[Phiên Ngoại] Võ lâm ngoại sử【Đồng Nhân Văn】– Đào Hoa – 30

Võ Lâm Ngoại Sử – Đào Hoa

~ Phiên Ngoại ~

——- Chương 30 ——–

 

=]]] tới rồi chương thảm nhất trong các chương =]]

Dã man độ dài kinh khủng =.=”

Chương này mong các nàng bỏ qua cho những đoạn () bình luận của ta… ức chế quá đó mà =]]

.

.

.

Thời điểm tỉnh lại, trời đã sáng trưng.

Vương Liên Hoa tuy rằng không có chút ý định rời khỏi cánh tay Thẩm Lãng, nhưng vẫn như cũ thực lý trực khí tráng chất vấn y: “Vì sao không xuất môn sớm đi?” (lý trực khí tráng: lẽ thẳng khí hùng)

Thẩm Lãng nhẹ giọng nói: “Ngươi không phải dễ gì mới ngủ được, ngủ nhiều một chút cũng không sao.”

Vương Liên Hoa nhắm mắt nói: “Vậy cũng tốt, để ta ngủ thêm chút nữa, ngươi hảo đi trước đi.”

Lúc nói lời này, vẫn tiếp tục nằm ịch không nhúc nhích.

Thẩm Lãng nói: “Hôm nay đường xá không xa lắm, không bao lâu liền có thể đến Võ Lăng. Ngươi chung quy không ngốc đến nổi tình nguyện ở lâu trong chốn thôn dã này đi.”

Vương Liên Hoa hít sâu một hơi, kết quả hít vào trong lòng một khối xám khí, chán ghét nhíu nhíu mày, vốn còn muốn đến giường cao chăn ấm ở trong thành Võ Lăng trước mà chờ y, cũng đành phải miễn cưỡng rời khỏi giường.

Chính là thời điểm lên xe, Vương công tử lại có ý kiến.

“Lam Lam, ngươi qua xe của Từ Thường Tú đi.”

Thẩm Lãng nói: “Vương công tử, như vậy có sơ xuất.”

Làm người đương nhiên phải biết thức thời, Lam Lam nhanh chóng lủi vào xe Từ Thường Tú cùng Tiểu Lê, vội vàng đem màn xe buông xuống.

Vương Liên Hoa duội mắt, nói: “Ta còn muốn ngủ, cùng xe với Lam Lam ngươi không phải lo lắng sao?”

Thẩm Lãng thở dài một hơi: “Đến Võ Lăng ngủ tiếp không được à?” Một bên nói như vậy, một bên lại vén rèm xe lên.

Vương Liên Hoa cười nhạo nói: “Ngươi quả thực so với gà mái vừa đẻ trứng còn tiểu tâm hơn.” Sau đó nhanh chóng bước lên xe.

Thẩm Lãng nói: “Vào lúc này, cẩn thận so với bất cẩn chung quy vẫn tốt hơn một chút.” Cũng bước lên xe.

Y vừa ngồi xuống, Vương Liên Hoa liền đứng lên.

Sau đó lão đại không chút khách khí mà hướng lên trên đùi y ngồi xuống.

Thẩm Lãng cười nhẹ nói: “Vương công tử đây là ý gì?”

Vương Liên Hoa đưa tay choàng cổ y nói: “Lão tử cao hứng.” (lão tử = cha)

Thẩm Lãng nói: “Ngươi thật sự không giống làm lão tử mà lại giống làm tình.”

Vương Liên Hoa nói: “Cũng đành chịu, ai bảo quy nhi tử xuống xe liền ngủ, không để ý tới lão tử. Lão tử nói ra chuyện này, dường như cũng phải vất vả tìm cơ hội, thật sự là gia môn bất hạnh.” (quy nhi tử = con rùa con)

Thẩm Lãng nhíu mi nói: “Vương công tử có gì muốn giáo huấn?”

Vương Liên Hoa nói: “Ngươi phải biết rằng, làm một người nam nhân, việc hàng đầu chính là lòng dạ phóng khoáng, tiểu tính nhỏ nhặt chua chát, chỉ có nữ nhân mới làm.”

Thẩm Lãng cười nói: “Vậy Vương công tử giáo huấn chính là.”

Vương Liên Hoa lại nói: “Hơn nữa còn việc quản tướng công như quản tù nhân, thật sự không có gì hay ho. Ngươi phải biết nghĩ cho đại cuộc, có một số việc đâu phải do tướng công nhà ngươi muốn vậy, có đôi khi tình thế cường đại hơn so với sức người, ngươi hẳn nên thương cảm.” (vãi cả tù nhân =]])

Thẩm Lãng ngạc nhiên nói: “Vừa rồi vẫn là lão tử, như thế nào đột nhiên biến thành tướng công?”

