[THDN] Hạo Thiên võng cực chi Sinh tử kí phần 1

= Văn Án – Tổng Hợp =

– Hạo Thiên võng cực chi Sinh tử kí –

Tập 3: Hạo Thiên võng cực chi Sinh tử kí

Giản giới  · · · · ·

Dạ Ngữ Hạo có thai hả! ! ! ? ? ?

Đây là chuyện quỷ quái gì vậy? Nam nhân thì làm sao có khả năng mang thai? Chuyện này thần bí … giống như sự tồn tại của không gian hư vô, của đêm tối vĩnh hằng vậy…

Tóm lại, lên trời xuống đất, từ xưa đến nay đúng là tiền vô cổ nhân hậu vô lai giả.

Thiên hạ đệ nhất thần đồng ── Hiên Viên Vô Danh (Tự xưng: Tiểu  Hạo ).

Sự kết hợp giữa khuôn mặt đẹp kinh thiên của Vô Đế  mỹ nhơn cùng tính cách hồ ly gian hiểm vô đối của Hiên Viên sẽ như thế nào?!

Cùng xem xem Tiểu Hạo mới sinh làm sao oanh động võ lâm, kinh động vạn giáo! Làm sao thu phục chúng vị anh minh thần võ thúc thúc, bá bá, bác, a di, ca ca, tỷ tỷ đây! ?

Tự

Không gian tồn tại từ hư vô, tồn tại trong đêm tối vĩnh hằng, lấy thần lực ngưng tụ thành cung điện cao ngút trời, nắm trong tay sợi tơ vận mệnh của chúng sinh.

Ngón tay trắng nõn gầy nhỏ hơi điểm một chút, đôi môi đỏ mọng hơi hơi cong lên.

Buồn vui vinh nhục, yêu hận tình thù, chỉ bất quá thao túng bởi những sợi dây dài nhỏ tinh tế trong tay một nữ tử y phục rực rỡ — sợi tuyến vận mệnh.

Nơi này là Chuyển Luân cung, là nơi trường tồn duy nhất trong vũ trụ.

Nơi này vĩnh viễn sáng ngời, cũng vĩnh viễn hư ảo nằm ngoài bánh xe luân hồi của vạn giới. Bảy màu trên đời đều tụ hội về đây, đỏ cam vàng lục lam chàm tím, biến ảo ra hàng trăm hàng nghìn sắc thái, hoa mỹ mà nguy hiểm, lóa mắt lại nhu hòa, mâu thuẫn mà thống nhất, tất cả hoà cùng một chỗ, cả thiên địa giống như được bảy màu này nhuộm đẫm, tươi đẹp đầy trời đầy đất.

Hư Dạ Phạm sắc mặt xanh mét đi xuyên qua Tâm Chi kính, chung quanh tìm kiếm một vị chỉ e sợ cho thiên hạ bất loạn – Vô Đức nương nương.

Cung nhân trên đường thấy thế, biết chủ tử nhà mình lại đi rút nghịch lân, lập tức nhao nhao tránh mất, chỉ lo không khéo mình lại trở thành vật hi sinh.

Cước bộ nổi giận đùng đùng đông mặc tây nhiễu một hồi trong Chuyển Luân cung, khi chuyển tới Úy Tư điện mới hoãn xuống bớt. Phía trong cửa sổ sắc quang ẩn ẩn, hiển nhiên nương nương đang ở nơi này, thế nhưng không biết vì sao lại đem toàn bộ linh khí trên người che chắn hết.

Phạm không biết nàng lại đang tính toán cái gì, tức thì làm theo, cũng đem linh khí của mình che lại, cẩn thận đến gần.

Trong điện hết thảy đều thực bình thường, không giống có người hay vật gì đó kỳ kỳ quái quái. Thiên tôn một mình thừ người ngồi trước thuỷ kính, trong tay cầm một cái bình ngọc, vẻ mặt có chút đăm chiêu xoay tròn ngắm nghía, con ngươi từ trước đến nay chỉ thấy trêu tức giờ lại mơ hồ mang theo do dự cùng chần chờ, bình ngọc nắm trong lòng bàn tay hết mở lại hợp, một hồi cười đến mức vui vẻ, một hồi lại nhíu mày, ánh mắt dao động không chừng. Trong bình ngọc kia chứa cái gì mà có thể làm cho thiên tôn lộ ra biểu tình như vậy?

Lòng hiếu kỳ của Phạm nổi lên, đang nghĩ xem nên tiếp cận như thế nào, chợt nghe xa xa truyền đến tiếng chuông réo rắt, sóng âm cộng hưởng di chuyển đến, cả Chuyển Luân cung đều hơi hơi rung động.

“Ai?” Thiên tôn trong điện giật mình hồi thần, ngẩng đầu lên.

” Nhanh như vậy lại có hoàng tộc sinh ra rồi. . . . . .” Tự nói đến đây, thần sắc dần dần khôi phục vẻ kiều mỵ trước sau như một, đôi môi đỏ thắm no đủ không có hảo ý gợi lên, ngón tay thon thon điểm điểm vào thủy kính, khanh khách cười duyên.

” Bản nương nương không tự mình tới cửa chúc mừng, hình như không hay cho lắm” Sắc quang nhấc lên, linh khí trong điện tuôn ra như bão táp, ánh sáng cũng trở nên chói loà.

Thiên tôn đang muốn bước vào, lại nhìn nhìn bình ngọc trong tay, ngừng lại một lát, ở không trung vẽ một kết ấn, thuận tay đem bình ngọc thả vào bên trong.

Bình ngọc rơi vào trong kết ấn, chậm rãi tiêu thất trong không khí.

============

-Hết phần Tự-

Chi nhất: vạn sự sẵn sàng, chỉ thiếu mỗi Đông phong.

“Di, ngươi nói cái gì? Trên đời thực sự có loại dược này sao? Trong ngự thư phòng, Hiên Viên một chưởng chụp lên long trác, chấn đến mức trang giấy trên bàn bay bay bay, mực nước văng khắp nơi.

“Đúng vậy Hoàng Thượng.” Kì thế tử cười meo meo cầm tin tức tình báo trong tay đưa lên. “Đây quả thật là chuyện từng ghi lại trong một bản chép tay của một vị thần y nổi tiếng Mạc Danh. Nghe nói năm đó. . . . . .” Nói đến đây, mờ ám cười cười, cả người dán qua, tiếp tục nói: “Dù sao, hiệu quả của dược này đã được chứng minh là đúng, chẳng qua là do quá mức kinh thế hãi tục, thế gian không dung, đó là nguyên nhân mà trong tất cả truyện ký đều chưa từng nhắc tới.”

Tiếp nhận tờ giấy hơi mỏng trong tay Kì thế tử, đọc qua nhanh như gió, càng xem sắc mặt càng ảm, cuối cùng, Hiên Viên càng mếu. “Loại chuyện bịa đặt của đám võ lâm này mà cũng có thể tin sao.”

“Thế nhưng, Hoàng Thượng chẳng lẽ người không muốn nhìn thấy sao?” Kì thế tử cười đến mức rất là hồ ly chân truyền. “Nhìn thấy một đứa nhỏ của ngươi cùng Hạo đế tọa.”

Hai nam nhân, làm sao mà có thể chứ! Hiên Viên vừa nghe nói đến đó liền không muốn cùng Kì nói tiếp, xem ra Kì còn đang giận dỗi chuyện mình đem dược đánh tráo mà không cho hắn biết ———Chuyện này nói ra cũng thật kỳ lạ, thời gian hiệu quả của hai loại dược này cũng có gì khác nhau đâu, nhiều lắm là mình đổi lại loại có hoạt tính mãnh liệt hơn một chút thôi. Kì làm gì chỉ vì thế mà tức giận ước chừng nửa năm cũng không chịu bỏ qua. . . . . .

