[THDN] Quốc Sĩ Vô Song – Chương 2 hồi 1

= Văn Án – Tổng Hợp =

– Chương 2 – Đệ nhất hồi –

Thiên hạ đệ nhất chi hải thệ sơn minh

Mở đầu

Thiên hạ đệ nhất chi Hải thệ sơn minh (thề non hẹn biển)

Kinh đào hãi lãng rung chuyển võ lâm chấm dứt bằng một hồi nhảy vực kinh tâm động phách.

Vô Đế? Dạ Ngữ Hạo từ đó biến mất khỏi thế gian?

Mặc dù mọi người cho rằng Vô Đế đã chết, nhưng ở sâu trong lòng lại vẫn đối với sinh tử của Dạ Ngữ Hạo ôm chặt một niềm hy vọng.

Ba năm sau, trên giang hồ xuất hiện một người thanh niên dung mạo bình thường tên là Diệp Phàm.

Ngoài ra còn một thiếu niên phiền toái tên Y Kỳ trải qua tang thương đau xót được Diệp Phàm cứu trở về trong thời gian này. Đây là thời điểm trò chơi lại được khởi động.

Thiếu niên quấn quýt lấy thanh niên; Thanh niên cứu thục thiếu niên, liên quan ở bên trong còn có thêm thiên hạ đệ nhất hồ ly hoàng đế.

Hải thệ minh sơn: [ sử ký cuốn mười tám, cao tổ công thần hầu giả niên biểu thứ sáu].

Thái sử công viết:” Từ xưa, phận làm kẻ bề tôi, công có ngũ phẩm, lấy đức lập tông miếu, vì xã tắc lập công lao, dĩ ngôn viết lao, dụng lực viết công, tích nhật viết duyệt. Phong tước chi thệ có viết: Sử Hà như đái, Thái Sơn nhược lệ, quốc dĩ vĩnh trữ, viên cập miêu duệ.”

Tự

Ba năm!

Thời gian ba năm, có thể mau, có thể chậm, trong mắt người có tâm, một ngày dài bằng ba thu, là thiên vạn niên trường cửu, trong mắt người vô tình, hoa tàn hoa khai, thiên địa tự nhiên, bất quá chỉ là một chốc lưu quang mà thôi.

Đã qua ba năm kể từ ngày rời khỏi Thiên Thành Lĩnh. Dạ Ngữ Hoàng kế thừa ngôi  vị Vô Đế, suất lĩnh Nhật Quân Nguyệt Hậu, cùng Võ Thánh trang liên tục chiến đấu ở các chiến trường, nghìn dặm từ Giang Nam kéo dài lên Mạc Bắc, năm lần đại đối kháng, tiến nhanh thẳng hạ, thế như chẻ tre, rốt cục lôi kéo triều đình ra tay. Sau đó y theo như lời trong thư mà Dạ Ngữ Hạo để lại, nhân cơ hội Võ Thánh trang thở dốc, Vô Danh giáo không thể không ngừng tăng vọt sĩ khí, hai phương nghị hòa kết minh, cùng triều đình giằng co gần trăm ngày, thiên hạ gặp tai hoạ chiến tranh, gió lửa mấy ngày liền, gần như dẫn động thế lực phía Bắc Trường Thành xâm lấn, cuối cùng ba phương chịu hết nổi, đều tự xua tay, hưu sinh dưỡng tức. . . . . .

Trong thời gian loạn lạc này, thế lực giang hồ nguyên bản bị Vô Danh giáo cưỡng chế gần trăm năm bắt đầu nổi lên, không còn phục tùng như lúc trước, các đại môn phái tỏ thái độ xem chừng, chờ đợi một ngày xé vỏ Vô Danh giáo thoát ra, hoặc là cướp lấy trở thành một thế hệ giang hồ bá chủ mới, thủ lĩnh bên trong Vô Danh giáo trước giờ vẫn đoàn kết nhất trí, các thuộc hạ lại bắt đầu xuất hiện tranh đấu gay gắt, phe phái kiên cố phạt phe phái yếu, cùng các đại môn phái kết hợp phân chia thế lực, tùy thời đều có thể trào dâng sóng lớn đầy trời. . . . . .

Võ thánh Liễu Tàn Mộng giống như nhạn gãy cánh, sau khi cùng Vô Danh giáo kết minh, hành tung chưa từng tái hiện trong võ lâm, bất luận là ám lưu của triều đình hoặc ám hệ của Vô Danh giáo đều không thể biết được tăm tích. Võ Thánh trang lại do Liễu Thanh Thu nắm trong tay, giang hồ nhân sĩ năm đó bị Liễu Tàn Mộng khống chế cũng đều được Liễu Y Y tặng dược thả lại, Võ Thánh trang ba năm không thấy khách lạ, mười dặm bên ngoài lại lập huyết bi, người nào xông vào sẽ mất mạng! Hiện giờ ba năm đã qua, thời gian niêm phong trang đã đến lúc giải, Võ Thánh trang ba năm này giấu tài,  lại ở trong chốn võ lâm phát lên sự tình như thế nào đây. . . . . .

Vô Đế Dạ Ngữ Hoàng từ Nhật Quân thăng làm Vô Đế, dần dần bày ra quyết đoán cùng thủ đoạn vốn có của một Vô Đế, không còn là một Nhật Quân nôn nóng lười biếng trước kia, lấy thủ đoạn cường bá khuất phục ấm ức khó chịu của Nguyệt Hậu Ám Vũ, ân uy đều thi hành, ở thời điểm Vô Danh giáo nguy loạn nhất, lấy năng lực cá nhân thu hàng nhân tâm vốn náo loạn vì mất đi Dạ Ngữ Hạo  của người trong giáo. Hơn nữa sau khi thành công đối kháng triều đình cùng Võ Thánh trang, người trong giáo nhất thời vô nhị, ngay cả tiền nhiệm Vô Đế, được xưng là thiên hạ đệ nhất nhân Dạ Ngữ Hạo cũng không oai kịp hắn. Nhân tâm trong giáo ngày một nghiêng về phía hắn…………

Phụng Thiên đế Hiên Viên Dật ở lâu trong cung, chỗ triều đình cao, ân trạch thiên hạ, từ ba năm trước đây cùng Võ Thánh Liễu Tàn Mộng, Vô Đế Dạ Ngữ Hạo làm một ván thiên hạ nhất đổ, cùng đi Côn Lôn cho đến nay thì không còn nghe có tin tức rời khỏi cung nữa, ngay cả ba phương đại chiến ba năm trước đây cũng không từng thấy hắn ra tay — theo chiến sự sử chủ bút suy luận, nếu lúc ấy Phụng Thiên đế cũng nhúng tay, Vô Danh giáo cùng Võ Thánh trang sợ là sẽ phải rời khỏi chiến cuộc, cứ thế nghị hòa thoái ẩn. Phụng Thiên đế mất đi cơ hội thống nhất thiên hạ này, thật khiến kẻ khác phải oản thán. Võ Thánh trang cùng Vô Danh giáo đều tái khởi dị động là lúc người trong thiên hạ đều ghé mắt nhìn vào ngôi cửu ngũ, không biết hắn sẽ có hành động gì ………………..