Vương Liên Hoa nói: “Xưng lão tử là muốn ngươi hảo hảo nghe lời, xưng tướng công là muốn phải ngươi hôn ta một chút. Ngươi như vậy sao lại không thông.” Hắn vừa nói, một bên đem đầu Thẩm Lãng kéo lại gần, “Ta nói rõ ràng như vậy, ngươi chung quy đã hiểu chưa?”

Thẩm Lãng khẽ cười nói: “Ngươi nói quá phức tạp vậy, ta một chút cũng đúng thật là nghĩ không được rõ ràng. Bất quá, Vương công tử ngươi không phải buồn ngủ sao, như vậy cũng ngủ được?”

Vương Liên Hoa nghe xong lời này, nhất thời sắc mặt trắng bệch, một tay buông xuống nói: “Lão tử muốn ngủ là ngủ, không ngủ thì thôi, ngươi không phải xen vào.” Lập tức từ đùi Thẩm Lãng nhảy xuống, hướng góc bên cạnh thu mình lại.

Thẩm Lãng chậm quá nói: “Ngươi nếu không ngủ, liền nên qua xe kia đi.”

Vương Liên Hoa tức giận đến phát run, chỉ muốn đứng lên, nhảy xuống xe.

Thẩm Lãng lúc này lại nói: “Bất quá vừa rồi ta có suy nghĩ một chút, vẫn là có điểm tâm đắc.”

Vương Liên Hoa hừ lạnh nói: “Cái gì?”

Thẩm Lãng: “Ngươi nếu từ tướng công lại biến trở về thành lão tử, vì vậy ta cũng nên hảo hảo nghe lời, nhưng ngươi nếu thật là muốn ngủ, ta không nên gọi ngươi đến xe kia.”

Vương Liên Hoa cắn răng nói: “Ta đột nhiên một chút cũng không muốn ngủ.”

Thẩm Lãng cười nói: “Ngươi đột nhiên thay đổi, ta lại đột nhiên suy nghĩ một chút.”

Vừa nói, đưa tay đem Vương Liên Hoa ấn quay về ghế ngồi.

Một khắc cũng không chậm trễ, hôn xuống.

Hôn đã ác liệt lại vừa nặng, đầu lưỡi ở trong miệng hắn như phiên giang đảo hải, động tác cuồng nhiệt mà dồn dập, không lưu lại một tia khí hở, hôn đến lúc Vương Liên Hoa thở hổn hển thành tiếng. Nhịn không được muốn thoát đi, Thẩm Lãng lại lấy tay gắt gao đem đầu hắn đối diện với mình, đầu lưỡi dây dưa chặt chẽ, không trốn chỗ nào được.

Tiên mạc từ khóe miệng tuôn ra, linh hồn cũng muốn từ trong thân thể mà xuất đi.

Vương Liên Hoa thực nghiêm chỉnh nhận ra nếu còn hôn như vậy nhất định sẽ rất dễ hít thở không thông mà chết, vì vậy liều mạng trảo bả vai Thẩm Lãng, người nọ cũng không quan tâm để ý, như trước công thành chiếm đất, thẳng đến một tia khí lực cuối cùng trong cơ thể hắn cũng bị xuất đi.

Thẩm Lãng lưu luyến không muốn rời bờ môi của hắn cũng phải khó khăn rời đi, lúc gần đi không quên nhẹ nhàng liếm thủy châu còn sót lại trên khóe môi hắn. Sau đó cười nói: “Ngươi có biết vừa rồi ngươi giống cái gì?”

Vương Liên Hoa vi suyễn nói: “Từ đầu đã nói, giống lão tử ngươi.”

Thẩm Lãng lắc đầu cười nói: “Không đúng, ngươi mới vừa nói, ngươi là tướng công ta cho nên mới phải hôn ngươi.”

Vương Liên Hoa lầm bầm nói: “Tướng công cũng được.”

Thẩm Lãng nói: “Nếu là tướng công ta, ta cũng nên hảo hảo hầu hạ.”

Vương Liên Hoa nói: “Ngươi lúc này đã thông thật sự.”

Thẩm Lãng cũng không nói gì, một tay liền kéo hạ vạc ác Vương Liên Hoa đi: “Nếu đã như vậy, tướng công hảo hảo hưởng thụ đi.”

Vật đó của Vương Liên Hoa ngang nhiên đã muốn ngốc lên đỉnh, hưng khởi tràn đầy.

Thẩm Lãng cúi đầu, liền đem nó hàm trụ một hơi.

Vương Liên Hoa nhất thời cảm nhận được một cổ điện từ đỉnh đầu xông đến mủi chân, đánh trúng toàn thân đều suy nhuyễn, khó tránh khỏi từ trong miệng phát ra rên rỉ.