Nghĩ là nghĩ như thế, bút son nắm trong tay cũng tiếp tục phê tấu chương, thế nhưng chẳng biết nhìn thế nào mà mực đen giấy trắng trước mặt lại biến thành da thịt trắng nõn như băng ngọc, thanh mâu đen như mực của Hạo.

Lại nhìn một lát, dần dần có chút thất thần, ngay cả Kì lui ra khi nào cũng không chú ý. Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng mịn, tóc dài mềm mại, cái mũi tinh tế, đôi môi hồng nhuận, ngạo khí bễ nghễ thiên hạ, bộ dạng nho nhỏ, mình chỉ cần một tay là ôm được, sau đó ê a ê a cười. . . . .

Còn có đôi mắt to tròn nhu thuận nhìn mình, xinh đẹp đến mức làm cho tâm người ta muốn tan thành nước, lông mi thật là dài. . . . . .

Tiểu Hạo, Tiểu Hạo. . . . . .

Ai nha nha nha, tâm của vị đế vương nào đó đột nhiên rối loạn, khuôn mặt thu nhỏ của Hạo cứ luôn xuất hiện ở trước mắt hắn, cười này, kêu này, chạy này, khóc này, còn kéo tay áo mình ngọt ngào mà kêu phụ hoàng, phụ hoàng. . . . .

Hiên Viên lọt vào nguy cơ không thể tự kềm chế, mãn đầu óc đều là chuyện tiểu oa nhi, tuy biết là không có khả năng, nhưng tình nhân ở giang hồ xa xa dạo chơi, không ở bên người, chăn gối cũng cô đơn giá lạnh, nhiều ít vẫn là có chút oán niệm, nỗi tương tư này không nhớ tới thì còn tốt, càng nhớ thì càng hãm sâu.

Tuy nói là có gặp nhau tại nhân gian đôi lần, nhưng nếu có thể, ai mà không nguyện cùng tình nhân sớm tối bên nhau.

Cho nên, mấy chuyện miên man suy nghĩ không thanh nhã này Hạo chắc là sẽ tha thứ cho mình đi. Hiên Viên nhịn không được cười khổ. Lần trước cùng Hạo gặp mặt, hình như đã là chuyện của hơn bảy tháng trước rồi. Ai~, rốt cuộc thì khi nào hắn mới có thể trở về đây? Có nên kêu Kì đi thám thính một chút hay không nhỉ? Nghĩ đến biểu tình khí cực phản cười của Kì thế tử, Hiên Viên lắc đầu, vẫn là thôi quên đi.

Ngoài cửa sổ vang lên một tiếng ‘Cách’ nho nhỏ, Hiên Viên kinh ngạc, ngẩng đầu lên, còn tưởng rằng nghĩ đến người, người đến, nhớ tới quỷ, quỷ xuất hiện, Dạ Ngữ Hạo dạo chơi trở về sao?

Một thanh sam nam tử mang mũ sa che mặt gọn gàng nhảy vào trong ngự thư phòng, vỗ vỗ bụi bậm trên vạt áo, nhe răng cười.” Hiên Viên Dật, chúng ta nói chuyện giao dịch một chút đi.”

Hiên Viên nâng má thở dài, biết ngay mà, tâm nguyện của mình không dễ dàng đạt thành như vậy đâu.

“Là ngươi a.”

Ống tay áo của thanh sam nam tử giương lên, một cái bình hồng ngọc có cổ dài mảnh khéo léo nhẹ nhàng đáp ở trên bàn, vững vàng mà đứng.

Hiên Viên chọn mi, kinh hoảng tiếp được bình ngọc. Cảm thấy hình như trong bình có đựng thứ gì đó liền gở nút gỗ, đem miệng mình trút ngược xuống bàn, hai viên dược hoàn màu đỏ thẫm to như hạt đậu lăn tròn ra, nếu không nhìn kỹ, bảo đây là hai hạt đậu đỏ cũng không có gì sai, kẹp một viên đưa lên mũi ngửi ngửi, cũng không có hương khí gì.

Hiên Viên nghiền ngẫm cười, giương mắt nhìn về phía Hư Dạ Phạm, cũng không mở miệng. Phạm tay khẽ động, lại ném cho hắn một cái chỉ bao nho nhỏ, đi thẳng vào vấn đề, đưa ra yêu cầu của mình. “Ba ngày, ngươi phỏng chế ra hai viên dược này cho ta. Bề ngoài giống nhau là được, còn bên trong thứ gì tuỳ ngươi.”

“Hảo.” Hiên Viên đáp ứng đến sảng khoái, dung mạo câu loan. “Nhưng trẫm cũng không thể để người khác ăn không phải trả tiền đi- lấy vật đổi vật, như thế nào?”

Phạm trát hạ mắt, khẽ cười, hắn phát giác người nầy còn có chút đáng khen, không giống như cái kẻ tự xưng là sư phụ của hắn ni, đi đáp ứng người ta điều kiện, hơn nữa còn là điều kiện làm quỷ rồi mà vẫn không thể cự tuyệt, làm hại hắn đã vội muốn chết còn phải quản đông quản tây.

“Ngươi muốn cái gì.” Mặc kệ là điều kiện gì, nhân giới không có thì đi Thuỷ Thiên, Thuỷ Thiên mà không có, ha hả, biến ra một cái đưa cho hắn là được.

“Này. . . . . .” Không nghĩ đối phương đáp ứng sảng khoái như vậy, Hiên Viên lập tức đã nghĩ ra trên dưới một trăm loại yêu cầu, thế nhưng lại tắc trong cổ họng. “Ba ngày sau ta tới lấy, nhĩ hảo nghĩ đi.” Phạm không nhẫn nại nhíu mi, lời còn chưa dứt, thân ảnh đã biến mất ở trong bóng đêm.

Uy, chạy trốn cũng quá nhanh đi. Hiên Viên cắn lưỡi, duỗi tay chọc chọc một viên dược hoàn trên bàn, xem nó lăn lông lốc vài cái, lại dừng lại. Muốn cái gì thì tốt đây?

Bốn ngày sau

” Cái gì? Hoàng Thượng nói ra một yêu cầu như vậy?” Sau khi tan triều, Kì đến báo cáo tình hình xuất hành mấy ngày trước đây cho Hiên Viên, quân thần hai người chậm rì rì vừa đi vừa tán gẫu.

Hiên Viên cùng hắn nói về chuyện tối hôm đó, khi nói tới đây, Kì ngạc nhiên suýt nữa giậm chân.

“Hoàng Thượng a, đó là Ma Tiêu đại danh đỉnh đỉnh thiên hạ vô song nga, nếu hắn đã tìm đến ngài, ngài sao lại không thỉnh hắn giúp mấy thứ vội vàng gì gì đó đi? Tỷ như hiện tại dân tộc Hồi ở Tân Cương lại có hành động khả nghi, thỉnh hắn đi thổi một khúc, phỏng chừng trong vòng trăm năm sẽ không có chuyện gì nữa. Hoặc là. . . . .”

“Ha hả.” Mắt hồ ly cười nhạt trừng trở về. “Đàm điều kiện cùng hắn là chuyện dễ dàng như vậy hay sao? So với đàm những chuyện khó có thể thực hiện thì chi bằng đàm chuyện gì đó dễ thực hiện một chút.”