Trong ba năm, dưới áp lực kiềm chế của dòng chảy ngầm cũng coi như hòa bình, đây là sự yên ổn trước cơn bão táp, sự yên lặng là mặt ngoài của lòng người rục rịch. Thời gian như bánh răng sau một hồi yên lặng ngắn ngủi lại cạc cạc rung động. . . . . . Dao động của võ lâm cũng đã tới cực hạn!

Đại đức phụng thiên năm thứ 10

————————-

Hắn đang lẩn trốn!

Hắn phải trốn!

Hắn nguyên bản có thể không cần chật vật không chịu nổi như thế. Hắn nguyên bản đã muốn thành công lén vào. Thế nhưng tại lúc hắn đem chủy thủ cắt vào cổ họng người thứ năm, hắn đột nhiên có ý tưởng kỳ quái.

Quay đầu lại nhìn bốn hộ vệ đã chết, không có một người nào là người đáng phải chết — lạm sát như thế, hắn cùng với bọn bắt cóc giết hai mươi sáu nhân khẩu lại phóng hỏa đốt sơn trang nhà hắn có cái gì khác biệt?

Khác biệt là ở chỗ mình có lý do báo thù là đại nghĩa sao? Bởi vì hắn lưng đeo danh nghĩa báo thù cho nên hắn có tư cách giết những người đó sao? Những người này nên bị giết sao?

Hắn không rõ.

Không ai dạy hắn.

Hắn vẫn chỉ là một đứa nhỏ mười hai tuổi.

Cho nên, hắn thất thần một thoáng.

Cho nên, tất cả tình thế đều nghịch chuyển.

Hộ vệ thứ sáu phát hiện hắn.

Tiếng vang sắc nhọn của ám dạ từ góc của các trạm canh gác vang lên.

Hắn chỉ có trốn.

Một khắc trí nhớ sau cùng khi trốn đi nơi khác là một thân ảnh thiển bụi. Một cước giẫm lên chỗ bị thương trên chân trái của hắn, đau đến mức hắn phải kêu rên — may mắn đã qua ba ngày thời gian, hắn đem bản thân chôn ở trong đống bùn đã ba ngày, truy binh của địch nhân đều bị dẫn hướng lối rẽ, cho nên hắn có thể hanh ra tiếng mà không cần cố nén. Nhưng mà đói bụng ba ngày, mệt mỏi ba ngày, đau nhức ba ngày, khoảnh khắc  hắn bị kích thích đau đớn chưa hiểu rõ người đến là thiện là ác, nên như thế nào ứng phó, liền tuyên bố hôn mê.

Trong mê man, có đôi bàn tay lạnh như băng.

Đệ nhất hồi phong khởi Nhạn Đãng

(Gió nổi lên ở Nhạn Đãng)

Mười tám tháng 12 ngày kỷ tị.

“Lạnh quá ~” Thiếu niên kêu to một tiếng, từ trong hôn mê tỉnh lại, đông lạnh đến mức toàn thân run cầm cập.

” Thật sự lạnh như vậy sao?” Người áo xám có chút nghi hoặc, nhìn khăn mặt trong tay mình, vẻ mặt thực vô tội hỏi.

Thiếu niên hung tợn trừng mắt nhìn hắn. “Ngươi rốt cuộc có thường thức hay không đó? Hiện tại là ba tháng giá lạnh, tuy rằng nơi này là phía nam, nhưng cũng đông lạnh muốn chết! Ta là người bệnh, bản thân lại còn bị trọng thương, ngươi cư nhiên còn dùng nước lạnh lau lên người ta? Ta sớm biết ngươi không có hảo tâm mà, ngươi căn bản không phải là áy náy gì, ngươi căn bản là muốn hại chết ta. . . . . .”

” Tinh thần của ngươi vẫn còn tốt lắm a.” Người áo xám mỉm cười, ôn nhuận như ngọc, lập tức đem cơn giận dữ của thiếu niên tăng lên ba trượng.

“Trọng điểm trọng điểm! ! Ngươi có nghe ta nói trọng điểm không a ~”

“Trọng điểm chính là tinh thần của ngươi không tồi, sức sống mười phần, không cần nhìn thấy mặt diêm vương gia gia.” Người áo xám cười tủm tỉm đem khăn mặt để vào trong bồn, “Còn có, ngươi nói nhỏ một chút. Nơi này chính là khách điếm, nửa đêm ầm ĩ đến người khác cũng không hảo đâu.”

Thiếu niên chán ghét nhìn chung quanh, “Loại phòng cũ nát này còn có thể có người đến ở, ta xem đến miếu hoang tá túc còn tốt hơn ở trong này.”

Người áo xám nhìn mặt tường cũ nát bong ra từng mảng, bốn góc thông gió, ngẫu nhiên còn gặp phải con chuột chạy qua, xà nhà tơ nhện quấn quanh, tích tro bụi còn dày hơn cả tường, nhìn nhìn lại giường gỗ đơn sơ, chăn ước chừng là mốc meo nên bị thiếu niên chán ghét đá xuống giường, bất đắc dĩ thở dài. “Phụ cận trong vòng phạm vi mười dặm này không có một chỗ chùa miểu để tá túc. Bằng không ta cũng sẽ không bỏ tiền ra tới trụ khách điếm này. Thực đắt tiền ngươi biết không?”

“Thực đắt?” Thiếu niên lại kích động đứng lên. “Cái nơi rách nát này cho tiền mời ta đến trụ ta cũng mặc kệ, ngươi còn ủy khuất  nói đắt như vậy? ! Ngươi. . . . . .”

” Bốn đồng tiền ngươi có lẽ không biết là quý. Chính là ta toàn thân cao thấp chỉ còn hai lượng bạc.” Người áo xám nói một câu khiến thiếu niên á khẩu không trả lời được, không nghĩ tới tên cứu mình trở về lại là một kẻ cùn đinh như vậy. ” Ta một đường tiết kiệm, thật vất vả mới tới Lưu Tiên trấn, vốn thầm nghĩ trèo lên Nhạn Đãng hảo hảo ngắm nhìn nơi phong cảnh hiểm tuyệt nhất thiên hạ này, không nghĩ tới không cẩn thận giẫm phải ngươi, lại thêm một gánh nặng. . . . . . Ngươi lại còn bị thương nặng như vậy, hoàn hảo ta cũng hiểu sơ sơ y lý, không cần đi thỉnh đại phu — bằng không với hai lượng bạc này thì ngươi cứ nằm đó mà chờ chết đi. Ngay cả dược thảo cũng đều là do ta tân tân khổ khổ đi lên núi hái trở về. Trăm phương nghìn kế tính toán còn bị ngươi ngại. . . . . .” Người áo xám cúi đầu, có vài phần ủ rũ.

Thiếu niên nhìn thấy một bộ thần sắc điêu điêu niệm niệm của hắn liền cảm thấy cực kỳ khó chịu. “Ta không bắt ngươi phải cứu ta, thương thế của ta cũng không phải bởi vì ngươi giẫm một cước mới thành như vậy hay sao? Ngươi có thể không cần tốt tâm như vậy! Ngươi chẳng qua nhất thời cảm thấy ta chật vật như một con cẩu, hiếm thấy gặp được người nào so với ngươi còn thảm hại hơn, cho nên ngươi mới nhất thời đem ta cứu trở về. Ta là thừa nhận ngươi ân cứu mạng, ngày sau không chết nhất định sẽ trọng báo, hiện tại ngươi không cần phải xen vào nữa, ta sẽ tự đi, tốt nhất ngay cả tiền thuê nhà cũng không cần chi trả. Ta tuyệt không oán ngươi nửa câu!”