Thẩm Lãng thấp giọng nói: “Vương công tử, ngươi cũng không nên vang như vậy, sẽ dọa đến người đánh xe.”

Y trên miệng nới lỏng, Vương Liên Hoa cảm thấy được toàn thân trên dưới không được tự nhiên.

“Hảo hảo hầu hạ tướng công ngươi, quản nhiều như vậy làm gì.”

Thẩm Lãng nói: “Tuân mệnh.” Vì vậy lại đem vật đó nhập vào trong hàm.

Tay Thẩm Lãng đã thực yếu mệnh, miệng Thẩm Lãng so ra còn muốn yếu mệnh hơn. (yếu mệnh = muốn chết, sắp chết)

Vương Liên Hoa quả thực tay không biết nên đặt ở chỗ nào, nếu dùng để che miệng, thân mình liền suy nhuyễn chắc phải rớt xuống tháp đi. Nếu dùng để bắt lấy Thẩm Lãng, miệng liền phải phát ra rên rỉ khó kiềm chế. Dù da mặt hắn dày thế nào, cũng không thể không biết xấu hổ để cho xa phu nghe thấy suốt cả chặng đường như vậy.

Đầu tiên là đầu lưỡi nhẹ nhàng xoay chuyển quanh vật đó mà không ngừng quấn lấy, Vương Liên Hoa nếu vội vàng đem vật đó hướng vào trong miệng y, y liền ngửa ra sau né tránh, Vương Liên Hoa nếu buông lỏng xuống, y càng gia tăng động tác, khiến Vương Liên Hoa thở hổn hển, tiến thoái lưỡng nan. (đậu phộng thẩm lãng… #nguong…)

Vương Liên Hoa rốt cuộc nhịn không được gian nan nói: “Thẩm Lãng, ngươi có thể hay không để cho ta trước…… ra một chút……”

Thẩm Lãng ngẩng đầu cười nói: “Lẽ nào ta không phải đang cố gắng sao?”

Nói xong liền vươn tay ra, để ở cửa vào, sau đó cẩn thận đưa một ngón tay đi dò xét. (ôi cái vếu… ếu khả năng edit típ nữa… để ráng xem sao…)

Bắt đầu xoay tròn, trừu động.

Vương Liên Hoa lúc này ngay cả tháp cũng nhanh chóng ngồi không yên, mông bộ khó nhịn cọ xát ở trên nệm, quả thực tựa như đang thúc giục.

Thẩm Lãng cũng không làm hắn thất vọng, lập tức lại đưa vào cái thứ hai.

Cái thứ ba.

Ngón tay ở trong cơ thể hắn xoay chuyển quấy rối, một chút lại một chút động, vừa thong thả, lại tiên minh. (tiên minh = rõ ràng dứt khoát)

Đầu lưỡi ở bên ngoài thân thể hắn nhiễu động, một chút lại một chút động, không nhanh, cũng không chậm.

Cảm giác như thế mỹ diệu, rồi lại như thế hữu hạn.

Thẩm Lãng cố tình một chút không cho nó thoái nhượng, cũng không cho nó tiến tới.

Ba hồn sáu phách đều bị buộc chặt ở lưng chừng trên một sợi dây, từng chút lại từng chút mà tiến.

Vương Liên Hoa xiết chặt lấy bả vai Thẩm Lãng, tựa trên đỉnh đầu của y, vù vù mà thở, toàn thân đều bắt đầu nóng lên, kịch liệt run rẩy, nhịn không được mở miệng hô nhỏ gọi: “Thẩm Lãng…… Thẩm Lãng……”

Đây không phải là gọi đích danh người, mà rõ ràng là gọi hồn người.

Thẩm Lãng ngẩng đầu nói: “Ngươi có biết hiện tại ngươi giống cái gì?”

Vương Liên Hoa thở gấp nói: “Giống…… giống lão tử ngươi……” (lì… #nguong)

Thẩm Lãng mãnh gia tăng động tác tay, khiến cho Vương Liên Hoa thiếu chút nữa hô lên, lại nhanh chóng đưa tay che miệng.

Thẩm Lãng lại cúi đầu ngậm vật đó của hắn, chậm rãi, ôn nhu chuyển động, dứt khoát đem khoái lạc mới vừa rồi thiếu chút nữa phun ra mà cấp tốc thu về. (nhọ rồi =]]z ác kinh…)

Vương Liên Hoa lúc này mới chậm rãi xuất khí, hai mắt thất thần nhìn đỉnh đầu Thẩm Lãng.

Thẩm Lãng từng gón tay cùng đầu lưỡi dần dần nhanh hơn, từng chút từng chút, khuấy động tất cả hơi thở còn sót lại trong thân thể hắn.

Vương Liên Hoa càng trở nên cấp bách, nhẹ nhàng ấn mạnh đầu Thẩm Lãng xuống, muốn đến nơi sâu nhất trong yết hầu y.