“Là là là, lão nhân gia ngài anh minh thần võ, nhận thức chính xác. . . . . .” Kì nhỏ giọng nói thầm, hắn cũng biết tính tình của Hư Dạ Phạm không phải dễ đối phó như vậy.

Thế nhưng, nếu muốn mô phỏng dược thì tìm Dạ Ngữ Hạo cũng có thể a. . . . . .

Chắc là Dạ Ngữ Hạo hành tung bất định, rất khó tìm đi? Vậy một vấn đề cuối cùng là –“Cuối cùng Hoàng Thượng muốn cái gì?” Kì thế tử rất là hiếu kỳ, rốt cuộc ngôi cửu ngũ này còn có cái gì muốn có nữa chứ.

“Này nha. . . . . .” Mắt thấy chỉ còn bảy tám bước nữa là tới bậc thang, Hiên Viên mới mỉm cười mở miệng: “Ái khanh còn nhớ rõ mấy ngày trước cùng trẫm đề cập qua truyền thuyết nam tử sinh tử ít ai biết đến không?”

“Vi thần nhớ rõ.” Làm sao lại xả đến vấn đề này rồi?

” Đương nhiên chính là –” Hiên Viên cười meo meo âm thầm đếm. “Ba. . . . . .”Có thể làm cho nam tử –” hai. . . . . .”.”Sinh tử dược a –” Một! . . . . . .

Đứng ở trên bậc thang, Hiên Viên cười to nhìn thuộc hạ của mình thật mất mặt một cước giẫm lên khoảng không, té ngã lăn lông lốc lăn lông lốc xuống phía dưới. Kì a Kì, ngươi muốn chỉnh trẫm sao? Sao có thể để cho ngươi vừa lòng đẹp ý! Dù sao đồ vật mà hắn muốn, có thể tìm được hay không cứ để cho Ma Tiêu phiền muộn đi thôi.

Thuỷ Thiên – Chuyển Luân cung – Úy Tư điện.

Vẫn như cũ là khói thơm vờn quanh, vẫn như cũ là tao nhã phi phàm, mặc dù bày đầy các loại kỳ trân dị bảo ngay cả trong cung vua cũng khó mà có được, lại vẫn như cũ lạnh tanh không có chút nhân khí.

Cũng không biết có phải vì quá quạnh quẽ hay không, cho nên mới sinh ra một vị thiên tôn cổ quái như vậy. Phạm một bên suy tư việc này một bên mở phong ấn ra, đem bình ngọc ném về chỗ cũ.

Vỗ vỗ tay, nhiệm vụ hoàn thành. Thời gian ở nhân giới cùng Thuỷ Thiên bất đồng, ba ngày ở nhân giới cũng chỉ là một cái chớp mắt của thiên giới mà thôi, cho nên hắn mới thừa dịp thiên tôn đi quấy rối người khác ‘ không cẩn thận’ mở ra phong ấn, ‘ không cẩn thận’ cầm bình ngọc, sau đó trước khi thiên tôn trở về đem bình ngọc thả lại chỗ cũ.

Còn thứ vốn có trong bình ngọc lúc đầu thì đặt trong một cái Tiểu Bạch bình, đang an ổn nằm ở trong ngực hắn. Thiên tôn nghĩ muốn cho ai uống thuốc, hoặc là cầm dược chỉnh người ta? Phạm không khỏi hơi hơi đắc ý cười lạnh.

Đến lúc đó chủ nhân cao quý của Chuyển Luân cung thần thánh – thiên tôn nương nương, sẽ biết thế nào là bi thảm, thế nào là mất mặt. Về phần yêu cầu cổ quái của Hiên Viên. . . . . . Hơi nhíu mi.

Tên Hiên Viên kia đưa ra chủ ý cũng quá tổn hại đi, thuốc này ngay cả hỏi cũng không cần hỏi, dám chắc là cho cái tên sư điệt kia của mình ăn rồi.

Thế nhưng, cho dù là Thủy Thiên có thần thông quảng đại cái gì cần có đều có đến như thế nào thì cũng nên hỏi ai để lấy đây? Thánh? Dung? Huyền? Hay là. . . . . Thiên tôn? Vô luận là người nào, cũng không tốt để mở miệng. Cũng không phải là mình muốn sinh, nhưng nếu bị hiểu lầm thì người khó coi chính là mình!

Suy tư nửa ngày, Phạm bỗng nhiên mỉm cười, sắc mặt âm vũ chuyển sang sáng ngời. Dù sao cũng đâu có ai nhìn thấy sinh tử dược có bộ dạng như thế nào đâu, ngày mai mình tùy tiện tìm khỏa thuốc bổ bỏ vào là xong.

Đến lúc đó bảo Hiên Viên muốn dùng sinh tử dược phải có điều kiện cần thiết, phải tuân thủ một đống giới luật gì gì đó chẳng hạn. Cho dù là Hiên Viên có thể lừa Dạ Ngữ Hạo ăn dược vào, cũng không tin Dạ Ngữ Hạo lại ngốc đến mức ngoan ngoãn nghe theo lời Hiên Viên đi làm.

Hì hì, tuy có chút vô lại, nhưng ai kêu yêu cầu của tên Hiên Viên kia càng vô lại chứ? Xoay người lại, đang muốn rời đi, đột nhiên trong không trung quang hoa loá mắt, dòng khí dao động. Thiên tôn nương nương bãi giá hồi cung .

“Ha hả ha hả ——” Thiên tôn người chưa tới, tiếng cười đã tới trước. Mùi hoa mãn ốc, quầng sáng chói mắt ở trong điện du đãng.

” Phạm nha~, ngươi lại nguyện ở chỗ này chờ bản cung, quá cảm động, bản cung sẽ thẹn thùng ni!” Quang hoa tán đi, nữ tử y phục rực rỡ đứng ở trước mặt Phạm, thủy tụ che đôi môi đỏ thắm, ha ha cười duyên.

” Thực bất khả tư nghị. Ngay cả thiên tôn nương nương mà cũng biết thẹn thùng, vậy tử thần vùng địa cực đều có thể biến thành người lương thiện.” Lời này của Phạm nói đến thành thành khẩn khẩn, thiên tôn cười đến càng sáng lạn .

“Phạm a, bản cung biết ngươi vì chuyện đêm thất tịch mà sinh khí, bản cung dự định nhận lỗi với ngươi ni!” Phạm sửng sốt, nhìn thiên tôn cười meo meo điểm điểm ngón tay ngọc, mở ra phong ấn mới vừa rồi mình mới vừa phong tốt, bình ngọc lại bị lấy ra.

“Này a, bản cung lo lắng Phạm đã thành Dạ Mị Cơ, mà lại là thân nam tử, Ngày sau chuyện kế thừa cũng rất là phiền toái. Cho nên –” Tựa như hiến vật quý nâng bình ngọc đến trước mặt Phạm: “Cái này chính là bảo bối mà bản cung thiên tân vạn khổ, vạn khổ thiên tân, vừa lấy lòng vừa bán cả mặt mũi mới tìm được nga!” “Ăn cái này đi, Phạm thân ái a ──” Thiên tôn gọi đến thật là ngọt ngào.

Phạm giật mình rùng mình một cái: “Cho dù thân là nam tử, chỉ cần ngươi có một tình nhân nam tính, cũng có thể sinh một bảo bảo yêu yêu nga~”

” . . . . . .”

Thiên tôn vốn chờ mong Phạm hai mắt phun hỏa lại thất vọng rồi, Phạm đứng ở nơi đó, tựa tiếu phi tiếu, cũng không hé môi.