Người áo xám nhíu mày.” Cứu người cứu đến cùng, ta có thể nào bỏ lại ngươi một mình?”

“Cứu người? ! Quả thực nực cười!” Thiếu niên khịt mũi tỏ thái độ coi thường lời hắn nói. “Thẳng thắn mà nói, ngươi không nên thấy quần áo ta mặc trước khi bị thương phẩm chất không tồi liền cho rằng ta là người có tiền. Ta hiện tại phụ mẫu đều chết, không có nhà để về, cái gì cũng không thừa lại. Ta coi bộ dáng của ngươi lương tâm còn không hỏng mất, trước nói với ngươi, ngươi đừng muốn từ trên người ta lấy được ưu đãi gì, ngươi tin cũng thế mà không tin cũng thế, vẫn là thức thời sớm ngày buông tha ta, đỡ phải bị cuốn vào tai họa trong nhà của ta!”

Người áo xám thở dài một tiếng. “Tuổi còn nhỏ mà không tín nhiệm người khác như vậy!”

“Hắc, ta thà rằng đi tin heo, tin chó, tin súc sinh, cũng tuyệt không tin tưởng một cái cầm thú hai chân tự xưng là người!”

“Ngươi nói rất cực đoan, thế gian này thực không có một người có thể tin sao?”

“Ngươi đi tới nghĩa địa tìm đi, nơi đó nhất định sẽ có vài tên đầu đất vì tín nhiệm người mà chết đó, dù sao cũng không phải ta!” Thiếu niên nói xong trảm đinh tiệt thiết.

Người áo xám yên lặng xem xét thiếu niên, thiếu niên không phục phản trừng trở về, bên trong nhất thời tĩnh xuống.

“Tốt lắm, chúng ta không thảo luận chuyện này. Ta giúp ngươi đổi dược đi.” Người áo xám nói sang chuyện khác, thấy rằng cùng thiếu niên mắt to trừng mắt nhỏ thật sự quá lãng phí khí lực.

Thiếu niên không cam lòng trừng mắt nhìn hắn, một hồi lâu mới vươn tay, nhìn hắn thật cẩn thận đổi lại dược cho mình, nhưng cảnh giới trong mắt không một chút suy giảm, chỉ cần người áo xám có dị động gì, lập tức sẽ chết ở dưới chưởng của hắn. Người áo xám giống như cũng nhìn ra tâm tư của hắn, tuyệt không có động tác dư thừa, đổi hảo dược trên cánh tay cùng vai rồi buộc chặt ở phía sau, mỉm cười. “Hiện tại có thể yên tâm?”

Dược hiệu mát lạnh thấu nhập da thịt, cảm giác cực nóng từ miệng vết thương dễ chịu hơn một chút. Thiếu niên cũng không có ý tứ cảm kích, chỉ là hồ nghi đánh giá người áo xám. Người áo xám nhún nhún vai, không để ý tới ánh mắt bén nhọn của hắn, tự cố tự địa thu thập thảo dược, băng vải,  bồn và khăn mặt, lại đem chày và cối đá mượn ở chỗ tiểu nhị rửa sạch đem ra ngoài cửa sổ phơi, sau đó đóng cửa sổ.

Thiếu niên cùng người áo xám này ở chung đã có ba bốn ngày, thế mà vẫn mơ hồ không biết hắn là người như thế nào, nói là nhiệt tâm, nhất tam lưỡng hạ cũng lười nói chuyện, nói là lãnh đạm thì lại gà mẹ nhiều chuyện cứu hắn trở về. Nói cho đúng thì là một người nhân tín bản thiện, nhưng không tính toán nói chuyện tâm tình cùng hắn. Xem ra khí chất cũng không tầm thường. Tuy đối với tiền tài tính toán chi li nhưng lại không giống như là người thấy tiền thì cười tít mắt, cứu hắn trở về nhất định không phải vì  lợi. Vậy vì danh sao? Hắn chỉ là một tên mao đầu tiểu tử, cứu trở về cũng không được bao nhiêu thanh danh. . . . . . Bất quá hắn không phải người trong võ lâm thì có thể xác định, bởi vì trên người một chút nội lực cũng không có, bước chân lại phù phiếm, khí lực không cùng, cầm lấy thủy bồn đến thủy đẩu cũng phải tốn thật lớn khí lực — như vậy loại trừ cả khả năng hắn là bị người ta đuổi giết.

“Uy, ngươi tên là gì?”

Người áo xám nhăn mặt. “Người nhà ngươi trước kia không dạy ngươi lễ phép sao? Hỏi tên người ta phải khách khí một chút.”

“Ngươi quản nhiều như vậy!” Thiếu niên là lần đầu bị người trách cứ, cảm thấy cực kỳ tức giận, nhưng niệm tốt xấu gì thì cũng là ân nhân cứu mạng mình, miễn cưỡng nhẫn xuống. “Nói hay không? !”

” Đứa nhỏ vô lý như vậy. . . . . .” Người áo xám nói xong, cư nhiên nở nụ cười, tựa hồ thiếu niên càng không khách khí hắn lại càng cao hứng.

“Ta gọi là Diệp Phàm. Diệp trong Thụ Diệp, phàm của bình phàm.”

——————–

Hai mươi tháng 12 ngày quý dậu.

Lại là bốn ngày an dưỡng, thương thế của thiếu niên tốt lên rất nhiều, ít nhất đã có thể xuống giường. Chỉ là trên đùi từng bị đâm sâu đến xương, đi đứng phải cà nhắc cà nhắc, vừa không thuận tiện lại còn chướng tai gai mắt, lập tức vẫn nằm bẹp dí trên giường. Diệp Phàm coi hắn một bộ bất bình tức giận liền cùng hắn nói chuyện. Nói về truyền thuyết chuyện cũ, tài ăn nói vô cùng tốt, thường hống đến thiếu niên tâm trí hướng về, say mê không thôi. Bất quá sau mỗi lần lấy lại tinh thần sẽ càng thêm tức giận, Diệp Phàm phải càng ra sức hống hắn, làm cho hắn nghe cũng không phải, buồn bực cũng không phải.

Ngày hôm đó, bởi vì chịu đủ cơm của khách điếm chẳng khác gì cơm trong nhà lao, thiếu niên thương lượng phải ra ngoài đi ăn. Diệp Phàm lại vì túi tiền sắp trống rỗng thật sự không có dư tiền phụng bồi. Thiếu niên trên người vốn cũng có chút ngân phiếu toái kim, nhưng mấy ngày vừa qua chạy trốn trối chết, còn bị chôn ở trong bùn ba ngày, ngân phiếu đã sớm bị ngâm thành bùn khối, mà toái kim thì có thể là khi Diệp Phàm ôm hắn xuống núi quăng ngã mấy lần đã đánh mất, lục soát khắp quanh thân cao thấp tìm không có lấy một thứ có thể dùng được.

