách nhiệm bi phẫn muốn chết, ánh mắt bất tri bất giác nhìn Y Kỳ, muốn nhìn xem hắn nhìn thấy tình hình đặc biệt lúc ấy sẽ có biểu tình gì.

Biểu tình của Y Kỳ thực bình tĩnh, trong bình tĩnh có vài phần áy náy.

Hắn đột nhiên hướng Lý Tri Ân hàm hồ gật đầu cười cười, hết sức chột dạ.

“Nguyên lai. . . . . . Bọn họ thật sự không ở a. . . . . . Khụ. . . . . .” Cau cái mũi. “Bất quá bên trong phòng này có hương vị kỳ quái quá, các ngươi ngày thường thật sự có cẩn thận quét tước không?”

Lý Tri Ân nhìn thấy bên trong trống rỗng, ngay cả giường cũng không có nửa người, hai người tựa như từ hư không tiêu thất, một chút tiếng động đều không có. Cũng cảm thấy kỳ quái. Nghe được lời của thiếu niên, hiểu ý lại đây, mặt lập tức hồng như cà chua, sắp nữa thì xuất huyết, thản mắt cứng lưỡi nhìn thiếu niên, nhất thời một câu cũng nói không nên lời.

Thiếu niên thấy hắn đuối lý mặt đỏ, hết sức ‘độ lượng’ mà phất tay.

“Không cần để ý, hảo hảo tẩy trừ một chút là có thể. Thuận tiện. . . . . . Khụ. . . . . .” Lại khụ thêm tiếng nữa, “Chuyện vách tường này. . . . . . Khụ. . . . . . Tuỳ ý ngươi có muốn nói cho sư phụ hay không. . . . . . Bất quá, nếu ngươi đồng ý không nói, chỉ nói là ngươi khi quét tước không cẩn thận làm đổ thì . . . . .” Liếm liếm môi, “Có lẽ là đối ngươi đối ta đều có lợi thật lớn, ngươi nói coi?”

Lý Tri Ân ‘ nga ’một tiếng, cúi đầu, thân mình khẽ run.

“Tốt lắm tốt lắm, ta cũng không phải đang hù ngươi, ngươi không cần sợ thành như vậy. Mặc kệ cho dù. . . . . .” Thiếu niên nói thầm, nhìn cái lỗ lớn trên vách tường của người nọ, cuối cùng có chút đau đầu, nghĩ không ra phương pháp bổ cứu.

“Cái kia. . . . . . Ngày mai nếu ta không có tới, ngươi nói cùng sư phụ, ta bị cảm mạo . . . . . . Có thể tới không được.”

Rước lấy đại họa xong, thiếu niên vỗ vỗ mông chạy lấy người, đáng thương Lý Tri Ân muốn cười lại không dám cười, lại càng không biết nguyên bản hai người còn tại bên trong giờ phút này chạy đi nơi đâu, sợ là còn đang ở bên trong, lập tức thân mình cương đến mức ngay cả chuyển cũng không dám chuyển, sợ nhìn đến cái gì không nên xem.

“Hoàng Thượng. . . . . .”

Thử gọi một tiếng, lại đổi về một tiếng thở dốc nhẹ nhàng, này mà hắn còn không rõ nữa sao, vội vàng chạy ra ngoài cửa, ý bảo thuộc hạ tìm tấm ván gỗ tới che khuất đại động, miễn cho cảnh xuân lọt ra ngoài. Trong lòng mặc dù hết sức hiếu kì hai người rốt cuộc đã chạy đi đâu, nhưng thân mình lại đứng đến thẳng tắp, một bộ kiên trì thị vệ mẫu mực.

————-

Từ lúc Lý Tri Ân phát ra tiếng ngăn cản đầu tiên, đến khi thiếu niên tức giận đáp lại, Hiên Viên cùng Dạ Ngữ Hạo hai người liền hai mặt nhìn nhau, đem trách nhiệm đổ lên trên người đối phương, toàn bộ không để ý hai người đang trong trạng thái tương liên hết sức chặt chẽ.

Đây là hai tên tự cao tự đại, duy nhất kiêng kị chính là thiếu niên nho nhỏ mang tâm tính khờ dại ngoài cửa kia. Hiên Viên cả kinh đang muốn đứng dậy, không nghĩ tới Dạ Ngữ Hạo ôm sát hắn, đưa tay ở trong sườn ván giường khe khẽ vỗ, nhất thời hiện ra một miệng nghiêng. Hai người liền theo đó trượt xuống lớp vách kép dưới ván giường.

Vách kép này thì ra là lúc đầu Dạ Ngữ Hạo bố trí, Hiên Viên cũng không truy cứu, theo tư thế truỵ xuống, đã bị trọng lực cùng quán tính va chạm, dục vọng vì kinh hách mà nhuyễn hạ cùng với khoái cảm cấm kỵ chẳng những rất nhanh phục hồi như cũ, mà còn so với ban sơ càng thêm nóng rực không biết bao nhiêu lần.