Sau một lúc lâu, Phạm mới chậm rãi mở miệng: “Ngươi nói thứ này. . . . . . Có thể làm cho nam tử sinh tử?”

“Đúng vậy.” Thiên tôn nháy mắt mấy cái, cảm thấy thuốc này hình như không đạt được hiệu quả như mong đợi, Phạm hình như không có bộ dáng rất tức giận?

“Ăn vào là được sao?” Phạm chậm rì rì tiếp tục hỏi.

” Ăn là được.” Thiên tôn dừng một chút, lại cười quyến rũ nói:” Đây là chuyện không được tự nhiên trong thủy thiên giới, không nên tìm bầu bạn là vương tộc tốt hơn. Vị kia muốn sinh, chỉ cần ăn vào, trong vòng ba ngày sinh hoạt phu thê là có thể có cục cưng .”

“Hơn nữa,” Thiên tôn thật sự cảm thấy bất thường, nhìn thế nào cũng thấy bộ dáng của Phạm hình như tâm tình rất tốt?

” Vì tránh cho bạn đời không muốn sinh, dược trong bình này là cao cấp nhất, vào nước tức hóa, vô sắc vô vị, có thể khiến hắn không phát hiện mà uống vào. Cho dù ở thủy thiên cũng không phát giác. . . . . Phạm?” Nụ cười trên mặt thiên tôn đã không nhịn được nữa, bộ dáng của Phạm thật sự rất quái lạ.

“Ta không sao.” Phạm đột nhiên triển mi cười, thiên tôn rút lui non nửa bước, bình ngọc suýt nữa sợ tới mức rớt xuống — này, nhất định có cổ quái!

Dạ Ngữ Hạo a Dạ Ngữ Hạo, không phải ta có lỗi với ngươi, muốn trách, ngươi trách Hiên Viên đi, còn có vị Vô Đức nương nương này nữa.

” Thiên tôn thân ái a ──” Phạm kêu so với thiên tôn còn muốn ngọt hơn, “Thuốc này tuy rằng ta không có hứng thú, thế nhưng ta thật sự cảm kích một mảnh tâm ý của ngươi, cho nên– ta xem cung điện của ngươi cũng quá ít đồ vật này nọ, ta giúp ngươi thêm đi.” . . . . . . Trúc tiêu lướt qua, cung điện không còn thứ gì là còn nguyên vẹn, đều là tứ phân ngũ liệt nằm trên mặt đất.

Mặt đất nguyên bản trơn bóng hiện tại ngay cả nơi đặt chân tìm khắp cũng không có, vừa lòng nhìn thiên tôn cười cười, Phạm tiêu thất.

Ai ai ai! Thiên tôn trừng lớn mắt nhìn mấy thứ hiếm quý nàng thật vất vả mới cướp đoạt được, còn có bảo vật mà các giới tặng, hiện tại đều biến thành một đống phế phẩm, nụ cười quyến rũ không khỏi suy sụp xuống.

Nghĩ đến phải sửa chữa phục hồi từng kiện từng kiện còn không biết mất bao lâu thời gian, bao nhiêu linh lực, nàng càng thêm cười cứng ngắc — đáng tiếc, bọn ta còn chưa thấy được bộ dáng Phạm tức giận đến biến sắc mặt đâu!

Nhân gian • hoàng cung.

Canh ba đã qua, Hiên Viên vẫn còn rất cam chịu số phận mà phê từng quyển từng quyển tấu chương, Kì ở một bên hầu hạ, thuận tiện báo cáo tình hình thực tế đã nhiều ngày của ám lưu. Một trận gió thổi qua, ánh nến có chút lay động, sắc mặt Kì khẽ biến, chỉ nghe ‘ phác’ một tiếng xé gió, một vật hướng chủ tớ hai người bay tới, dừng ở trên tấu chương Hiên Viên đang xem.

Này. . . . . . Hiên Viên tuy rằng trấn định, nhưng nhìn đến vật ấy vẫn là sửng sốt. Đúng vậy, đây là cái bình đựng dược ngày đó đưa cho Phạm. Bình màu hồng là bình phỏng chế, màu trắng là bình ban đầu. Làm sao lại đuổi về đến đây?

Mở nắp bình ra, bên trong vẫn là hai khỏa dược như hạt đậu đỏ kia, chẳng qua là vừa nhiều thêm tờ giấy nhỏ. “Vào nước tức hóa, vô sắc vô vị. Người uống thuốc trong vòng ba ngày hành phòng, có thể đắc tử.” Hiên Viên cùng Kì hai mặt nhìn nhau, trong lúc nhất thời, không ai thốt nổi nên lời.

Thời gian như nước chảy, nhân gian lại đến một mùa xuân.

Hoàng thành ba tháng, khắp nơi đều thấy dương liễu phất phới, cành liễu mảnh khảnh đu đưa, không chỗ nào không hiện cảnh xuân.

Đáng tiếc chính là, hai người đang vội vàng đi về hướng tẩm cung của hoàng đế, thật sự là không có tâm tình để mà thưởng thức.

Hôm nay lâm triều, chỉ nghe tư lễ thái giám ở trên cung vàng điện ngọc cao giọng tuyên bố: “Hoàng Thượng có chỉ, hôm nay long thể mắc bệnh nhẹ, tạm không tảo triều, có việc bẩm tấu chuyển đến chỗ Bảo thân vương thương nghị.” Bất chấp chúng thần vây đến, Bảo cùng Kì ánh mắt đối nhau, đều cảm thấy có chút không ổn. Vì thế vội vàng tìm đến chủ tử nhà mình, hy vọng ác mộng sẽ không trở thành sự thật.

” Nô tài thỉnh an Bảo thân vương, Kì thế tử.” Thái giám canh giữ ở cửa điện thấy hai người, vội vàng hành lễ.

“Đứng lên. Ta hỏi ngươi, Hoàng Thượng có ở bên trong không?”

” Hồi bẩm Bảo thân vương, tối hôm qua Hoàng Thượng sau khi đi vào giấc ngủ, chưa từng ra khỏi điện.”

” Vậy thánh chỉ lâm triều là ai truyền đạt?”

“Hoàng Thượng tối hôm qua đã viết xuống, dặn sáng nay tuyên đọc.” Không tốt! Bảo cùng Kì hai người hai mặt nhìn nhau, trong lòng đều tự lạnh một nửa, nhấc chân lao vào trong.

Thủ vệ biết Hoàng Thượng cùng hai vị này quan hệ không thể so bình thường, cũng không dám cản trở, đành phải cho qua. Vào nội điện, hai người trực tiếp hướng long sàng đi đến. Chỉ thấy vi trướng che đậy rắn chắc, ngay cả ruồi bọ cũng vào không được. Cái này đã xác định chín trên chín rồi.

Bảo lôi kéo trướng mạn, quả nhiên, đệm chăn trên giường chỉnh tề, chính là thiếu đi người vốn nên nằm ở trên giường, dư một tờ giấy không nên xuất hiện. Trên giấy chỉ có bảy chữ to: “Nhân gian tháng tư hảo đạp thanh”

Kì xác định mặt mình cũng mau xanh. Quả nhiên, chỉ nghe Bảo lạnh lùng nói: “Kì, trong vòng một tháng tìm ra hành tung của hoàng thượng.” Trừ bỏ thở dài, còn có cái gì nói nữa sao?

Kì ỉu xìu theo sát Bảo đi ra ngoài. Đột nhiên lại nghe Bảo nói: “Hoàng Thượng mấy ngày qua có hỏi qua hành tung của Hạo đế tọa không?”

