[HMVV] chương 2

Hùng miêu Viên Viên

Chương 2

 

“Chính là ngươi ! Ta nhất định phải bái ngươi làm sư!” Trên đầu tường cách đó không xa một âm thanh đột nhiên vang lên, làm cho Thanh Trúc nhíu mày thân hình dừng lại ngẩng đầu vừa nhìn…

 

Một cái thân thể vô cùng nhỏ xinh nằm úp sấp trên ngói lưu ly, dùng ngắn tứ chi ngủn bám chặt vào mái ngói, không để cho mình từ trên đầu tường rớt xuống.

 

“Từ từ ác! Không được chạy trốn ác! Ta lập tức xuống!” Âm thanh mềm mại vội vàng nói, từ một bên kia đầu tường dùng một loại tư thái rõ ràng thoạt nhìn chân tay vụng về nhưng vô cùng bình tĩnh , tức khắc chuyển qua đây, dùng tiểu mông lắc lắc lắc lắc đối với Thanh Trúc, tiếp theo từ mặt tường tựa như là tám cái tua của bạch tuột trượt xuống.

 

“Nè nè! Nè nè! Không thể chạy ác! Ê ê!”

 

Thanh Trúc nghĩ rằng mình hẳn là không cần để ý tới cái đứa nhỏ kỳ lạ này trở về trong phòng, nhưng nhìn tiểu thân thể tròn trịa trơn nhẵn kia xoay qua xoay lại ở đầu tường, không hiểu vì cái gì, làm cho ánh mắt của hắn rất khó dời, thậm chí có một loại xúc động muốn cười .

 

Đừng nhìn động tác của tiểu thân hình kia thật vụng về, kỳ thật động tác này ở độ tuổi của y đã rất nhanh, Thanh Trúc còn nghi hoặc mình, vì cái gì không trực tiếp gọi thị vệ đem người này lôi ra bên ngoài , tiểu tử tròn trịa kia đã thùng thùng thùng mà chạy đến trước mặt hắn , một bàn tay nhỏ bé nắm chặt tay áo hắn, một thân hắc bạch, mắt to đen lúng liếng lại ngập nước , nhìn Thanh Trúc tràn ngập khẩn cầu .

 

“Làm sư phụ của ta.” Mắt to nháy một cái.

 

“Không.”

 

“Ta muốn làm đồ đệ của ngươi.” Nước mắt ở hốc mắt đảo quanh.

 

“Không.”

 

“Bằng không ngươi dạy cho ta võ công đi.”

 

Thanh Trúc mị con ngươi, phát hiện nếu như sau khi mình nói chữ “Không”, tiểu tử này còn có thể dùng vạt áo mình chùi nước mũi đi .

 

“Ngươi có biết nơi này là chỗ nào không?” Tất cả người ở kinh thành cũng biết, nơi này là nơi nào , ngay cả hoàng đế chưa chắc có thể dễ dàng bước vào.

 

“Phủ Vương gia a!” Búp bê bất ngờ nói ra đáp án chính xác.

 

“Ngươi biết ta là ai không?”

 

“Trả lời có thể dạy cho ta võ công không?” Búp bê bắt đầu có một đòi hai.

 

“Không phải, ý của ta là nếu ngươi không muốn chết, tốt nhất lập tức biến mất ở trước mắt ta.”

 

“Ngươi hay dùng loại thái độ này đối đãi một tiểu dân non nớt bình thường thiện lương vô tội không biết thế sự sao?” Búp bê lộ vẻ mặt kinh ngạc, trong ánh mắt một chút sợ hãi kinh hoảng cũng không có.

 

Thanh Trúc rũ mắt xuống nhìn y, thật lâu không nói gì, hắn cùng tiểu tử này nói nhiều như vậy đã không giống bình thường , cần gì phải ngoại lệ chú ý, vì cái gì hắn tuyệt không cảm thấy được y là một tiểu dân non nớt bình thường thiện lương vô tội không biết thế sự, mà trước mắt hắn cũng phải thừa nhận, đối với tiểu tử hai mắt mang theo bướng bỉnh kia , hắn không có nửa điểm sát ý.