Thẩm Lãng lại đem vật đó phun ra, cười hì hì ngẩng đầu hỏi hắn: “Ngươi cùng ta nói lại một lần nữa, ngươi hiện tại giống cái gì?”

Vương Liên Hoa cúi đầu nói: “Giống…… giống tướng công ngươi……” (vẫn còn lì… #nguong)

Thẩm Lãng nhíu mày nói: “Vấn đề đơn giản như vậy, Vương công tử như thế nào luôn đáp không đúng.”

Ngón tay chuẩn xác đụng chạm đến một điểm trong cơ thể, khiến cho Vương Liên Hoa cả người đều kịch liệt run lên, phía trước lại bị đầu lưỡi gắt gao trụ lại, không có chỗ thoát.

Vương Liên Hoa suy sụp tựa vào vách xe, nếu không phải Thẩm Lãng đỡ hắn, chỉ sợ ngay cả người cũng đều phải rớt xuống tháp.

Lại vẫn như mọi ngày không chịu thua, tức giận nghiến ngầm hạ thấp giọng mắng, chính là mắng y một cái, Thẩm Lãng liền tiến vào lui ra, tra tấn hắn một phen. Dù sao cũng không trách được Thẩm Lãng, nếu mắng chửi người đều có thần thái như vậy, ngữ khí như vậy, chỉ sợ trên đời này không ai muốn nghe tán dương, ngược lại đều tình nguyện nghe mắng nhiều hơn, còn nữa phải mắng lâu hơn một chút.

Vương Liên Hoa rốt cuộc nhẫn nại không được, gầm nhẹ nói: “Giống gì ngươi nói đại CMN luôn đi?”

Thẩm Lãng cười nói: “Ta nói ngươi biết, ngươi hiện tại nhìn qua giống như nương tử ta.” (vãi… bị rủa mà cứ tỉnh như rùi… ra… đúng là vợ chồng nhà mẹt dày mà #nguong)

Y nói xong, đột ngột rút tay ra.

Vương Liên Hoa hô nhỏ một tiếng, cảm giác được dưới thân trống rỗng, Thẩm Lãng đem hắn ôm lên mặt đối mặt, chính mình ngồi xuống tháp.

Dùng vật đó nhắm ngay vào nơi ngón tay mới xâm nhập vừa rồi, sau đó bản thân cố gắng đi xuyên vào.

Vương Liên Hoa sắc mặt đột nhiên trắng bệch, toàn thân bức ra mồ hôi lạnh, răng nanh cắn chặt bả vai Thẩm Lãng.

Đã nhiều ngày không tiếp xúc da thịt, mới vừa rồi mặc dù đã lấy tay mở rộng hậu huyệt, nhưng cũng không thể làm loại việc này, đã vậy Thẩm Lãng trời sinh vĩ khí, cứ như vậy từng chút khiến Vương Liên Hoa đau đến thiếu chút nữa phát khóc.

Thẩm Lãng thoáng đưa hắn nâng lên, ôn nhu khẽ hôn một chút lệ tích dưới khóe mắt hắn, nói: “Nương tử hảo ngoan.”

Vương Liên Hoa chửi ầm lên nói: “Ai, ai là nương tử ngươi, ta là tướng công ngươi.” (chửi ầm = phá khẩu đại mạ =]])

Ngoài miệng nói ra lợi hại, thân thể cũng bị vật đó chặt chẽ xuyên qua, nửa điểm cũng giãy dụa không được.

Thẩm Lãng cười nói: “Vậy ngươi chắc cũng biết làm tướng công so với làm nương tử có điều gì bất đồng?”

Vương Liên Hoa cắn răng nói: “Tướng công phải làm việc dưỡng gia, nương tử lại chỉ cần thoải mái không ghen tuông là được.”

Thẩm Lãng lắc đầu nói: “Không đúng, không đúng. Bất đồng lớn nhất của tướng công cùng nương tử chính là —— nương tử chỉ cần chờ là có thể, tướng công lại phải tự mình động. Vậy ngươi muốn làm nương tử hay là muốn làm tướng công?” (đẹk…. đúng theo cả nghĩa đen lẫn bóng =]])

Vương Liên Hoa hận không thể một phát cắn xứt mũi y.

Thẩm Lãng lúc này lại cười nói: “Thế thôi, trước cho ngươi biết làm nương tử cũng có chỗ thật là tốt.” Y một tay nhanh chóng nâng đỡ phần eo Vương Liên Hoa, một tay nâng lên đồn bộ của hắn, bắt đầu chậm rãi trừu sáp liên tục. (trừu sáp = có cần giải nghĩa ko @@?)