“Uy, ngươi không phải nói ngươi phải chu du thiên hạ sao, chẳng lẽ ngươi muốn lấy một hai lượng bạc này để chu du? Không khỏi quá nực cười đi?” Thiếu niên ra không được cửa, tâm tình tiêu táo, nghĩ đến nếu còn ăn cái thứ cơm thiu này nữa, ngữ khí càng kém hơn, không nghĩ tới mấy lời này có bao nhiêu tổn thương người.

“Ngươi cái này gọi là giận chó đánh mèo, chính là hành vi không tốt.” Diệp Phàm thật sự không tức giận.

“Là hành vi của ngươi rất khả nghi!” Thiếu niên trừng mắt nhìn gánh nặng màu xám của Diệp Phàm, biết bên trong chỉ có hai ba kiện y phục thay và giặt sạch cùng mấy quyển sách, cái khác cũng không có.

“Tiểu quỷ hoàn toàn không biết ghi ơn sau báo đáp. . . . . Thật có chút giống một người ta quen biết ni.” Diệp Phàm không biết nhớ tới cái gì, lắc đầu thở dài cười.

“Đừng lấy ta so sánh với bọn hồ bằng cẩu hữu của ngươi!” Thiếu niên lập tức kháng nghị.

“Hồ bằng cẩu hữu?” Diệp Phàm cười khanh khách. “Thật cũng chuẩn xác, bất quá người nọ mặc dù nhận thức, nhưng cũng không phải bằng hữu của ta.”

“Người nọ là ai?” Thiếu niên bị Diệp Phàm nói vài lần liền nổi lên chi tâm tò mò.

“Ước chừng họ Liễu đi.” Diệp Phàm ảm đạm cười.” Chỉ là hời hợt chi giao, ai nhớ rõ chứ.”

Thiếu niên nghe hắn nói như thế, không có hứng thú. Bụng lại bắt đầu ‘vườn không nhà trống’, thế nhưng nghĩ đến mấy thứ đồ ăn kia liền mất đi khẩu vị, sắc mặt phát khổ.

Diệp Phàm nhìn thấy thần sắc kia của hắn, thở dài. “Chúng ta ăn đi.”

” Thế nhưng ngươi không phải không có tiền sao?” Thiếu niên trong lòng tuy là ngàn tình vạn nguyện, nhưng tốt xấu cũng không phải là người bạc tình, còn nhớ rõ vì Diệp Phàm lo nghĩ.

“Trời không tuyệt đường người, cùng lắm thì chúng ta lưu lại tẩy chén đĩa được rồi.” Diệp Phàm cảm thấy rất thông suốt, sắc mặt thiếu niên lại thực xanh.

———————–

Từ sau khi sơn trang bị đốt thiếu niên chưa từng đi vào trong đám người, lúc này đám đông trấn trên rộn ràng nhốn nháo, tuy đã là ngày họp chợ nhưng cũng không phải là ngày phật đản mà dòng người ra chợ cũng không ít đi. Mà hơn phân nửa đều là người giang hồ đề đao mang kiếm, ngay cả hòa thượng đạo sĩ cũng có không ít, thiếu niên không khỏi cảm thấy sinh nghi. “Uy, ngươi nói nơi này không phải có đại sự gì chứ?”

” Đại sự gì? Ta không biết.” Diệp Phàm không yên lòng, ước chừng là đang tính toán xem túi tiền của hắn có thể cho hai người tiêu phí như thế nào. Thiếu niên không chiếm được câu trả lời vừa lòng, khí đô đô, không chút nghĩ ngợi liền vào cửa chính hoa lệ có treo chiêu bài vàng óng của một tửu lâu, lại bị Diệp Phàm sống chết kéo ra.

” Ta van ngươi, tửu điếm loại này đi vào thì một đĩa rau xanh sẽ muốn ngươi ba lượng bạc. Ngươi đi vào rồi chúng ta phải rửa chén trên ba tháng.”

Thiếu niên không rõ lắm giá hàng — hắn chẳng qua là một đứa nhỏ mười hai tuổi vẫn nuông chiều từ bé, người nhà có lẽ có dạy hắn các loại ứng biến quyền mưu, nhưng có một số việc. . . . . . Quá mức đơn giản làm cho người ta đã quên dạy.

“Vậy ngươi muốn dẫn ta đi nơi nào? Nếu như đi cái loại này. . . . . .” Thiếu niên chỉ vào tiểu quán lưu động ồn ào ven đường nhíu mày. “Ta thà rằng quay về khách điếm!”

Diệp Phàm cho dù vốn có ý này cũng đành xua tan. “Chúng ta đi nhà kia. Ngươi xem coi thế nào?” Hắn chỉ vào một tửu lâu không quá hoa lệ cũng không quá cũ nát cách đó không xa, kỳ thật cũng coi như sạch sẽ, chỉ là mặt tiền của cửa hàng quá mức đơn giản. Thiếu niên bất mãn trừng hắn một cái, nhưng kẻ trả tiền chính là lão Đại, chỉ đành phải nổi giận đùng đùng tiến lên trước.

Điếm tiểu nhị đứng ở cửa đón khách nhìn thấy thiếu niên diện mạo cực kỳ tuấn mỹ đáng yêu, lại mười phần khí phái, tuy rằng quần áo cũ có điểm không hợp thân — kỳ thật là của Diệp Phàm, quần áo thiếu niên mặc ban đầu đã sớm như của tên khất cái — vẫn là cười mị mắt tiến lên tiếp đón. “Vị này mời đi theo ta tọa. Bên này vừa lúc có một vị trí dựa vào cửa sổ, rất thích hợp a. Thỉnh, thỉnh.” Nói xong đem thiếu niên dẫn đến vị trí bên cửa sổ, lại từ trên vai gở xuống khăn lau sát sát, khom lưng cười nói: “Không biết gia muốn ăn cái gì? Quý phi kê của tiểu điếm chính là nhất tuyệt. . . . . .”

Thiếu niên ngắt lời hắn. “Trước bưng tới một đĩa lật tử thiêu kê, một đĩa khứ bì hỏa thối sao đông duẩn, một đĩa tạc hưởng linh. . . . . .” Hắn đang định tiếp tục thì bị lại bị Diệp Phàm che miệng lại.

” Dừng dừng dừng, mấy thứ này không lấy.”

Thiếu niên ra sức giãy ra. “Tại sao không được? ! Ta đã chọn thứ rẻ nhất, ngay cả những thứ này ngươi cũng không để ta ăn ngon? !” Rống một tiếng này toàn bộ điếm ít nhất có một phần hai người nhìn qua.

” Khái niệm rẻ nhất của ngươi chắc là cùng thường nhân khác thường đi.” Diệp Phàm không biết là thở dài lần thứ mấy, đối diện thiếu niên ngồi xuống, nhỏ giọng gọi tiểu nhị. “Tiểu nhị, tới hai chén cơm trắng, một đĩa rau xanh. . . . . .” Ngẫm lại, lại thêm một câu. “Một đĩa món kho, tùy ý đều được, đừng nhiều lắm.”