 

Nếu không nghĩ giải thích, cũng vô pháp sử dụng nửa phần sát ý, Thanh Trúc quay người lại, bước vào cửa phòng sớm đã mở rộng , búp bê thoạt nhìn chỉ có ba, bốn tuổi này nếu có thể đi vào được phủ Vương gia mà không kinh động thị vệ, y cũng có bản lãnh , nhưng hắn không cho là như vậy đủ để động được chính mình, hắn không cảm thấy bất cứ ý ồ gây rối nào trên người tiểu ử này, như vậy, y thích thế nào thì thế đó đi, chỉ cần đừng phiền hắn, hắn căn bản không cần ai xông vào trong phủ Vương gia này , dù bất cứ lý do nào.

 

Nhìn hắn không để ý tới mình, tiểu móng vuốt lập tức bám theo.

 

“Nói chuyện chút nha! Ngươi tên là gì? Ta gọi là hùng miêu Viên Viên, ngươi có thể gọi ta Viên Viên là tốt rồi.” Viên Viên lôi kéo tay áo hắn theo phía sau hắn tiến vào trong phòng, đi vào liền phát hiện, nơi này có một cỗ hơi thở y rất quen thuộc , trên thực tế, y vừa mới chạy đến trong phủ Vương gia liền nhìn đến một màn đối địch kia của Thanh Trúc , là bởi vì cảm thấy cổ hơi thở kia mà đến .

 

“Uy! ngươi… Không phải nhân loại đúng không?”

 

Tuy rằng Thương Huyền đã từng dạy rằng khi hành tẩu ở nhân gian cần phải chú ý chuyện hạng, nhưng Viên Viên từ trước đến nay là người luôn nhét một đống điều lệ ở trong đầu , cho dù y hôm nay là lần đầu tiên thấy Thanh Trúc, nhưng là y lại cảm thấy thực thích người trước mắt này , lập tức liền đem đối phương trở thành bạn bè , không hề cố kỵ mà liền mở miệng nói những thứ không nên nói, chính là điểm ngốc này , mới để cho Phương Phương lo lắng mỗi một lần y đến nhân gian đều có thể hay không rước lấy phiền toái nguy hiểm gì.

 

Viên Viên cùng Phương Phương bất đồng, Phương Phương là sau khi nguyên hình thành niên mới tiến hành tu luyện, chậm rãi ở dưới sự trợ giúp của yêu vương đại nhân , từng bước trở thành hình người, nhưng Viên Viên bất đồng, y mới sinh ra không đến ba tháng liền lâm vào ngủ say, theo giữa giấc ngủ tỉnh lại bất quá đến nay cũng hơn thời gian ba mươi năm , phương thức tâm trí yêu quái trưởng thành cùng nhân loại bất đồng, là theo mức đồ tu luyện trưởng thành, Viên Viên vì chỉ dựa vào dược vật mà tu luyện thành hình , cho dù tri thức cùng trí tuệ có đầy đủ, kỳ thật trình độ tâm trí cũng giống như đứa nhỏ bình thường sắp bước vào tuổi thiếu niên mà thôi, đối với việc đề phòng con người không hề để tâm.

 

Lời của y quả nhiên khiến cho Thanh Trúc chú ý, nhưng nguyên nhân tất cả mọi người sợ hãi hắn, là vì hắn ra tay hung ác không cần biết đến tình cảm, nhưng không biết bản tính của hắn kỳ thật không thích giết chóc, bởi vậy khi hắn nhìn Viên Viên, cũng không có vì y đâm chọc sự thật mà phẫn nộ.

 

“Làm sao ngươi biết?”

 

“Yêu khí, tuy rằng không rõ ràng, nhưng là nghe được ác! Ngươi là yêu tộc sao?” Viên Viên nhăn cái mũi nhỏ, mắt thấy trên bàn bát tiên bày ra mấy quả đào vừa tròn vừa to vừa thơm, hoàn toàn không để chủ nhân đồng ý , tay ngắn chân ngắn hắc hưu hắc hưu nhảy lên cái ghế bên cạnh bàn, lại hắc hưu hắc hưu mà bò lên trên bàn, tiếp theo không kiêng nể gì lấy một quả đào, mông hướng bên cạnh bàn ngồi xuống, ăn không chút khách khí .

 

Hô! Mệt chết ta, thân thể tiểu hài tử thật có chút bất tiện, tay chân quá ngắn.

 

Thanh Trúc nhìn bộ dáng tiểu tử ăn miệng đầy nước đào , rất khó hiểu , hắn lại có cảm giác muốn cười .

 

“Ta không phải yêu tộc, ta là nửa yêu.”

 

Nửa yêu?