“Này thật không có.” Kì cười khổ.

” Mặc dù Hoàng Thượng không hỏi, ám lưu bên này cũng thời khắc lưu ý hành tung của Hạo đế tọa. Chỉ biết lần cuối cùng hắn xuất hiện, là mười lăm tháng giêng ở Tung Sơn Thiếu Lâm tự cùng Tịnh Pháp trưởng lão phẩm trà ngồi thiền, sau lại tìm không thấy. Nếu không thông qua Vô Danh giáo, thật sự là khó có thể nắm giữ. Bất quá gần đây võ lâm phiến tử đang tìm Hạo đế tọa, cũng không biết phía sau màn là ai đang tìm.”

” Nhân thủ đa phái, lưu ý một chút. Nói không chừng. . . . . .” Hừ lạnh một chút, Bảo không nói nữa. Kì đành phải gật đầu.

-Hết chi nhất-

Chi nhị: Nhân sinh tứ đại hỉ, tha hương ngộ cố tri

Vô Tích • tháng tư • ngày diễm dương.

Mấy ngày mưa dầm đã qua đi, khó có được một ngày khí trời thật tốt, lại gặp dịp chợ phiên mỗi tháng một lần, phố lớn ngõ nhỏ đều chật ních người đi ra đường du ngoạn.

Trong một tòa trà lâu nằm ở mảnh đất phồn hoa trong thành, một ly trà sánh được với chi tiêu ba ngày của một gia đình bình dân, nhưng vẫn như cũ có người ra kẻ vào, không thấy mảy may vắng vẻ.

Trên lầu hai, một vị công tử mặc cẩm y ngồi ở cái bàn đối diện đường cái, trong tay là một phiến tử  có 13 nan làm bằng ngọc, lại được may bằng vải tơ tằm quý hiếm, trên mặt thêu minh nguyệt bích hải, đang ở trước ngực phiến đến phiến đi, một bên phẩm trà, một bên nhàn nhã nhìn cảnh tượng náo nhiệt trên ngã tư đường.

Trên bàn trước mặt, trừ bỏ một hồ trà ra, còn có đến mười cái đĩa nhỏ, bên trong phân biệt đựng: đường tô phượng lê, mật trấp kim tảo, thanh lương mai tử, bạc hà thanh bình, điềm toan hạnh bính, đều là các loại điểm tâm đặc biệt, đem toàn bộ cái bàn bày đến đầy ắp.

Mắt thấy ngày cũng đã sắp đến trung ngọ, thanh niên cảm thấy có chút đói bụng, nhìn điểm tâm trước mặt cơ hồ không làm sao giảm bớt, ‘ ba’ một cái đem phiến tử thu về, chuẩn bị đổi địa phương để giải quyết vấn đề bữa trưa của hắn.

Đi chỗ nào thì hảo đây? Tuy nói ở nơi này có không ít hiệu ăn nổi danh, nhưng cứ tưởng tượng đến đồ ăn phía nam đều mang vị ngọt như thế nào như thế nào, liền không có khẩu vị nữa, còn phải đổi cách ăn uống mới được.

Trí nhớ vốn ít ỏi trong đầu hắn bỗng dưng vừa động. Bốn năm trước, thời điểm hắn tới chỗ này, thành đông có một gia tiểu tửu điếm, gọi là gì nhỉ? Đúng rồi, là Thục gia tửu điếm. Điếm chủ họ Chu, cả nhà dắt díu nhau đến từ Tứ Xuyên, bộ dáng điếm chủ trung hậu thành thật, lại khéo tay làm ra món cay Tứ Xuyên rất ngon. Không biết mặt tiền cửa hàng có còn hay không.

Hồi tưởng lại hương vị cay cay thơm mát kia, ngón trỏ đại động. Huống chi. . . . . .

Khóe miệng nổi lên nụ cười yếu ớt. Còn nhớ rõ nữ nhân nhỏ nhất của điếm chủ khi đó cũng chỉ mới mười ba mười bốn tuổi, ở một bên rót rượu, sam tử vàng nhạt, ánh mắt thanh tú, bộ dáng lại có vài phần giống người nọ khi còn là một thiếu niên. Vì thế lời nói trong lúc đó có cười cợt vài câu, làm cho người kia lạnh mặt, sau đó phải mềm giọng mà hống mới yên. Một bữa cơm khi lãnh khi nhiệt, ăn đến phong cảnh vô hạn. Hồi tưởng lại chuyện cũ kiều diễm, nghĩ hiện tại chỉ một mình mình cô đơn, thanh niên tự giễu thở dài.

Thôi, để tiểu nhị đi mướn một cỗ kiệu, chốn cũ dạo chơi một phen cũng tốt. Cũng không biết tiểu cô nương kia trổ mã trông như thế nào rồi. Nếu như càng giống người kia, thu vào trong cung cũng không tồi, thỉnh thoảng tán gẫu để giải nỗi tương tư thôi. Nhớ lại khi tiểu nữ nhân kia rót rượu, từ trong sam tử lộ ra cánh tay trắng như ngọc, tâm trạng không khỏi rung động. Người giống như trăng, cổ tay Hạo cũng trắng như tuyết vậy . . . . .

Đang gọi tiểu nhị sang đây tính tiền, thình lình nghe dưới lầu truyền đến thanh âm thùng thùng, một trung niên nam nhân trang phục văn sĩ chạy đến, vừa lên đến nơi liền hướng đám khách nhân ở bàn gần cửa sổ hô lên.

“Xuất phát xuất phát! Ta nghe nói tên công tử ngốc kia không đi, chỉ phái kiệu hoa cùng hỉ nương đi theo, kiệu hoa sẽ từ bên này đi qua ni.”

“Thật sự? Ai nha nha, thật đáng tiếc cho đệ nhất mỹ nữ của thành Vô Tích chúng ta, cứ như vậy cắm vào bãi phân trâu.” Bàn bên cạnh đồng dạng có năm sáu nam nhân trang phục văn sĩ đang ngồi, gật gù đắc ý nghị luận.

“Cũng không thể nói như vậy. Mọi sự thì chữ hiếu đi trước, nữ tử này xả thân cứu cha, là lẽ dĩ nhiên thôi. Chẳng qua là điếm chủ trải qua phiên đả kích này, ta xem tửu điếm kia cũng mở không được nữa rồi. Chúng ta về sau muốn ăn món cay Tứ Xuyên chính gốc như vậy thì không có chỗ để tìm rồi.”

“Trương huynh nói phải, Thục gia tửu lâu đến đây đã thành đoá hoa cúc vàng của ngày hôm qua rồi. . . . . .” Thanh niên nghe thế, mày kiếm nhất thiêu. Ba một tiếng, phiến tử lại bị mở ra.

Hắn gọi tiểu nhị, ném mười hai lượng bạc qua, cười nói: “Tiểu nhị, hỏi thăm chuyện này.”

“Gia, ngài cứ việc hỏi. Trong thành Vô Tích này không có chuyện gì mà tiểu nhân không biết đâu.” Tiểu nhị lấy bạc, cực kỳ phấn chấn cười ha ha.

“Thành đông có nhà kêu Thục gia tửu điếm không?”