Tư thế xâm nhập đặc biệt này, phân thân thô to có thể chậm rãi ma sát đến từng điểm bên trong nơi đó, hậu đình quả thực như muốn bị thiêu đốt, một đường cực nóng kéo lên chính là lời tuyên cáo chiếm đoạt bất lưu đường sống.

Vương Liên Hoa cắn môi nói: “Ta …… Đau……”

Môi có phần tái nhợt, chỗ bị cắn lại đỏ bừng lên khiến người kinh hãi, là một loại màu câu hồn tươi đẹp.

Thẩm Lãng không nói, chính là động tác nhanh hơn. Sức nặng thân thể Vương Liên Hoa với y mà nói đương nhiên không tính là gì, lần lượt nhanh chóng đem đồn bộ hắn nâng lên hạ xuống, mỗi một lần đều muốn xỏ xuyên qua gan ruột. Phân thân giống như vũ bão cấp bách trừu đả vào điểm mẫn cảm yếu ớt nhất trong cơ thể, mỗi một lần hạ xuống đều có thể làm cho người ta thiếu chút nữa nhảy dựng lên. Đã trốn không được lại tránh cũng không xong, vừa đau vừa tê dại lại khoái hoạt, đau đớn khóc rên cùng khoái lạc từ trong thân thể không thể ngăn chặn đồng thời xuất ra, lại chỉ có thể chính mình lấy tay gắt gao che, đem những cái kêu gào điên cuồng dốc sức thu về, trong thân thể nổi lên tình dục kịch liệt, dâng không ngừng.

Thẩm Lãng đột nhiên dừng lại, cười khanh khách lên chóp mũi đỏ ửng của hắn.

“Ngươi lúc này có nghĩ muốn làm việc tốt gì không?”

Vương Liên Hoa lúc này làm gì còn nói được một lời cứng rắn nào, chính là ngay cả một cái ánh mắt hung ác cũng làm không ra. Thân thể run rẫy cố gắng đem thân thể rút ra khỏi vật kia của Thẩm Lãng, lại không có khí lực, còn phải chống bả vai Thẩm Lãng mới có thể hành động.

Thẩm Lãng lại mạnh đem hắn ấn xuống một cái, Vương Liên Hoa nhất thời hai mắt nhanh chóng mở to, tiếng kinh hoảng phát ra nửa chừng bị Thẩm Lãng vội vàng hôn ngăn lại.

Thẩm Lãng nhẹ giọng nói: “Nếu không phải đã đến chốn đông người ở ngoại thành, bên ngoài động tĩnh lớn, chỉ sợ đánh xe mới vừa rồi đã bị ngươi hù chết.”

Vương Liên Hoa môi run rẩy: “Cái…… cái gì…… đã vào thành nhanh vậy sao?” Bản thân hắn đang ở loại hoàn cảnh này, làm sao quản nhiều được bên ngoài. Lúc này ngừng lại, mới thoáng nghe được bên ngoài cũng có không ít tiếng người cùng xe ngựa.

Thẩm Lãng ghé vào bên tai hắn, nói khẽ: “Cho nên mới nói, nếu không mau nghĩ ra biện pháp làm cho nó ra, chần chờ đến khách điếm chỉ sợ cũng không hạ được xe. Ngươi chỉ cần gọi ta một tiếng tướng công, ta liền cho ngươi một cái biện pháp tốt tốt mà giải quyết.”

Nhưng Vương Liên Hoa không nói, chính là tay choàng qua cổ y, bắt đầu tự mình nhẹ nhàng nâng thân lên, lại chậm rãi hạ xuống.

Ngay cả cánh tay trụ lại của hắn cũng đều vô lực như vậy, từng chút lại từng chút chậm rãi, chỉ càng làm cho chính hắn thấu rõ được cảm giác thống khổ lưu lại khi đột ngột tiến vào vừa rồi, quả thực giống như một loại khổ hình. Chỉ có lúc đỉnh nhọn chạm đến nơi kia mới phát ra một tiếng trầm thấp kiềm nén mà rên rỉ.

Sợ đau như vậy, mà lại có thể chịu đựng không nói.

Hai mắt ẩm ướt dường như muốn rơi ra, đôi môi cắn chặt đến muốn xuất huyết, vừa đáng yêu, lại đáng thương.

Thẩm Lãng nhìn qua bộ dáng hắn như vậy, chỉ thấy tâm đều muốn run lên.

Hận không thể hôn đến từng tấc da thịt trên người hắn, cho hắn biết cái gì gọi là như châu như bảo.

Nghĩ đến, nhiệt lưu dưới bụng khơi dậy, càng cảm giác được khẩu huyệt chặt chẽ giao hợp, tình đậm đà như mật.

Nhịn không được thở dài nói: “Ta thật sự không biết phải bắt giữ ngươi thế nào bây giờ.”