 

Mắt to Viên Viên dạo qua một vòng.”A! Ta nhớ ra rồi, chính là lúc trước Liệu Liệu đại nhân đã kể cho ta một câu chuyện, yêu tộc lấy chồng sinh hạ đứa nhỏ liền gọi là nửa yêu, rất nhiều nửa yêu trên người vẫn mang theo yêu khí, hơn phân nửa sẽ hiển lộ một chút yêu hình bên ngoài, nguyên lai ngươi là nửa yêu a! Ta lần đầu tiên nhìn thấy a!”

 

Nhân loại cảm thấy yêu quái hiếm lạ, Viên Viên đồng dạng thân là yêu cảm thấy nửa yêu rất hiếm lạ, ăn xong quả đào rồi, tay cầm khăn ngượng ngùng ở trên bàn lau khô, nhảy lên một cái ghế cách Thanh Trúc một chút, trừng mắt nghĩ muốn hảo hảo thấy rõ ràng nửa yêu đến tột cùng là bộ dáng gì.

 

Mặt mày thon dài xinh đẹp, mũi cao cùng cằm kiên nghị, tóc đen mắt đen mơ hồ còn lộ ra màu xanh thẫm không rõ lắm. Tuy rằng bề ngoài bất cẩu ngôn tiếu* lại lãnh đạm, nhưng luôn có một loại khí chất tao nhã của quân tử.
_ bất cẩu ngôn tiếu : không ưa nói đùa.
“Bộ dáng cùng yêu biến thành hình người cũng không có gì khác biệt, nột! Phụ thân ngươi là yêu? Hay là mẫu thân là yêu?”

 

“Thanh Trúc không có trực tiếp trả lời của y.”Nơi này là phủ Vương gia.”

 

Vương gia, không phải ca ca đệ đệ của hoàng đế , chính là huynh đệ của tiên đế , trừ phi yêu tộc có huyết thống hoàng gia, bằng không vậy là nói mẫu thân chính là yêu.

 

“Lão hoàng đế trước kia đã chết, bây giờ lão hoàng đế này thành như vậy, khẳng định cũng không phải yêu, đó chính là nương ngươi ? Nương ngươi là yêu tộc gì a?”

 

Thanh Trúc nhìn bức vẽ trúc trên quần áo mình, Viên Viên lập tức hiểu ý, nhưng Thanh Trúc lại không có dự liệu được phản ứng của y, một đôi mắt to liên tục chớp ba cái , tiếp theo chu cái miệng nhỏ, nước miếng liền nhỏ xuống.

 

“Trúc! Là Trúc a! Trúc trúc trúc…”

 

Thanh Trúc kinh ngạc nhìn tiểu tử đột nhiên hưng phấn lên, hoàn toàn không thể xem nhẹ khát khao trong đôi mắt to lóe ra kia.

 

Khát khao?

 

Hắn muốn hỏi y hưng phấn cái gì, nhưng mà bản tính không phải cái loại người nói chuyện nhiều, càng không thích dò xét riêng tử của người khác. Riêng Viên Viên hưng phấn rất là giống miêu gặp mộc thiên liệu, cẩu thấy xương , hồ ly gặp gà, phản ứng lớn như vậy, làm cho hắn cảm thấy một cỗ hưng phấn mãnh liệt ẩn dấu ở trong lòng, còn có một loại cảm giác nghẹn ngào .

 

Hắn chưa từng trải qua cảm xúc như vậy , bình thản dứt khoát là tâm tình hắn thường duy trì nhất trong cuộc sống, trong khoảng thời gian ngắn cảm xúc ấy cứ quanh quẩn ở trong đầu khiến hắn đến khó tin, thật kỳ lạ.

 

May mắn Viên Viên cũng không phải cái loại người nguy hiểm, liên tục niệm cây trúc vài lần như đọc kinh, cuối cùng để Thanh Trúc nghe đáp án chính xác.

 

“Hảo hảo ác! Trúc ăn thơm ngon nhất!” Nước miếng, lại nhỏ xuống .

 

“…”

 

Thanh Trúc đầu đầy mây đen giờ khắc này mới hiểu được, chính mình thế nhưng ở cùng một tiểu tử không rõ lai lịch , đàm luận cả một ngày rất giống là tam cô lục bà nhàn thoại đề tài việc nhà , mà mình còn đối với đề tài như thế cảm thấy tò mò…

 

Vương phủ chỗ Thanh Trúc , tên gọi là phủ Vương gia, không có phong hào gì , phủ Vương gia không giống cái vương phủ khác , không có xưng hô là đức vương phủ hay linh tinh gì đó sau khi sắc phong, cũng không phải tiên đế qua đời không cho, mà là khi phong vương, Thanh Trúc cự tuyệt đề nghị của hoàng đế , chỉ nhận một căn nhà có sân có đủ loại trúc xanh, tiếp theo tấm biển đại môn , là tổng quản đại nhân trong hoàng cung bảo người ta khắc lên, cho rằng đường đường là một cái hoàng tử không muốn nhận phong hào, cũng không nên cùng địa vị dân chúng giống nhau .