“Có a. Ngài hỏi thực khéo. Điếm chủ nhà này họ Chu, bán chính là món cay Tứ Xuyên. Trước kia là một mặt tiền cửa hiệu, hiện tại chỉ còn bộ dáng thôi. Khuê nữ nhà hắn hôm nay gả đi, chính là gả cho nhi tử của Đại lão gia họ Vương giàu có trong thành. Lại nói tiếp, Chu điếm chủ cũng không biết nên nói đây là phúc khí hay là xúi quẩy. Sinh được một khuê nữ tựa như thiên tiên, mặt tiền cửa hàng cũng càng làm càng lớn. Vốn tưởng rằng nửa đời sau có thể hảo hảo hưởng thụ một chút, nào ngờ hai năm trước lại bệnh nặng, thật vất vả hết bệnh rồi, vì chữa bệnh đã đem của cải mấy năm nay đều tiêu hết, đã vậy còn mang thêm khoản nợ. Ngay cả việc duy trì sinh kế cũng trở nên khó khăn. Vương đại lão gia nghe vậy liền làm mối cho đứa con ngốc nhà hắn, nghe nói sính lễ đến một vạn hai, còn bao tất cả nợ nần cho Chu gia, cộng thêm phí chi tiêu sau này. Chu điếm chủ không có biện pháp, chỉ có thể đem khuê nữ gả cho.” Tiểu nhị đem những gì mình biết đều nói ra toàn bộ.

“Vậy ngốc tử của nhà họ Vương kia còn có thể chữa khỏi không?”

“Trị không hết. Bệnh mười tuổi năm ấy, đến bây giờ đã hơn hai mươi tuổi. Tiểu nhân tận mắt gặp qua. Bộ dạng cao cao tráng tráng cũng tốt, chỉ là tính tình lại cùng đứa nhỏ mười tuổi không có gì khác biệt.”

“Mọi người đều nói,” Tiểu nhị đột nhiên đè thấp thanh âm, “Kỳ thật vương lão gia cưới vợ cho đứa con là giả, cưới vợ cho mình là thật. Nghe nói ngốc công tử của Vương gia không có năng lực sinh hoạt vợ chồng, Vương lão gia nếu muốn lại lưu một cái hậu a, chỉ sợ còn phải dựa vào chính mình. Bất quá niên kỉ của lão đã có thể làm gia gia của người ta rồi, lại là xuất thân văn nhân, mất thể diện, mới nghĩ ra một chiêu này. Nói không chừng đúng là có thể sinh được nhi tử ni.”

Cẩm y thanh niên khẽ chau mày.”Đã biết. Ngươi đi xuống đi.”

“Tiểu nhân hiểu được.” Tiểu nhị lại chạy tới bàn khác hầu hạ.

Mơ hồ, từ bên cạnh phố kia truyền đến một tiếng khua chiêng gõ trống, nghe vào trong tai, trên mặt thanh niên tức giận càng nặng.

Nhi tử? Tin tức về kẻ dối trá bất lương đột nhiên thiểm nhập trong đầu, liên tưởng đến ý niệm ‘hồn khiên mộng’ trong đầu trước đó vài ngày. Tuy nói đã cầm sinh tử dược, nhưng trẫm còn chưa có đứa con cùng Hạo mà, hơn nữa dược kia cũng không biết là thật hay là giả. Mặc kệ như thế nào, trẫm cũng không cho phép có người dùng khuôn mặt giống Hạo cùng một tao lão nhân sinh đứa con. Không được.

Tân nương tử này trẫm phải nhìn xem trước. Bộ dạng không giống Hạo, nàng nên xuất giá thì cứ xuất giá đi, còn nếu như lớn lên giống. . . . . . Hắc.

Theo tiếng cổ nhạc càng lúc càng lớn, người đi trên ngã tư đường như thủy triều đổ ra hai bên, kiển chân xem đội ngũ đón dâu khổng lồ qua đây. Đội ngũ vốn hảo hảo đi, không biết chuyện gì xảy ra, hai người xao la phía trước đột nhiên ngã ra, phía sau thấy vậy cũng lo lắng phòng bị, nhưng vài người vẫn cùng nhau hướng chung quanh ngã nhào.

Hai người kiệu phu nâng kiệu đi đầu vừa nhìn thấy không ổn, vội vàng tránh sang một bên, kiệu phu đằng sau lại không biết, trong lúc nhất thời cước bộ không đuổi kịp, lảo đảo vài cái, thân kiệu lung lay mấy cái, thật vất vả mới ổn định.

Thế nhưng hỉ nương bên cạnh kiệu lại bị một người bồn chồn bên kia đụng vào. Nhất thời đội ngũ đại loạn, cỗ kiệu tạm thời rơi xuống. Mấy kiệu phu cùng gia đinh phía sau vội vàng tiến lên nâng người.

Chờ hết thảy khôi phục nguyên dạng, đám người do hỉ nương đụng phải ngã xuống mặt xám mày tro không hiểu ra sao đã mắng hỉ nương một thôi một hồi. Đội ngũ như cũ đi về phía trước, chỉ là bước chân lần này thả chậm hơn so với vừa rồi.

Trong hỗn loạn, ai cũng chưa chú ý tới, có người thừa dịp loạn đã chui vào bên trong kiệu. Chỉ có một người kiệu phu nâng kiệu trong đó cảm thấy được cỗ kiệu so với lúc trước có nặng hơn một chút, nhưng cũng chỉ cho là do trận nháo vừa rồi làm chân có chút nhuyễn, cũng không để ý.

Một cỗ kiệu tám người nâng nói nhỏ cũng không phải, bất quá đối với cẩm y thanh niên mà nói, độ cao vẫn là chưa đủ, cho nên thanh niên mặc dù không đến nổi co quắp, nhưng chỉ có thể cung thắt lưng mà đứng ở trong kiệu.

Trước người hắn, chính là tân nương mặc hỉ phục, trên đầu che hỉ khăn, khăn tử theo cỗ kiệu hơi hơi chớp lên. Thanh niên mỉm cười, tự tin vào thân thủ của mình, đừng nói người bên ngoài phát giác không được, liền ngay cả tân nương gần trong gang tấc cũng không thể phát hiện.

Kiệu liêm để xuống, nàng cũng sẽ tưởng là trận gió thổi qua thôi. Bất quá tân nương này cũng thật trấn định. Vốn tưởng rằng trải qua một hồi dao động vừa rồi, tân nương tử sẽ hoảng sợ thất thố, lại không nghĩ rằng nàng vẫn an an ổn ổn ngồi ở chỗ kia không nhúc nhích.

Hắn duỗi tay phải ra, muốn dùng phiến tử đẩy ra hỉ khăn của nàng, không nghĩ tới tân nương tử đầu hướng bên cạnh lệch ra, vừa lúc tránh thoát phiến tử, trong ống tay áo rộng thùng thình vươn ra một cánh tay trắng nõn thon dài, trực tiếp chụp vào mạch môn trên tay phải của cẩm y thanh niên.

Sự tình phát triển không ngờ. Cổ tay cẩm y thanh niên trầm xuống, phiến tử đảo ngược đánh về hướng tay của đối phương. Đối phương văn phong biến chiêu, tay phải vội vàng lùi về bên trong tay áo, hồng tụ trên cổ tay giương lên cuốn qua. . . . . .

Song phương ngươi tới ta đi, bên trong không gian nho nhỏ nháy mắt đã qua hơn mười chiêu. Thanh niên mày kiếm vi chọn, này thật thú vị. Chân phải hơi hơi chùn xuống, hai người kiệu phu nâng kiệu bên phải chỉ cảm thấy kiệu can trên vai đột nhiên trầm xuống, cùng kêu lên ôi một cái, quỳ gối trên mặt đất.