Tiểu nhị nguyên tưởng rằng là khách rộng rãi, không nghĩ tới vừa mở hàng cư nhiên nghênh đón hai khách nhân nhỏ nhất, lập tức sắc mặt cũng kéo dài quá. “Hai vị thật sự không gọi gì khác?” Thanh âm kéo the thé như của lão nhân.

Thiếu niên muốn mở miệng, nhưng bị Diệp Phàm trừng vài cái, bất mãn tràn ngập trong bụng chỉ có thể nuốt vào trong. Thấy tiểu nhị nhìn về phía mình, hướng về phía Diệp Phàm ráng sức bĩu môi, sinh khí đem mặt ngoảnh ra bên ngoài.

Diệp Phàm mỉm cười nói: “Như vậy là đủ rồi, không gọi thêm.”

Tiểu nhị hừ lạnh một tiếng, đem khuôn mặt tươi cười thu hồi,quay đầu về phía sau quát: “Bàn gần cửa sổ, hai chén cơm trắng, một đĩa rau xanh, một đĩa món kho, đừng nhiều lắm. . . . . .”

Cái này khiến toàn bộ khách nhân trong điếm đều nhìn qua, cũng có không ít khe khẽ cười trộm nghị luận. Diệp Phàm làm như không thấy, mặc kệ nó, không có thần sắc xấu hổ mấy. Thiếu niên sắc mặt lại hồng đến mức hận không thể tìm một cái lỗ để chui xuống, cảm thấy đại hận tiểu nhị không để cho mình thể diện, còn sỉ nhục như vậy.

Mắt thấy đồ ăn từng bàn đều một đạo một đạo đưa lên, trên bàn chính mình thì cứ rỗng tuếch, thiếu niên tức giận vỗ bàn, muốn phát tác, nhưng nghĩ đến vừa rồi mới quẫn bách, lại nhẫn hạ, nhàm chán hết sức, liền nghiêng tai lắng nghe người chung quanh nói chuyện, muốn biết vì sao Lưu Tiên trấn nho nhỏ này đột nhiên có người giang hồ nhiều như vậy. Nhưng bốn phía mặc dù ngồi không ít người trong võ lâm, nhưng làm như có ăn ý, thiên nam địa bắc loạn đàm, thế nhưng không có một người nói tới vì sao họ tụ tập ở Nhạn Đãng sơn. Thiếu niên nghe đến thất điên bát đảo nhưng tin tức gì cũng chưa nghe được, cộng thêm bụng đói, lại giận dữ.

“Tiểu nhị, đồ ăn của chúng ta làm sao còn không có mang lên? !” Diệp Phàm trước khi thiếu niên phát tác đã lớn tiếng kêu to.

Tiểu nhị phụ trách tiếp đón tạm thời không đứng ở cửa đón khách nhân, lười biếng liếc mắt ngắm hai người một cái, đi ra đằng sau, qua một lát, mang sang một mâm nhỏ.

“Thật có lỗi, chúng ta gần đây không làm những món này, cho nên khó tránh khỏi chậm. Các ngươi mau ăn. Ăn xong đi nhanh lên.” Nói là thật có lỗi, nhưng ngữ khí lại lạnh như băng, một điểm giải thích cũng không có, chỉ kém là đuổi người.

Thiếu niên trừng mắt nhìn đĩa rau xanh gầy teo nho nhỏ, còn có món kho không được bao nhiêu khối, mạnh ngẩng đầu lên. “Mắt cẩu của ngươi không khỏi không biết nhìn người!” Hai mắt hắn hung mãnh lóe ra hàn quang dày đặc, dáng vẻ phẫn nộ làm cho người ta chợt sinh ra ảo giác, lông tơ toàn thân như muốn dựng thẳng lên, tùy thời sẽ bỏ chạy. Diệp Phàm ánh mắt không khỏi sáng ngời, tiểu nhị lại sợ tới mức lui từng bước, ngữ khí cà lăm trả lời.

“Này này này. . . . . .vốn là do các ngươi gọi a. . . . . .”

“Cho dù những thứ này là do chúng ta gọi, nhưng không phải gọi những thứ đồ ăn thừa này. Ngươi đem những thứ này lên không phải là cho rằng chúng ta là khất cái sao!” Thiếu niên giận dữ, một chưởng chụp ở trên bàn — cái bàn còn được may mắn giữ được ‘tính mệnh’ là do đúng lúc thương thế ở tay phải của hắn vẫn còn chưa hảo.

Bên cạnh có người cười nhạo: “Tiểu tử, không có tiền mà nghĩ đến làm đại gia, hay là an phận chút đi, đừng khiến cho nhiều người tức giận.” Nói chuyện cợt nhả  chính là một thiếu niên mười bảy mười tám tuổi bàn bên cạnh.

Tiểu nhị thấy có chỗ dựa thì lá gan cũng lớn hơn nói: “Đúng đúng, không có tiền còn muốn đến làm bộ làm tịch, chỉ hai món ăn còn không tính nữa là muốn làm đại gia. Các vị mau đến phân xử, nào có người như vậy. . . . . .”

Thiếu niên khí nộ đan xen, cuộc đời chưa từng chịu quá ủy khuất bực này, lại nghĩ về người nhà bị giết, sơn trang bị đốt, trong con ngươi hồng quang chợt thiểm, cho dù trên thân mang thương cũng sẽ liều mạng ra tay.

Diệp Phàm nhướng mày, vỗ vỗ thiếu niên, nhẹ nhàng cười. “Tiểu nhị không phát hiện lời ấy quá mức sao? Người tới là khách, chúng ta cũng không phải đến ăn uống không phải trả tiền, cũng không có chiếm tiện nghi gì của các ngươi, các ngươi lãnh đạm chúng ta cũng không kháng nghị a, tội gì nói như thế? Xuất môn bên ngoài, người nào mà không có thời điểm gặp khó khăn, giúp đỡ người khác khi khó khăn không phải là phẩm đức của người mở điếm sao? Chỉ vì chúng ta gọi ít món ăn ngươi liền mắt lạnh lãnh ngữ, không khỏi sẽ khiến người ta chê cười, lấy một so một trăm, tiếng tăm điếm này của các ngươi không phải sẽ bị làm hỏng. . . . . .”

Chuyện tình bên này nhiệt náo có chút lớn, chưởng quầy cũng từ lầu hai nhô đầu ra xem, nghe được lời nói này của Diệp Phàm, sắc mặt khẽ biến. Khai điếm sợ nhất chính là thanh danh bị phá hỏng, một khi thanh danh đã phá hủy, mặc kệ bổ cứu bao nhiêu cũng không có ích gì, vả lại mấy ngày qua tình thế trong trấn nhỏ rất là bất thường, ngưu xà hỗn tạp, đủ hạng người đều có, chỉ sợ hai người này cũng là người có lai lịch, lập tức vội vàng chạy xuống, thừa dịp Diệp Phàm chưa nói những câu bén nhọn hơn thì ngăn lại.

” Hai vị khách quan thỉnh bớt giận. Chuyện này là do tiểu nhị của tỉểu điếm không phải, tiểu lão nhân chắc chắn sẽ hảo hảo giáo huấn hắn một chút.” Nói xong nhìn thấy hai đĩa đồ ăn trên bàn của hai người, giả ý hướng về phía tiểu nhị khiển trách. “Đồ ăn khách quan không hài lòng, còn không mau lấy đi thay đổi. Giống cái đầu gỗ để làm chi, chân tay vụng về!”