 

Bởi vậy tuy rằng dân chúng ngụ ở phụ cận kinh thành đều biết phủ Vương gia này , lại không có ai biết Vương gia ở trong phủ Vương gia này chính là vị nào, mỗi khi nói đến nơi này, luôn dùng “Phía đông kinh thành cách kinh đào bảo vệ thành gần đây nhất chính là phủ Vương gia kia” để thay thế.

 

Cho nên Viên Viên trước kia cho tới bây giờ chưa từng nghe qua vương phủ này, nếu không phải theo mùi tìm đến, cho dù bên trong cất giấu muôn vàn vạn chủng bí mật, y cũng sẽ không muốn ghé vào , nhưng là hiện tại vào vương phủ này, y mới phát hiện Thanh Trúc ngụ ở phụ cận sân , thế nhưng một mảnh rừng trúc thật lớn , tuy rằng không thể so với nhà mình lớn hơn, cũng không có nồng đậm như trúc gia hương , nhưng trúc nơi này đặc biệt xinh đẹp , là màu xanh rất rất xanh, nhìn rất khác , mặc dù là quanh thân trúc kia là một mảnh lá cây , cũng xinh đẹp tựa như chạm ngọc.

 

“Đây là trúc gì?”

 

Viên Viên giống như theo đuôi dính ở bên người Thanh Trúc , hắn đi tới chỗ nào cũng theo tới chỗ đó, nhất định kiên trì phải theo trên người Thanh Trúc học được công phu mới thôi, cho nên khi Thanh Trúc muốn đi vào trong phòng nhỏ trong rừng trúc tu luyện,tiểu gia hỏa này liền cứ cầm lấy ống tay áo của hắn muốn hắn phải mang y theo, mắt to màu đen tròn vo thấy cành trúc cùng lá trúc mới vừa mọc ra không bao lâu , lập tức liền buông một bàn tay ra một phen bắt lấy nhét vào trong miệng mình cắn, mùi thơm ngát cùng vị của trúc lập tức theo động tác cắn nhai, quấn quanh ở trong cổ họng thậm chí là ở trong não, đôi mắt cũng vì hạnh phúc mà mị lên.

 

“Thuý ngọc trúc.” Thanh Trúc kỳ quái nhìn Viên Viên, hắn chưa bao giờ biết được cành lá của trúc có thể dùng ăn, tuy rằng chính hắn không biết thực vật trúc ăn được gì, nhưng hắn một phần cũng rõ người bình thường hẳn là chỉ ăn măng , không ai s đem cành lá trúc trở thành thức ăn, đừng nhìn thân trúc so với nhánh cây mềm mại hơn, nhưng cắn lên tuyệt đối lao lực đồng dạng, tiểu gia hỏa này mới mấy cái răng nanh, không đau nhức sao?

 

“Hắc hắc! Tên hảo , ngươi muốn ăn không?” Viên Viên phát hiện hắn nhìn mình ăn trúc, nghĩ rằng hắn cũng muốn ăn, vì thế thực sảng khoái mà đem cành lá cầm trong tay đưa ra, hoàn toàn không nghĩ tới hắn ăn chính là trúc của người ta.

 

“Không cần.”

 

Tuy rằng hắn là nửa yêu, nhưng khi ăn cái gì, vị của hắn cùng người bình thường cũng giống nhau.

 

“Thật vậy chăng? Kia thật sự là rất đáng tiếc .”

 

Thanh Trúc cũng không biết là ăn trúc cùng mình là một nửa đồng loại thì có gì mà hảo tiếc, bất quá, hiển nhiên, thần kinh có chút thô của Viên Viên cũng không nghĩ tới vấn đề này.

 

“Ngươi… Muốn theo ta tới khi nào?” Hắn cũng không có tính toán thêm một người bồi hắn sống, hơn nữa còn là một tiểu tử kỳ quái so với bề ngoài nói chuyện còn muốn lưu loát thành thục hơn , hắn căn bản không biết y, ngay cả y từ đâu tới cũng không biết.