Khẽ hôn chặt chẽ đôi môi hắn, cho đến tận lúc hắn rốt cuộc cũng thả lỏng đề phòng, hơi hơi mở ra.

Sau đó lại nói: “Không được cắn, lấy tay che miệng được không?”

Sau đó lại đem hai chân hắn nâng lên khoát trên khuỷu tay chính mình, khiến cho thân thể hắn hoàn toàn phơi bày ra một cái tư thế nghênh hợp. Hai tay vòng ra sau lưng hắn, nâng lên đồn bộ dưới thân hắn, bắt đầu điên cuồng trừu sáp lên xuống.

Nếu là dùng tay để che miệng lại, lại không thể dùng để ổn định thân thể. Ngoại trừ cánh tay cùng phân thân Thẩm Lãng, còn lại đều không thể dựa vào. Hai tay của hắn tận hết khí lực, cũng nhanh chóng không ngăn được khoái hoạt từ trong cổ họng thoát ra.

Thời điểm hắn rốt cục không thể nhẫn nại mà ra, Thẩm Lãng cũng đồng thời bắn vào trong cơ thể hắn.

Trong nháy mắt hôn hắn thật sâu, đem một tiếng khoái lạc vừa hô lên, hút vào thân thể.

Thẩm Lãng so với hắn luôn luôn duy trì lâu hơn, đây là việc rất khó.

Vương Liên Hoa có chút thỏa mãn nghĩ thầm, mặc dù vẫn không thể không chút băn khoăn mà dựa vào, nhưng cơ hội ngẫu nhiên không thể kháng lại như vậy, thật cũng đều có diệu dụng.

Xuân triều chưa lui, quần áo nửa ẩm ướt, Thẩm Lãng liền dùng chăn mỏng đem Vương Liên Hoa bao lấy, ôm vào trong ngực bước xuống xe.

Sở trường đặc biệt của Thẩm Lãng, chính là vô luận làm việc giường chiếu vô sỉ dâm tà đến cỡ nào, một khi ở trước mặt người khác, đều có khí độ phi phàm ôn hòa tiêu sái, một bộ dáng không thể chỉ trích.

Vương Liên Hoa trước mặt người khác bị y ôm đành phải giả bộ ngủ, lại vẫn nhịn không được mà lén mở mắt nhìn qua. Thấy kia là bộ mặt chính nghĩa lẫm liệt, nghẹn cười thiếu chút nữa ủ ra nội thương.

Đợi đóng cửa phòng, Thẩm Lãng ôm hắn ngồi trên giường, Vương Liên Hoa liền cười hì hì từ trong cuộn chăn ló đầu ra hôn lên môi y một cái, nói: “Thẩm đại hiệp ra cửa, liền thật là có khí phách đại hiệp.”

Thẩm Lãng cười nói: “Kỳ thật ở trong phòng, cũng có khí phách đại hiệp như vậy, không thì ta cho ngươi chứng kiến một lần?” Một bên nói như vậy, một bên nhanh chóng đem Vương Liên Hoa từ trong cuộn chăn lôi ra.

Kỳ lạ, rõ ràng chăn bị lột bỏ đi, không biết vì cái gì, ngay cả quần áo cũng bị đem lột bỏ hết.

Vương Liên Hoa trừng mắt nói: “Chẳng lẽ đây là khí phách đại hiệp?”

Thẩm Lãng nói: “Đây chính là một nửa của công cuộc chuẩn bị.”

Vương Liên Hoa nói: “Còn nửa kia đâu?”

Thẩm Lãng đem thân hắn ôm trở mình nằm úp sấp, hạ thấp mặt xuống, lại đưa song đồn hắn đặt ở trên đùi chính mình, tiếp theo là đem gối mềm đặt xuống đất lót đầu gối.

Vương Liên Hoa trong tâm thầm kêu không tốt, đang nghĩ đến việc giãy đi, liền bị Thẩm Lãng một phen đè lại.

Thẩm Lãng chậm rãi nói: “Giáo huấn tiểu ma đầu gây chuyện, đương nhiên cũng là một dạng khí phách đại hiệp.”

Cúi đầu nhìn lại, da thịt như ngọc, tóc đen như mực, nơi nào không thương.

Đồn bộ ở đầu gối bị y nâng cao, hơi hơi nhếch lên, khẩu huyệt có chút sưng đỏ, còn có chất lỏng nhũ bạch sắc chậm rãi chảy ra, dọc theo đùi dần dần xuống phía dưới, dâm mĩ vô cùng.

Thẩm Lãng dùng hai ngón tay nhẹ nhàng ấn. Mới vừa rồi đã tiến vào nhu lộng, bên trong vẫn còn lưu lại hoạt vẫn ẩm ướt, ngón tay liền dễ dàng mà đi vào.