Diệp Phàm ảm đạm cười.”Đâu có đâu có. Chưởng quầy có thể để ý, thật sự là không thể tốt hơn.” Vừa nói vừa đưa tay áp chế thiếu niên cùng trừng lại thiếu niên vừa cợt nhả lúc nãy. Chỉ lo đánh nhau còn phải bồi tiền.

Một bữa cơm gặp phải biến cố bất ngờ rốt cục cũng kết thúc, hai người cũng thành cảnh vật bị người ta vung tay múa chân đàm luận trong điếm. Thiếu niên tức giận đến mức không rảnh đi chú ý đến kẻ khác, còn Diệp Phàm thì cứ thờ ơ, có chú ý hay không chú ý cũng chẳng có gì khác nhau, cho nên hai người đều còn có thể nuốt trôi, hơn nữa ăn đến sạch sẽ không còn một mảnh.

Nhanh tay lẹ mắt gắp đi một khối thịt cuối cùng, thiếu niên nhe răng cười, đã thấy Diệp Phàm nhìn về phía bên ngoài, thần sắc có điểm không thích hợp, nghiêng đầu nhìn theo thì cũng không thấy có người nào đặc biệt.

“Di, này không phải là Diệp tướng công sao? Làm sao lại gặp ở nơi này? Hai người nam nữ vừa vặn đi qua liền thụt lùi trở lại, nữ tử từ ngoài cửa sổ vui vẻ kêu, đồng thời oán trách nhìn về phía nam tử. “Ta đã nói nói đây là Diệp tướng công , ngươi còn không tin.”

Thiếu niên có thể khẳng định hắn có nhìn đến phản ứng của Diệp Phàm khi nghe kêu to, là cười khổ. Thế nhưng khi hắn ngẩng đầu lên thì cũng cười đến mức cực kỳ hòa ái dễ gần, còn mang theo vài phần ngạc nhiên mừng rỡ ngoài ý muốn. “Nguyên lai là Hàn công tử cùng Hàn phu nhân, vãn sinh nhất thời trí nhớ không tốt, không nhận ra, thứ tội thứ tội.”

Hàn công tử trầm ổn hoàn toàn tương phản với phu nhân hoạt bát của hắn. Thiếu niên nhìn ra hai người này tuy rằng không mang theo vũ khí, nhưng trong mâu trung oánh oánh, cũng đã đạt đến mức quang hoa nội liễm. “Diệp huynh không phải luôn luôn ở Vương Ốc sơn dạy học sao, vì sao đột nhiên tới Nhạn Đãng?”

Thiếu niên là lần đầu tiên nghe được có người nói đến lai lịch của Diệp Phàm, ngày thường hắn cái gì cũng nói, nhưng chính là không nói chuyện của bản thân, lập tức vãnh tai lắng nghe. Diệp Phàm cũng cười khổ. ” Mấy ngày trước mưa to, đất đá trôi xuống đã cuốn trôi nơi ở của vãn sinh, vãn sinh đành phải lưu lạc bên ngoài.”

“Diệp tiên sinh thật sự là bất hạnh.” Hàn phu nhân đồng tình thở dài, nhưng lại cười lên. “Bất quá trung chi long như Diệp tiên sinh vậy, vốn là không nên uỷ khuất dạy học ở một nơi nho nhỏ, có thể mượn cơ hội này đi du lịch thiên hạ, cũng là lão thiên gia cố ý an bài.”

“Phu nhân quá khen.” Diệp Phàm bất an cười cười . ” Vãn sinh chẳng qua chỉ là một học trò nghèo, đảm đương không nổi hai vị trọng đãi như thế. . . . . .” Nữ tử không có hứng thú chờ hắn nói cho hết lời, lôi kéo phu quân tiến vào tửu lâu, rất có xu thế nói chuyện lâu dài, nhưng trông thấy thiếu niên bên cạnh trước tiên, ánh mắt liền sáng ngời.

“Hài tử hảo đáng yêu, Diệp tiên sinh, ngươi khi nào thì giấu một oa nhi xinh xắn như vậy, Tố Tâm cũng muốn có một hài tử thế này ni.”

Thiếu niên thần sắc đại biến, hừ một tiếng liền phát cáu, việc không như ý mấy ngày nay hắn đụng phải nhiều lắm, vừa là bị Diệp Phàm ngăn chặn xuống, đã sớm chất thành một đống lớn bất mãn, thấy nữ nhân này còn muốn đem bàn tay tinh tế sang đây niết mặt mình, nhẫn cũng không thể nhẫn! Đưa tay hất ra ngoài.

Nữ tử chẳng ngờ thiếu niên xuất thủ nhanh như vậy, nhẹ nhàng cười, bàn tay khẽ đảo, như xà trườn theo tay của thiếu niên hướng lên trên, mục đích không thay đổi. Năm ngón tay của thiếu niên hướng vào phía trong trảo một cái, đồng thời bắn vào năm huyệt khúc trạch, thiểu hải, xích trạch, thanh linh, hiệp bạch trên tay nữ tử, nhận thức huyệt cực kì chuẩn, kình lực năm ngón tay vung tới, nữ tử ai một tiếng, khuỷu tay vội vàng tránh cũng không kịp, nam tử ở bên thấy thế bất đắc dĩ cũng ra tay, từ ngón tay bắn ra kình lực hướng vào khúc trạch huyệt giữa khủyu tay thiếu niên.

Ba người giao thủ tốc độ cực nhanh, điện quang hỏa thạch bất quá cũng chỉ đến thế. Diệp Phàm mới nháy mắt một chút, ba người đã đều tự thu tay lại, bởi vậy người trong tửu lâu cũng không có bao nhiêu người chứng kiến cao thủ so chiêu. Hàn công tử cùng Hàn phu nhân có chút đăm chiêu nhìn thiếu niên, Hàn phu nhân còn vỗ về cánh tay phải bị đau, hiển nhiên vừa rồi bị thất thế.

“Diệp tiên sinh, bằng hữu này của ngươi thân thủ thật linh hoạt. Tiên sinh không phải luôn luôn không muốn hiểu biết sâu rộng chuyện võ lâm, vì sao bên cạnh lại dẫn theo một tiểu cao thủ?” Hàn phu nhân má lúm đồng tiền nhìn thiếu niên, nói lý ẩn lạt.

Diệp Phàm vỗ vỗ thiếu niên trấn an hắn, cười cười. “Hắn là cao thủ sao? Vãn sinh không biết a. Tiểu hài tử, có thể cùng võ lâm đại sự liên quan gì.”

“Xem ra Diệp huynh thật sự không biết, phụ cận này đã thành điểm trung tâm để thiên hạ rối loạn. . . . . .” Hàn công tử hợp thời ngắt lời. Thiếu niên trong lòng vừa động, đang muốn lắng nghe, Diệp Phàm lại nói: “Hàn huynh đừng làm rối sự yên bình của ta. Giang hồ là chuyện của giang hồ, vãn sinh một giới, chỉ nguyện du lịch thiên hạ, cũng không có ý cuốn vào tranh chấp. Nếu như biết được hơn, sợ là khó có thể vui vẻ ni.”