Cỗ kiệu nhất thời hướng bên phải khuynh đi. Tân nương tử chắc là đã nhận ra, thân mình chặt chẽ ngồi, cũng không có trượt chân hướng bên phải, nhưng hỉ khăn trên đầu cũng bay xuống.

Nụ cười của thanh niên sau khi thấy chân diện mục của tân nương thì cứng lại rồi. Bên dưới hỉ khăn là khuôn mặt thanh tuyệt, cùng khuôn mặt mà hắn tưởng niệm như ấn từ một khuôn mẫu, liền ngay cả ánh mắt ngạo nghễ cũng giống mười thành mười. Tân nương cũng ngây ngẩn cả người.

Tuy rằng răn dạy kiệu phu một chút, hỉ nương cũng nói thầm, tổng cảm thấy được hơi run một chút, chẳng lẽ rõ như ban ngày cũng có chuyện ma quái hay sao? Hay là hôn sự này ngay cả ông trời cũng xem không vừa mắt? Nhất thời rùng mình một cái, hỉ nương tới gần bức màn kiệu, nhẹ giọng hỏi:”Chu tiểu thư, ngươi có khỏe không?”

“Ta không sao.” Cỗ kiệu truyền đến thanh âm như muỗi kêu, bất quá tốt xấu còn có thể nghe rõ. Niệm A di đà phật xong, hỉ nương giục đội ngũ lại lên đường, quyết định ngày mai phải đi miếu cấp Bồ Tát nén hương.

Ngoài kiệu liêm vẫn như cũ là chiêng trống rung trời, diễm dương cao chiếu, xuân ý dạt dào, bên trong kiệu liêm đồng dạng là xuân về hoa nở, cảnh xuân vô hạn, xuân phong tươi đẹp, sắc xuân liêu nhân. . . . . .

Hiên Viên ai thán. Cỗ kiệu tuy lớn, nhưng dù sao vẫn không thể dung hai nam nhân song song ngồi, cho nên bản thân cũng chỉ có thể ‘ủy khuất’ một chút, để Hạo ngồi ở trên người hắn, còn hắn thì đưa tay ôm Hạo.

Vốn định ôn chuyện trước, không nghĩ tới cỗ kiệu cứ chớp lên a chớp lên a, tư thế thân mật như vậy, hai tay mình cũng sẽ không ‘không cẩn thận’ tiến vào trong quần áo Hạo, ‘không cẩn thận’ ở bên trong sờ soạng vài cái. . . . .

Kết quả Hạo lại nhẫn tâm lấy châm trát hắn. Phỏng chừng hai tay là vết thương buồn thiu . Dù sao, trát cũng trát, trước khi hai tay báo hỏng, vẫn là sờ đủ quan trọng hơn. Nói không chừng, còn có thể đụng đến . . . của Hạo. . . . . .

“Hiên Viên!” Quay đầu nộ trừng, kim châm trát đến tay mình cũng muốn nhuyễn, mà tên sắc lang này còn không dừng tay. Dạ Ngữ Hạo xanh cả mặt, nếu không phải ở bên trong kiệu, nếu không phải trên người phủ hỉ phục trên áo dưới váy, nếu không phải mình nhàn đến vô sự quản chuyện lần này. . . . . .thì sao có thể để cho tên tính xấu không đổi này ở trong này tiện nghi đối với mình giở trò. . . . .

“Hư.” Khóe miệng Hiên Viên loan loan, nhìn dung nhan như bạch ngọc đột nhiên nhiễm một mạt hồng sắc, hai tay rốt cục đình chỉ. Khoảng cách gần dị thường, thậm chí có thể cảm giác được hơi thở của Hạo phất ở trên mặt mình, từ trên người hắn truyền đến hương vị thản nhiên liêu nhân như thế. . . . . .

“Đẹp như vậy. . . . . .” Thì thầm tiêu thất trong môi lưỡi giao triền. Một bàn tay vươn đến. Cố định đầu của Dạ Ngữ Hạo, một bàn tay siết chặt cố định thắt lưng của hắn. Cảm thấy thân mình vốn mãnh liệt phản kháng chậm rãi nhuyễn xuống, Hiên Viên vẫn như cũ không chút nào thả lỏng hấp thu hết thảy của đối phương. . . . .

Vô lực tựa vào trong lòng Hiên Viên, Dạ Ngữ Hạo cố gắng bình phục thở dốc, cảm giác được tay Hiên Viên đặc biệt dịu dàng chụp lên lưng mình, tức giận ngập trời trong lòng thế nhưng liền như vậy không cánh mà bay. Không khỏi cười khổ, vô luận là trước làm cho người ta đau khổ sau cho ngon ngọt, hay là trước làm cho người ta ngon ngọt sau cho đau khổ, Hiên Viên a Hiên Viên, vương giả thuật của ngươi nhưng thật ra phát huy đến vô cùng nhuần nhuyễn. Trái lại học mãi không ngoan lại vĩnh viễn là ta.

“Ngươi lại một mình chạy đến.” Không phải nghi vấn, là khẳng định.

“Ngươi tới Vô Tích không đi du sơn ngoạn thủy, chui vào kiệu hoa của người ta làm cái gì?”Đừng có nói là gặp chuyện bất bình rút dao tương trợ gì gì đó, đánh chết hắn cũng không tin.

“Trẫm chính là gặp chuyện bất bình, rút dao tương trợ mà thôi.” Hiên Viên mặt dày cười, trong lòng lại nghĩ sợ là bị hắn trát một châm, vội đưa tay cầm hai tay của hắn trước.

Quả nhiên, Dạ Ngữ Hạo ôn hòa cười. Vừa nhấc chân, liền hướng khê huyệt của Hiên Viên hung hăng đạp xuống.

Hiên Viên Kêu lên một tiếng đau đớn, đau đến khuôn mặt tuấn tú đều muốn biến dạng, nhưng vẫn như cũ trêu ghẹo: “Hạo cứ yên tâm đi, trong mắt trẫm chỉ có Hạo là vô song tuyệt sắc. Bất quá đúng là khéo léo. Hạo làm sao lại đến Vô Tích, quản việc vớ vẩn này?”

Dạ Ngữ Hạo tặng cho hắn một ánh mắt rõ như ban ngày, thản nhiên nói: “Một vị bằng hữu nhờ người truyền lời nhắn cho ta, ước định ta tới nơi này gặp mặt. Hai ngày trước ta đã tới rồi, trong lúc vô ý nghe thế sự, nhớ lại cũng đã từng ở nơi đó ăn cơm. Dù sao cũng là nhàn, muốn nhúng tay vào.”

Kỳ thật sự thực là, lúc ấy nhớ lại bộ dạng của tiểu thư Chu gia kia có vài phần giống như hắn, vì thế ban đêm đã lẻn vào Chu gia thăm dò, phát hiện nữ oa này bộ dạng giống hắn đến hơn hai phần. Nghĩ như thế nào cũng không nguyện để nàng dùng vẻ bề ngoài này đi hầu hạ một cái tao lão nhân cùng một đứa ngốc. Cho nên mới nhịn không được ra tay.

Hai người đều tự tính kế, cũng không muốn cho đối phương biết mình ra tay chỉ vì một nguyên do dở hơi như vậy.

” Vậy cũng không cần phẫn thành tân nương a, bằng năng lực của ngươi, có thể thần không biết quỷ không hay mà đem người cứu ra. Thực mệt ngươi phải nhẫn mà mặc trang phục như vậy.” Hiên Viên cười hì hì đánh giá bộ dáng hiện tại của Hạo, toàn bộ đều là trang phục tân nương tử. Có thể chứng kiến Hạo như vậy, Vương lão nhân thật sự là tiện nghi rồi.