Nội bích trơn nhẵn tinh tế, hồi chuyển thuận tiện, Vương Liên Hoa thư sảng cất tiếng rên rỉ, cúi đầu nói: “Nguyên lai giáo huấn chính là như vậy.”

Thẩm Lãng cười nhẹ nói: “Ngươi chưa từng làm đại hiệp, không thể hiểu được. Đại hiệp vốn là cần phải tiên lễ hậu binh. Được rồi, giờ thì ngươi trả lời ta trước —— ta có hay không đã từng nói qua, lúc không có ta, ngươi không nên cùng Vu Hành Vân đơn độc quyết đấu?” (tiên lễ hậu binh = ngoại giao trước, quân sự sau; trước tiên dùng đạo lý thuyết phục sau đó mới dùng đến áp lực)

Vương Liên Hoa quanh co nói: “Ta quên rồi.”

Vừa dứt lời, Vương Liên Hoa nhất thời cảm thấy được hậu huyệt trống rỗng.

Giống như có gió quét đến.

Sau đó liền có một chưởng nóng rát, vỗ vào mông hắn. (ôi… còn gì cái mông…. T__T)

Vương Liên Hoa oa một tiếng thật to muốn trở thân, lại bị Thẩm Lãng hung hãn đè lại.

Hai ngón tay kia, cư nhiên lại chậm rãi, vói vào.

Mới vừa rồi không hề phòng bị một chưởng kia, lại bị đánh không chút khách khí, Vương Liên Hoa chỉ cảm thấy đồn bộ run lên, lúc này hai ngón tay đi vào, lại là một tư vị khác.

Thẩm Lãng ở trên lưng hắn cười: “Giờ có thể nghĩ ra chưa?”

Vương Liên Hoa đành phải nói: “Hình như có chuyện như vậy.”

Hai ngón tay lại rút ra ngoài.

Kế tiếp lại là một chưởng.

Vương Liên Hoa hét lớn: “Vì cái gì không nhận cũng đánh, đã nhận cũng đánh?”

Thẩm Lãng cười nói: “Mới vừa rồi là đánh ngươi không thành thật, hiện tại là đánh ngươi không nghe lời.”

Vương Liên Hoa hầm hừ nói: “Ngươi rõ ràng là ôm hận ta túc trí đa mưu hơn ngươi mà.” Vốn muốn trở người qua hảo hảo lý luận một phen, không ngờ lại bị hai ngón tay yếu mệnh kia của Thẩm Lãng tiến vào.

Này thì làm sao còn trở mình qua được.

Thẩm Lãng trầm giọng nói: “Dù là trí giả ngàn lự, cũng luôn có một điều thất. Ngươi sớm có tính toán, lại không nói với ta, điều này giải thích thế nào?” (trí giả ngàn lự = người thông minh có ngàn điều toan tính)

Vương Liên Hoa vẻ mặt cầu khẩn nói: “Ngươi chắc chắn là vừa chậm chạp, lại vừa nói nguy hiểm này nọ.” Một chút ý nghĩ giấu diếm, đương nhiên đem dọa Thẩm Lãng giật bắn người.

Chưởng thứ ba đến, Vương Liên Hoa thiếu chút nữa bắn lên.

Thẩm Lãng quát khẽ nói: “Biết rõ nguy hiểm, chính mình trên người có cổ, còn muốn làm như vậy. Cũng không ngẫm lại, nếu có cái gì vạn nhất, ta phải làm thế nào?”

Vương Liên Hoa ủy khuất nói: “Cũng đâu phải là không thành công.” Cảm thấy thật đau nhức, chịu không được liền phải đưa tay đi sờ.

Ba chưởng kia đánh cho đồn bộ hắn đỏ lên, da thịt nóng bỏng, đôi tay trắng mát lạnh, sắc màu đối lập làm cho cổ họng người ta bị bóp nghẹn. Ngón tay mới vừa rút ra, hình như vẫn còn co thắt, quả thực giống như là đang mời gọi.

Thẩm Lãng cuối cùng không thể nhẫn nại, đem cả người hắn ôm lên lên ném xuống giường. Chính mình đứng ở cạnh giường, đem trào vật ra, lại nâng thắt lưng hắn lên, cự vật tiếp vào bên trong đồn phùng.

Vương Liên Hoa kêu lên một tiếng đau đớn, bị áp xuống.

Thân thể hắn vốn là thập phần mẫn cảm, mới vừa rồi đã chiến quá một vòng, cảm thụ càng phát ra vô cùng rõ rệt. Mặc dù lần đầu tiên đau đớn lớn đến như vậy, nhưng độn vật va chạm đánh sâu vào, chỉ có tăng không giảm.