“Kỳ thật đây cũng không thể nói là chuyện giang hồ, có thể nói là đại sự cùng thiên hạ liên quan, chỉ là chưa truyền lưu đến dân gian.” Hàn công tử đối với việc Diệp Phàm ngắt lời không để ý, vẫn là nhạt cười. “Nghe nói, đương kim Thánh Thượng ở phụ cận Nhạn Đãng bị người ta hành thích. . . . . . Sinh tử không biết.”

Lời này vừa nói ra, cả tửu lâu đều trở nên an tĩnh lại.

Đón đủ thứ ánh mắt hàm nghĩa bất đồng từ bốn phương tám hướng, bốn người lại có thể bộ dáng bình thường, làm như thần kinh trì độn không phát hiện lời mới vừa rồi có bao nhiêu kinh người. Diệp Phàm có chút không thú vị thùy mi, nga một tiếng: “Thật là một tin tức thú vị, Hàn huynh quả nhiên tin tức linh thông.”

Tròng mắt thiếu niên nhanh như chớp loạn chuyển, có chuyện muốn hỏi Diệp Phàm, nhưng thấy phu thê kia đang đánh giá chính mình, liền ngậm miệng không nói. Ánh mắt tà tà chuyển chỗ, vuông vức đọ lại thiếu niên mới vừa rồi khinh bạc chính mình cũng đang dùng ánh mắt kỳ quái nhìn đôi phu thê kia, không khỏi cười lạnh một tiếng.

Chó cắn chó, một miệng lông.

Có hai địch nhân, trước hết dẫn bọn họ đánh nhau một trận rồi hãy nói.

————————–

Thiếu niên nằm ở trên giường, cảm giác khớp xương toàn thân đều muốn nát, vết thương trên vai co rút đau đớn, chỗ đóng vảy trên đùi cũng bắt đầu nóng rát, không biết có vỡ toang không, hối hận không thôi.

Giữa trưa, sau khi từ biệt phu thê họ Hàn xong, Diệp Phàm nói muốn lên núi hái thảo dược. Hắn không muốn ở lại trong điếm, thật sự muốn đi theo. . . . . Quả nhiên, bất thính lão nhân ngôn, cật khuy tại nhãn tiền! Đi hai ba canh giờ, mười phần không thú vị, một đường đi tới đều là địa phương bình thường đến cực điểm, không có phong cảnh gì để nhìn, sơn đạo lại khó đi, quái thạch la liệt, chỗ khó đi còn phải bò đi, xuống núi lại càng trơn trợt, trên người hắn mang thương, không thể thi triển khinh công. . . . . . Một chuyến này hoàn toàn được liệt vào một trong những hồi ức bi thảm nhất của cuộc đời hắn.

“Uy, cái tên họ Hàn kia là ai?” Xoa cơ lưng đau nhức, nhìn Diệp Phàm đem thảo dược phân loại nghiền mài đấm nện, thiếu niên bắt đầu có sức sống nghĩ tới chuyện khác. “Cố tình lắm miệng trước nhiều người, rải tin tức, không có hảo tâm. . . . . .” Nghĩ đến đôi tay của Hàn phu nhân, hắn ác độc thêm một câu. “Lấy vợ lại không hiền lương.”

Diệp Phàm không khỏi cười ra tiếng, đối với sự vô lễ của thiếu niên không phản ứng gì. “Hiền không hiền mọi người tự biết. Chỉ cần nàng đối tướng công nàng hiền là được, ngươi cũng không phải tiểu tướng công của nàng.”

Thiếu niên thở phì phì lườm hắn.”Trọng điểm a!”

“Ngươi nói Hàn công tử a. Hắn là một năm trước cùng phu nhân dạo chơi ở Vương Ốc sơn thì ngẫu nhiên lạc vào trong thôn ta trụ, ước chừng bên kia phong cảnh đẹp, bọn họ ở nửa tháng. Bất quá lai lịch của hắn ta không đi hỏi, chỉ biết hắn gọi Hàn Tễ, phu nhân hắn là Thu Tố Tâm, cái khác thì không biết.” Diệp Phàm đáp cũng thành thật, quả thực chẳng khác nào không trả lời. Thiếu niên nghe được muốn giậm chân.

“Còn có người như ngươi vậy, mơ hồ, cái gì cũng không rõ ràng. . . . . .”

” Xem sự tình không cần rõ ràng mới là một loại hạnh phúc.” Diệp Phàm đột nhiên nói như thế, đem thảo dược chuẩn bị tốt ngã vào trên băng gạc.

“Vì cái gì? !” Thiếu niên nhân sinh từng trải chưa thâm làm sao hiểu được những lời này là từ bao nhiêu chua sót mới có thể nói ra được. Hắn chỉ biết là có chuyện sẽ phải hỏi cho rõ ràng.

“Bởi vì. . . . . .” Diệp Phàm vòng vo chuyển mắt cười nói: “Hạnh phúc rất hay thẹn thùng, cho nên nó muốn dùng sa khăn đem mình che hảo, một khi thấy rõ ràng, nó sẽ thẹn thùng chạy đi.”

” Ngươi hống tiểu hài tử a!” Thiếu niên bạo khiêu như sấm. “Loại chuyện ma quỷ này có ai tin tưởng? !”

“Ta tin tưởng a.” Diệp Phàm cười hì hì kéo thiếu niên qua, đưa băng gạc trên vai, cánh tay hắn kéo xuống, đổi tân dược.”. . . . . . Hảo, mau đóng vảy, hai ngày này cẩn thận chút, rất nhanh sẽ được rồi.”

Thiếu niên dựa vào trong lòng ngực hắn.”Uy, cái kia Hàn. . . . . . Tễ? Theo như lời Hắn, việc sinh tử của đương kim hoàng đế không rõ, ngươi cảm thấy chính là thực sự?”

Diệp Phàm không lập tức trả lời. Thiếu niên bởi vì dựa ở vai hắn, có thể cảm giác được hô hấp của hắn đình trệ. Sau đó, chợt nghe thanh âm hắn như đang cười. “Ta làm sao biết chứ, ngươi đi mở sách lịch sử, sống thọ và chết tại nhà cùng chết vì tai nạn chiếm một phần hai, không biết đương kim hoàng đế là thuộc loại này hay loại kia.”

” Về truyền thuyết của vị hoàng đế này ta cũng có nghe được một ít nga.  Cùng chuyện thống trị thiên hạ của hắn không quan hệ mà là cùng võ lâm có quan hệ.” Thiếu niên ngáp một cái. “Ngươi có muốn nghe hay không?”

“Ta không có hứng thú.” Diệp Phàm quả quyết cự tuyệt.

“Ta nghĩ cũng vậy. . . . . .” Mệt nhọc một ngày, thiếu niên có chút buồn ngủ. “Ngươi thật sự là rất kỳ quái. . . . . Một chút quan tâm bình thường cũng không có, quái nhân.”

Diệp Phàm không có trả lời, đem tư thế thiếu niên sửa lại một chút, để hắn càng thoải mái đi vào giấc ngủ.