Trước đó không biết là cố ý hay là quá gấp, Hiên Viên chỉ đem quần áo hai người kéo mở, chưa từng cởi xuống, Lúc này mặc dù phải im lặng để tránh lộ chân tướng, nhưng da thịt qua lớp quần áo nửa kín nửa hở kia như có như không ma sát, so với hoàn toàn trần trụi giao triền càng nhiều phần ý nhị, tiếp xúc không đến, liền càng chờ mong có thể một phen xé mở, hoàn toàn giữ lấy.

Bên ngoài hai người tạp triền không rõ, bên trong hai người cũng ‘tạp triền’ không rõ. Trong khung cảnh hắc ám toàn toàn lại càng kích động ác ý ở chỗ sâu trong nhân tâm của con người, biết rõ là không nên, nhưng tay của Hiên Viên lại lén lút tham nhập bên trong y phục của Hạo.

Thân mình Hạo khẽ run lên, không gian trong vách kép vốn là có hạn, lúc này lại càng không dám dùng sức giãy dụa, một tay giơ lên, gắt gao đem cái tay không an phận của Hiên Viên ấn chặt ở trước ngực, không cho nó rục rịch.

Bên ngoài hai người rốt cuộc đã đi rồi. Nghe Hạo cực lực nín thở, đầu ngón tay bóng loáng mà tràn ngập xúc giác co dãn, còn có, xúc cảm khi chạm vào lòng bàn tay mình, Hiên Viên ám muội nở nụ cười.

Nhìn không tới biểu tình của Hạo, chỉ cảm thấy hô hấp của hắn không hề đều đặn, mà tiếng tim đập của bản thân như thể cũng hoà cùng nhịp thở của hắn.

Kỷ dục hoà tan lòng người, môi lưỡi giao triền, ngón tay giảo chặt ngón tay. Giờ này khắc này là vô lực, mà cũng không có ý cự tuyệt.

Sự tình chỉ cần có khởi đầu sẽ không thể vãn hồi được nữa, phòng tuyến tự mình dựng nên cũng sụp đổ hoàn toàn.

Hắc ám che đậy hết thảy, nhìn không tới biểu tình lẫn nhau, một sự an toàn giả tạo.

Thế nhưng lại bị sự giả dối này mê hoặc.

Có lẽ sự thiệt tình đã át đi mưu mô tính toán. Hai người dây dưa điên cuồng, trong những tiếng rên rỉ không rõ ràng, mơ hồ đã đem bí mật ở chỗ sâu nhất trong linh hồn đã mở ra.

==================

[1] kinh sư có 3 thứ đứng đầu, một là ăn uống, hai là mỹ sắc, ba là đánh bạc.

[2] Hai câu này mô tả cảnh một đôi vợ chồng trẻ vui đùa nơi khuê phòng. Câu đầu là mô tả hoàn cảnh trong phòng cùng trang sức ăn vận của người thiếu phụ, “Sanh hàn điều trường, điệm lãnh bình lương” là miêu tả không khí của đêm thu .”Ngọc oản trọng nhân kim ách tí”  cho thấy quần áo không nhiều lắm, mới có thể nhìn thấy cổ tay ngọc, “ngọc oản câu” là cổ tay trắng nõn mang theo trang sức vòng vàng linh tinh các thứ, vì vậy mà tiếp theo mới có từ “đạm sơ trang’ nghĩa là ăn vận trang điểm bình thường, không cầu kì.

Hai câu sau là miêu tả hành động của nàng, tuy là miêu tả khách quan nhưng thực ra là miêu tả từ góc độ nhìn của phu quân nàng, “Kỉ độ thí hương tiêm thủ noãn, nhất hồi thường tửu giáng thần quang, ” thí hương là dùng tay để thử lư hương, lại đưa rượu đến bên môi tình lang, “đả đàn lang” đoạn cuối câu này là hành động nàng làm nũng cầm lấy hồng ti đánh như đuổi muỗi vào người phu quân nàng, :”>, “đàn lang” là từ dùng để miêu tả vẻ đẹp thanh tú tựa Phan An, hai chữ đàn lang được dùng để gọi một mỹ nam tử :”>

[3] Hai câu này nằm trong bài Ức Giang Nam của Ngưu Kiệu. Mượn vật chỉ tình, bày tỏ tâm tình hoài bão của một người thiếu nữ muốn theo đuổi tình yêu mỹ mãn. Một con chim yến, bay được vào nơi yên ổn, gặp được hảo nhân duyên, được chủ nhân yêu thương. Hai câu thể hiện cảm xúc vừa thèm muốn lẫn ghen tị, thân phận của mình không bằng cả một con yến nhỏ.

[4] Tiếp theo trong bài Ức Giang Nam, cũng là tâm trạng của một người phụ nữ phòng không gối chiếc, nhìn đôi uyên ương nô đùa thêu trên gối mà sinh ra oán hận cùng oán trách người chồng bạc tình.

[5] đoạn thơ này tả cảnh nam nữ mây mưa lộ liễu. đại khái là:

“Lầu ngọc, chăn lạnh thêu uyên ương, phấn dung mồ hôi rơi trên gối.

Ngoài màng vang lên kiều âm, liễm mi mỉm cười.

Tóc dài xoã tung trên gối, vành tai chạm tóc mai.

Cùng chàng kết thành một, vui cho hết hôm nay”

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s