Huống hồ không gian bên trong đã giãn ra như thế, Thẩm Lãng càng phát ra không chút cố kỵ, tính khí cấp tốc trừu sáp, từ khẩu huyệt xuyên tới đỉnh, thậm chí có vài lần không cẩn thận mạnh bạo rút ra lại đột ngột tiến vào, khiến cho sinh đau, Vương Liên Hoa cũng không thể kháng cự được, chỉ có thể cuồng hô lạm kêu, giống như muốn đem cả phần cố kiềm nén lúc ở trên xe mới vừa rồi phát ra. (cuồng hô lạm kêu = điên cuồng la hét @@)

Tiếng vang ma xát nội bích, cùng với tiếng hắn gào quả thực vang như nhau, càng lúc càng dâm loạn.

Dần dần, lại có tiếng thút thít khóc.

Thẩm Lãng hoảng sợ, vội vàng rút ra, đem thân hắn trở qua rồi ôm lấy.

Chỉ thấy hắn lệ nhãn mê mông, ánh mắt rời rạc, môi run rẩy, dường như ngay cả một câu cũng nói không được.

Thẩm Lãng giữa lúc cực điểm có phần thất thố, thấy bộ dáng Vương Liên Hoa như vậy, đương nhiên biết là chính mình làm hơi quá. Lúc làm tình, dùng nơi bình thường vốn không phải để giao hợp, hành sự tất nhiên là phải cố kỵ một chút, đại lộng lớn như vậy, dù không có thương tổn, thân thể nhất định cũng khó chịu được. Cảm thấy tự trách vô cùng, đưa hắn nhẹ nhàng ôm vào trong lòng, từ trán khẽ hôn một đường đến điểm xinh xắn.

Cứ như vậy hôn, đều có thể biến tâm thành một bãi nước.

Lại cảm thấy được dưới thân một mảnh ẩm ướt, cúi đầu nhìn lại, đột nhiên như trút được gánh nặng.

Chỉ thấy ở phân thân Vương Liên Hoa, lại ồ ồ toát ra dịch thể nhũ bạch sắc. Cả người có chút run rẩy, tiết tấu run rẩy mãnh liệt như vậy cũng vô cùng thoải mái.

Nguyên lai một chút kịch liệt vừa rồi, Vương Liên Hoa rất nhanh liền lại đến cao triều. Phản ứng vừa nãy, bất quá là do không thể chịu được mà trong nháy mắt phát ra. Chính là thể lực hắn đều đã dùng hết, không thể kêu gào, lại kìm lòng không được mà thút thít khóc.

Thẩm Lãng thở nhẹ một hơi, nhẹ đưa tay nhu lộng phân thân Vương Liên Hoa, ôn nhu an ủi.

“Ngươi thật đúng là, còn dâm đãng hơn cả tưởng tượng của ta.”

Lời này nói ra không chút khách khí, ngữ khí lại ôn nhu.

Đột nhiên liền đem hắn ôm thật chặt, chặt đến độ không sợ hắn thành khí tản đi.

“Ta nghĩ, ngươi như vậy, nếu nằm trong tay người khác, tưởng đến quả thực là đã giết chính mình.”

Gần kề như vậy, Vương Liên Hoa đột nhiên nhận ra, ánh mắt Thẩm Lãng có điểm hồng.

Còn có không ít tơ máu.

Hàng đêm cái người không ngủ, rất có thể không phải là chính mình.

Vương Liên Hoa rất am hiểu chuyện phong nguyệt, lời nói đùa trong lúc đó, đều vẫn là tức đến trương khẩu. (há mồm)

Lúc này lại nhẹ nhàng nói một câu, trong lời nói phong tình cực khó hiểu.

“Chúng ta có phải hay không hảo hảo ngủ một giấc?”

Thẩm Lãng nghe xong lời này, không khỏi cười rộ lên.

“Chính là về khí phách đại hiệp, ta còn một chút không biểu hiện ra ngoài.”

Vương Liên Hoa nghi hoặc nhìn hắn, hiếm khi cảm thấy chính bản thân mình không rõ được.

“Ta nói rồi, ngươi nếu cứ khư khư cố chấp, ta nhất định phải làm ngươi khởi không được giường.” Thẩm Lãng thực đứng đắn nói, “Điều hàng đầu của đại hiệp, chính là: Nói là làm.”

Vương Liên Hoa nghe xong lời này, nhịn không được ai hô một tiếng. (ai = bi ai, đau thương =.=”)

Môi Thẩm Lãng giống như túc mệnh một mực đè ép hôn xuống.

Làm cho ma đầu vô kế khả thi, có phải hay không cũng là một biểu hiện trọng yếu của khí phách đại hiệp?

(Vô kế khả thì = vô số kế hoạch nhưng không thực hiện được)

10 thoughts on “[Phiên Ngoại] Võ lâm ngoại sử【Đồng Nhân Văn】– Đào Hoa – 30

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s