 

“Theo tới khi ngươi dạy ta võ công lợi hại nhất trên giang hồ mới thôi.”

 

Da mặt hùng miêu này có quá dày không?

 

Đúng vậy, da mặt hùng miêu so với tường thành còn dày hơn.

 

“Ta cũng không có nói muốn dạy.”

 

“Nhưng là ta muốn học a!” Trả lời đúng lý hợp tình , khóe mắt thoáng nhìn thấy có cái đình bên cạnh ngôi nhà nhỏ trong rừng trúc, vừa hô vừa nhảy vui vẻ, thân mình nho nhỏ thùng thùng thùng mà đi đến trong đình, cái đầu có tỷ lệ gần bằng cái thân kia, làm cho Thanh Trúc rất muốn xông lên cầm đầu của y, miễn cho cả người bởi vì đầu quá nặng mà bổ nhào về phía trước, phá hủy khuôn mặt đáng yêu tròn trị lại trắng noản kia .

 

Cước bộ vừa mới đi về phía trước một bước, lại dừng lại rất nhanh, hắn thật sự càng ngày càng không hiểu mình cần gì để ý tiểu quỷ này có té đến gãy răn cửa hay không chứ.

 

“Thanh Trúc! Đến! Mau đến! Ngươi xem! Nơi này hảo mát mẻ ác!” Tay ngắn chân ngắn cùng thân thể tròn trịa đang cố sức bò lên bàn đá, lập tức liền cọ chà chà khuôn mặt tro bụi của mình, chính là y tuyệt không để ý, cười đến làm cho người ta cảm thấy thoải mái.

 

Thanh Trúc đứng trước người của y, dừng ở khuôn mặt đối hắn hoàn toàn xa lạ kia.

 

“Ngươi rốt cuộc là ai?”

 

Đã bao lâu rồi có người nào đó giống Viên Viên tự tiện hô tên của hắn như vậy? Nếu không phải hắn vĩnh viễn không thể quên chính mình mang một nửa huyết thống khác, có lẽ hắn căn bản sẽ không nhớ rõ mình có tên gọi Thanh Trúc.

 

“Ta là Viên Viên a? Yên tâm đi, ta thật sự chỉ là muốn theo ngươi học võ công, sau đó giết đại giang nam bắc tiếu ngạo giang hồ ác! Ngươi đừng cùng Phương Phương còn có Thương Huyền giống nhau, luôn thích nghĩ đông nghĩ tây giống như người cùng yêu toàn bộ trên đời này đều là xấu, lúc nào cũng nghĩ như vậy, khó tốt khó vui vậy , như là Tuyết Sắc đại nhân a! Như là Liệu Liệu đại nhân a! Kỳ thật Bạch Hổ đại nhân cũng vậy, việc gì cũng phảo hướng phương tốt mà suy nghĩ, kỳ thật hội rất khoái nhạc.” Từ giữa sao lấp lánh trong mắt y, liền có thể thấy lời y nói có bao nhiêu tự đáy lòng.

 

“Ngươi biết cái gì!”

 

Thanh Trúc không muốn y nói mình luôn thích đem người hoặc yêu toàn bộ trên đời này đều xấu xa, này căn bản không phải hắn nguyện ý. Đó là sự thật! Từ khi hắn sinh ra tới nay, có bao nhiêu người đối hắn là tâm tồn thiện ý?

 

Nhìn mặt Thanh Trúc rốt cục cũng có biểu tình , Viên Viên hẳn là bị ánh mắt tức giận cùng khí thế hung ác của hắn dọa đi, nhưng là Viên Viên không có, y phát hiện mình thực thích biểu tình hắn như vậy , tuy rằng biểu tình như vậy cùng tên của hắn không hợp, nhưng có một loại cảm giác làm cho y cảm thấy, khoảng cách với Thanh Trúc trước mặt, không xa lắm.

 

Kỳ thật, y cũng không phải da mặt dày như vậy, thấy được một người võ công cao tuyệt sẽ liền theo quấn quít lấy người ta nói phải bái sư học võ, y xem qua võ công cao cường rất nhiều, dù sao kia chỉ là nguyện vọng nho nhỏ của y, khiến cho y chỉ cần biết nơi nào có võ công liền hướng chỗ đó chạy tới, nhưng, có thể làm cho y mặt dày sống chết bám lấy người ta muốn bái sư như vậy, cũng chỉ có Thanh Trúc, lần đầu khi gặp mặt hắn, liền thích hơi thở của hắn, thích cái loại khí chất thản nhiên này của hắn , rồi cứ thế mà không thích phương thức hắn rõ ràng tức giận mà lại không nói ra.