Dạ Ngữ Hạo hừ lạnh một tiếng. “Chu gia đã bị Vương gia bao vây, toàn gia bọn họ hơn mười nhân khẩu, ta lại có ước hẹn trong người, làm sao có thời giờ đưa bọn họ đến nơi an toàn. Sáng nay hỉ nương kia theo sát một tấc cũng không rời, thẳng đến khi lên kiệu buông màn, ta nếu không ăn mặc thành như vậy, trừ phi nửa đường cướp dâu, nếu không làm sao đem nữ tử Chu gia đổi ra? Cũng may tối hôm qua ta đem nàng đưa đến một am ni cô ở vùng ngoại thành an thân trước, chờ ta hoàn ước sẽ đem cả nhà bọn họ tống xuất đi.”

Đúng rồi, Hiên Viên gật gật đầu. Hỉ nương khẳng định là đã sớm gặp qua tân nương. Nàng kia vốn cùng Hạo giống nhau vài phần, hỉ nương thấy Hạo, chỉ biết cảm thấy thêm nhiều quyến rũ mà không biết đã thay đổi người, sẽ không sinh nghi. Mà một khi tân nương đã vào cửa Vương gia, lúc sau có biến mất cũng chỉ có thể là Chu gia hỏi Vương gia đòi người. Mặc dù là biết Chu gia đảo quỷ, nhưng bắt không được chứng cớ cũng chỉ có thể cam chịu mà thôi. Chỉ cần phía sau có Hạo bảo hộ, Vương lão nhân kia cho dù có muốn cũng không có bản lĩnh đuổi theo Chu gia.

Thế nhưng. . . . . .” Vậy ngươi hôm nay ứng phó như thế nào?” Hiên Viên nhíu mày. Vào cửa Vương gia sẽ phải bái đường, sẽ động phòng. Động phòng thì không dám, Hạo chỉ cần động động đầu ngón út là có thể làm cho tân lang ngốc kia ngủ đến thiên hôn địa ám. Thế nhưng bái đường thì sao?” Ngươi sẽ không thật sự phải. . . . . .”

“Ngu ngốc.” Dạ Ngữ Hạo gọn gàng dứt khoát nói.” Nào có tân nương vừa vào cửa liền bái đường, phải chờ tới giờ lành mới được, thời gian ở sương phòng nghỉ ngơi đủ để gian lận rồi. Hiện tại lại vừa nhiều một người là ngươi, càng bớt việc.”

“Trẫm hiểu được, trẫm đến chém giết không phải được rồi sao?” Hiên Viên nói thầm. Không nghĩ tới hôm nay phải lưu lạc đến mức làm cường đạo rồi. Ai~, không một thuộc hạ sai khiến thật đúng là vất vả. Tai nghe pháo vang rung trời ngoài mành truyền đến, trong lòng hiểu được đã đến Vương gia.

Hiên Viên cầm lấy hỉ khăn rơi xuống ở một bên, phủi phủi tro bụi, ở đầu ngón tay vòng vo hai vòng, lúc này mới chậm rãi đội lên đầu cho Dạ Ngữ Hạo. Tiếng pháo lại càng ngày càng vang.

“Tân nương đến –” Người chủ trì cao giọng hô. Cỗ kiệu được thả xuống dưới, khẽ nghiêng về phía trước, hỉ nương xốc lên kiệu liêm, cười meo meo nâng tay tân nương vừa vươn ra, tảng đá lớn trong lòng rốt cục cũng rơi xuống.

Kiệu liêm rất nhanh lại bị để xuống, ai cũng chưa nhìn đến bên trong kiệu kỳ thật còn có người, vẻ mặt tức giận đang diêu diêu phiến tử. Kiệu hoa không có tân nương tử, từ cửa sau nâng vào Vương phủ, bỏ ở phía sau viện.

Vì hôn sự hôm nay, Vương gia mang lên năm mươi bàn tiệc, tiền viện người đến người đi, rộn ràng nhốn nháo, rất náo nhiệt. Vương lão gia cười đến vẻ mặt nở hoa, miệng không khép lại được. Chỉ chờ canh giờ vừa đến, đệ nhất mỹ nhân thành Vô Tích này chính là của nhà họ Vương rồi.

Rốt cục, pháo tề vang, chiêng trống rung trời. Chỉ nghe người chủ trì hô lớn một tiếng: “Giờ lành đến –” Hỉ nương cùng nha hoàn dìu tân nương chậm rãi đi vào đại sảnh, Vương gia công tử đã đứng tốt lắm, cho dù có gia đinh ở bên cạnh kéo kéo, vẫn là không an phận mà nhích tới nhích lui.

Các tân khách dự lễ giảm âm lượng, chỉ trỏ, mắt đi mày lại, không hẹn mà cùng nghĩ: Thật sự là một đóa hoa tươi cắm đến trên bãi phân trâu.

“Nhất bái thiên địa –” Người chủ trì cao giọng, nhưng vẫn áp không được thanh âm lạnh lùng của một người.”Chỉ bằng hắn cũng xứng? !” Toàn trường nhất thời ách không một tiếng động.

Chỉ thấy ở cửa không biết khi nào đứng một cẩm y nhân, trên mặt che một khối khăn màu vàng, chỉ lộ hai con mắt. Xem cách ăn mặc thân hình hẳn là một nam nhân.

Vương lão gia giận tím mặt, cao giọng nói:”Người tới là người nào? Tư sấm dân trạch, quấy rầy hôn lễ, không sợ bản lão gia đi cáo quan?”

Hiên Viên dưới khăn che mặt không kiên nhẫn bĩu môi, đi vào đại sảnh, một phen từ trong tay hỉ nương đoạt tân nương qua. Các tân khách chỉ thấy thân mình tân nương hoảng hoảng, hỉ khăn cũng rớt, lộ ra khuôn mặt vô song, tràn đầy hoảng sợ.

“Phiền toái ngươi cùng Chu gia nói một tiếng, trẫm. . . . . . Thực mệt hắn không tiếc đem nữ nhân gả sang đây. Tại hạ nhìn cực kỳ bất mãn, về phần nợ của hắn để ta thu nạp đi, gia sản của ta chẳng thua nhà ngươi đâu. Tiếp qua một năm, là có thể cho hắn ôm ngoại tôn. . . . .”

Dạ Ngữ Hạo nghe đến đây đã thật sự biến sắc mặt, còn nghe phía sau càng nói càng không yên phận, khuỷu tay bất động thanh sắc hung hăng đụng qua.

“. . . . . . Ai. . . . . . Tóm lại chính là như vậy .” Ô, cái này sợ là ứ thanh rồi. Hiên Viên vội vàng nói lời cuối cùng, sau đó ôm tân nương chạy ra ngoài.

“Người tới a, bắt cho ta.”

Vương lão gia tử nhất thời tỉnh ngộ lại, hổn hển chỉ huy gia đinh tiến lên. Xôn xao một chút, phòng lớn cùng trong viện trở nên rối loạn. Cũng không biết như thế nào, mặc dù nhiều người như vậy vây chắn, lưỡng đạo thân ảnh kia đông chui tây chui, toản một hồi thì không thấy nữa.

Hỉ yến biến thành tuồng hát, cái này thật náo nhiệt. Giữa một đám ồn ào nhốn nháo, chỉ có mỗi Vương công tử đang cao hứng ở tại chỗ vỗ tay: “Hảo ngoạn hảo ngoạn! Thật hảo ngoạn!”

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s