“Vẫn muốn hỏi ngươi đây. . . . . .” Thanh âm thiếu niên có chút hàm hồ, đã bán mộng bán tỉnh. “Ngươi không giống người tốt tâm, tại sao phải cứu ta?”

Diệp Phàm vẫn không có trả lời, thiếu niên cũng không có tính toán dự đoán đáp án, không lâu liền trầm lắng đi vào giấc ngủ. Thân mình nho nhỏ cuộn tròn ở trong lòng hắn, yếu ớt đến mức hắn thoáng dùng sức liền có thể đoạt đi cơ hội sống.

“Cứu ngươi a. . . . . .” Diệp Phàm thở dài, ôm lấy thiếu niên đưa hắn thả tới trên giường. “Chẳng qua bởi vì ngươi rất giống. . . . . .”

“Giống ai?” Thiếu niên hẳn là đã ngủ đột nhiên lại mở miệng, xem ra là do chưa từng thả lỏng cảnh giới.

Diệp Phàm không kinh ngạc bao nhiêu, lại thở dài, đem quần áo đều đắp trên người thiếu niên — hắn chết sống không chịu dùng chăn ở đây – “Giống một người. . . . . Đã sớm chết đi. . . . . .”

———————–

Ngày thứ hai, 23 tháng 12, là một ngày trời đẹp hiếm thấy trong tháng chạp. Sáng sớm ánh mặt trời liền chiếu khắp những ngóc ngách âm u trên mặt đất, bầu trời tươi đẹp rực rỡ đến mức làm cho người ta cảm thấy không ra khỏi cửa  đón thái dương quả thực là loại tội ác, cho nên thiếu niên vết sẹo đã tốt lắm cũng quên đau, lập tức tha Diệp Phàm ra ngoài. Diệp Phàm đối với thiếu niên gần như là hữu cầu tất ứng, cũng không làm trái ý hắn, cùng hắn đi ra ngoài.

Từ tuyến đường ra ngoài ngày hôm qua, hai người lại đi qua tửu lâu kia. Thiếu niên nhìn thấy tiểu nhị đón khách ở cửa đã thay đổi người, không thú vị phiết phiết môi, hướng bên trong cánh cửa nhìn xem, thấy thiếu niên khinh bạc kia vẫn là ngồi ở vị trí thiên song hôm qua, nhãn tình sáng lên, liền nghĩ muốn đi vào, lại bị Diệp Phàm một phen nhéo cổ áo.

Không phục ngẩng đầu liền thấy một đôi con ngươi cười khanh khách.

“Hắn lại không trêu chọc ngươi, đừng sinh sự .”

“Ta cũng không trêu chọc hắn a, ngày hôm qua hắn lại đến gây chuyện trước!” Thiếu niên thực vô tội nói, đem một bụng xấu xa che đậy dưới một tầng da của kẻ khờ dại.

“Hắn bất quá cũng chỉ chen vào một câu nói, ngươi lại muốn chọc hắn gà chó không yên. . . . . .” Diệp Phàm lắc đầu chỉ trích.”Này không tốt lắm đâu.”

Thiếu niên hồ nghi nhìn hắn. “Ngươi cho là ta muốn làm gì!” Cảm thấy không tin ý nghĩ của chính mình cuối cùng lại bị Diệp Phàm nhìn thấu.

“Ngươi không phải nghĩ muốn lừa hắn làm kẻ chết thay trong lời đồn đãi sao?” Diệp Phàm thờ ơ nói. “Ngày hôm qua ngươi nhìn ra hắn đối phu thê Hàn thị quan tâm quá độ, ước chừng muốn dùng tin tức giả để lừa hắn cùng Hàn công tử đấu một trận đi.”

Thiếu niên trên mặt vẫn là thanh sắc bất động, nhưng dù sao tuổi nhỏ, tâm tư bị nhìn thấu, ánh mắt liền nhịn không được dịch chuyển vị trí. “Nói hưu nói vượn, ta lừa hắn để làm chi?”

Diệp Phàm nắm tay hắn đi về phía trước, cách tửu lâu này càng ngày càng xa, thiếu niên chột dạ, nhất thời cũng quên phản kháng.” Ta cũng không biết ngươi muốn lừa hắn cái gì, dù sao tiểu hài tử kia có chút ngẩn ngơ, ngươi nói bóng nói gió vài câu sẽ làm hắn tin lời ngươi nói. . . . . . Tiểu hài tử đầu óc không nên quá tốt, cẩn thận chết sớm.”

Thiếu niên sắc mặt suy sụp xuống, bởi vì tính toán của  hắn thật sự bị Diệp Phàm nói rõ ràng rồi. Có vài phần giận dỗi trừng mắt Diệp Phàm, lại thấy nụ cười của hắn có phần chua sót, thần sắc ảm đạm, không biết lại nhớ tới cái gì, con ngươi tối đen trở nên có chút trong suốt, giống như cách một tầng thủy tinh, khiến người xem trong lòng cũng lạnh lùng, ẩn ẩn khổ não theo.

Thiếu niên kinh ngạc nhìn hắn, không hề phản bác. Diệp Phàm này lại nhiều lần hiểu rõ tâm tư của hắn, ước chừng cũng là một người thông minh đi, hiện tại tuy là một thân bố y, tinh thần sa sút buồn chán, nhưng nhìn hắn cử chỉ hình dung luôn luôn tao nhã thong dong nói không nên lời, có lẽ cũng từng có lúc hăng hái, thế nhưng cuối cùng vẫn từ mây xanh rơi vào bùn nhưỡng, thông minh bị thông minh lầm mà hối hận, có lẽ là bài học rút ra từ bản thân, nên hắn không hy vọng chính mình bước lên vết xe đổ của hắn. Nghĩ như thế, thiếu niên liền tâm sinh đồng tình, yên lặng nắm tay hắn.

Diệp Phàm quay đầu lại nhìn thiếu niên một cái, ý cười ôn nhu hoạt rơi vào mắt hắn. Hắn nhìn ra thiếu niên hiểu được lời mình mới nói, cũng nhìn ra thiếu niên chưa chịu phục, tuy là nghe hiểu được lời này, nhưng chưa ngộ xong. Bất quá điểm ấy vô phương, ngày sau hắn có rất nhiều cơ hội. . . . . . Thiếu niên đồng ý nghe lời hắn nói, chính là bước đầu tiên dần dần tin tưởng hắn.

Đây là đứa nhỏ bị thương thương tích đầy mình, hoàn toàn mất đi chi tâm tín nhiệm, ánh mắt tĩnh mịch bằng phẳng lại vô vọng như trẻ sơ sinh, ở cái nhìn đầu tiên đã đánh trúng vào nơi yếu ớt nhất trong lòng hắn — trước kia rất lâu, đã sớm mơ hồ thành bùn, cũng từng có ánh mắt sợ hãi như thế, đó là tiếc nuối mà đời đời kiếp kiếp hắn cũng vô pháp quên được. Hắn tưởng là hắn có thể quên, hắn cho rằng hắn đã quên…. Ôn nhu biến mất, từng giọt từng giọt chua sót dung nhập vào con ngươi trong vắt của Diệp Phàm, một màu đen mà nặng nề nồng đậm nhỏ không ra. . . . . .

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s