 

Hùng miêu rất thích trúc.

 

Tựa như Bạch Hổ đại nhân thích Liệu Liệu ( hoa yêu mộc thiên liệu ) .

 

Bọn họ ngay từ đầu đều là thích mùi đối phương , nhưng là mùi của Thanh Trúc cũng không phải làm cho y trầm mê, mà là làm cho y có một loại muốn dính lấy đối phương, cảm giác như nhắm mắt lại rồi lắng nghe hừng đông sẽ dần dần đến.
_TBD: gấu trúc thì thường thích bám vào trúc mà =]].
“Ta không biết, cho nên ngươi phải nói với ta a!” Viên Viên nhẹ nhàng mà nở nụ cười, khom thân mình bám vào ống tay áo Thanh Trúc, đem người kéo đến bên cạnh bàn thạch ngồi .

 

Thanh Trúc lần thứ hai ngốc ra, hắn không đếm được chính mình hôm nay có bao nhiêu lần không bình thường, lúc này cũng vậy, ở trong đầu hắn rõ ràng biết không cần làm theo lời nói tiểu tử này, chính là hắn thế nhưng để cho y lôi kéo từ trên ghế xuống, cùng y ngồi ở trên bàn thạch mặt đối mặt nhìn đối phương.

 

“Ngươi chỉ là một đứa nhỏ.”

 

Hắn cũng không biết là đối một đứa nhỏ nói chuyện có ý nghĩa gì, hắn tin tưởng đối một đứa nhỏ mà nói, một cây mứt quả so với thơ văn tuyệt đối có lực hấp dẫn hơn rất nhiều.

 

“Ta mới không phải là một đứa nhỏ.” Viên Viên trừng hắn, y ghét nhất bị người ta nói với y như vậy, lại hoàn toàn quên kiểm điểm chính mình hiện tại ở trong mắt người khác là dạng gì.

 

“Ngươi không phải đứa nhỏ, thế chiều cao của người bằng hai cái đầu nhỏ là thế nào?” Thanh Trúc vươn tay, khoa tay múa chân một chút Viên Viên trước mắt … Lấy tỷ lệ chuẩn mà nói đây chỉ là tiểu hài tử ba tuổi .

 

Á khẩu không trả lời được…

 

Hùng miêu Viên Viên chưa bao giờ biết có ngày mình sẽ bị một đánh chưởng mà không nói được nửa lời nha , thật á khẩu không trả lời được.

 

Thanh Trúc thấy mắt y trừng to đến độ sắp rơi ra , biểu tình ngẩn người giương cái miệng nhỏ hồng nhuận , vừa muốn cười , bất bình vừa mới trong lòng toàn bộ không cánh mà bay.

 

“Ta mới không phải tiểu hài tử! Ngươi! Ngươi! Ta! Ta…”

 

“Ngươi ngươi ta ta cái gì?” Cố ý học theo y nói lắp, có điểm thích biểu tình tức giận trên khuôn mặt tròn kia.

 

“Ta sinh khí!

 

Nếu không phải bộ dáng thiếu niên của y cực kỳ buồn cười, hắn nghĩ y muốn hóa thành bộ dáng này nơi nơi chạy loạn sao?

 

“Quả nhiên là đứa nhỏ.” Chỉ có đứa nhỏ mới có thể đứng ở trên bàn thạch xoa thắt lưng đối người lớn nói, ta sinh khí!

 

Lửa giận của Viên Viên đốt sạch cửu trọng thiên, hắn thế nhưng dùng loại khẩu khí này nói lời với y những như vậy! Rõ ràng là xem thường y, y phải cho hắn biết hai mắt của mình có bao nhiêu kém, người mù đều so với hắn thấy rõ, có đứa nhỏ ba tuổi nhà nào cùng y thành thục hơn?

 

Buồn cười thì cười, y chính là muốn cho hắn biết, y tuyệt đối không chỉ là một đứa nhỏ!

 

“Hừ! Ta cho ngươi hảo hảo nhìn!” Viên Viên nói như vậy.

 

Mà Thanh Trúc cũng không khỏi không hảo hảo nhìn, bởi vì tiểu tử trên bàn thạch thế nhưng bắt đầu cởi y phục của mình .

 

Y muốn làm gì?

 

Dùng tiểu … chính mình chứng minh y trưởng thành?

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s