[Phiên Ngoại] Võ lâm ngoại sử【Đồng Nhân Văn】– Đào Hoa – 29

Võ Lâm Ngoại Sử – Đào Hoa

~ Phiên Ngoại ~

——- Chương 29 ——–

Nghĩ đến cảnh Thẩm Lãng muốn phát hỏa mà không chỗ phát co mặt lại, tâm tình Vương Liên Hoa cũng tốt đến sắp lên tiên.

Để hảo hảo kỷ niệm một lần kinh ngạc hiếm có vì Thẩm Lãng, Vương Liên Hoa quyết định uống rượu chúc mừng một phen.

Rượu Tam Lăng Quy xà tuy rằng tên không phong nhã lắm, nhưng đã đến đây rồi, đặc sản nổi tiếng của nơi này tất nhiên là phải nếm thử. Vương Liên Hoa phấn khởi uống liền mấy chung, còn gọi tiểu nhị cho thêm rượu, tiểu nhị sắc mặt có vẻ như muốn từ chối nói: “Công tử, theo ta thấy, ngươi hôm nay uống đã nhiều rồi, hay là để mai uống tiếp đi.”

Vương Liên Hoa tưởng tiểu nhị sợ mình say rồi mà bắt hắn hầu hạ, liền cười nói: “Công tử nhà ngươi tửu lượng thật sự tốt, không cần lo lắng.”

Tiểu nhị ấp a ấp úng nói: “Công tử là khách nhân từ bên ngoài tới, nên không biết lợi hại của rượu Quy xà ở đây, rượu này làm cho khí huyết lưu thông, cường thân kiện thể…… uống nhiều chỉ sợ……”

Vương Liên Hoa trừng mắt nói: “Đã tốt như vậy, vì sao không thể uống nhiều? Mau mang lên đây đi.”

Tiểu nhị rụt đầu, lại đem một bình lên, nói: “Công tử, ngươi……” Thấy bộ dáng Vương Liên Hoa, đúng là khuyên không nổi nữa.

Vương Liên Hoa được uống sảng khoái đôi má đỏ lên, tựa như hoa đào, một loại quyến rũ phong lưu nói không nên lời. Vừa thấy rượu được mang đến, liền nheo mắt tựa tiếu phi tiếu nhìn tiểu nhị một cái.

Như đang ở khí tốt ngày xuân, mắt người tựa như ngọn sóng xanh biếc ở Động Đình hồ lay động.

Thực là khiến người chịu không nổi.

Tiểu nhị vội vàng đem bầu rượu đặt xuống, thối lui vài bước.

Ngẫm lại vẫn là cảm thấy không nên, vì vậy lại nhịn không được nói một câu: “Công tử, Ỷ Thúy lâu từ cổng qua phải ở ngay ngã ba đường.”

Nghe thấy lời này, Vương Liên Hoa vốn đang vô cùng cao hứng mà tiếp tục uống rượu liền nhất thời mất hứng.

Hắn cuối cùng cũng hiểu được, vì sao chính mình uống rượu còn không bằng một phần ba tửu lượng bình thường, mà thân thể cứ nóng dần rồi tan chảy ra, tâm tình cứ dần lâng lâng, cứ như vậy…… có cảm giác.

Ỷ Thúy lâu?

Nếu Thẩm Lãng sáng mai thức dậy biết hắn như vậy mà dám đi dựa Ỷ Thúy lâu, chỉ sợ ngay cả miệng cũng phải méo lại.

Vương Liên Hoa nhớ tới bộ dáng kia, không khỏi trong lòng run lên, lập tức đứng dậy, trong tâm đầy kiên quyết dứt khoát, chạy lên lầu. (lúc này mới biết sợ ghen à=]])

Tuy rằng làm cho Thẩm Lãng nổi giận rất thú vị, nhưng làm quá mức được một tất lại muốn tiến thêm một tất, không phải là kẻ thông minh.

Thẩm Lãng a Thẩm Lãng, ta đối với ngươi có phải tốt lắm hay không?

Chính là Thẩm Lãng đừng nói không cảm động, quả thực là không phản ứng.

Cũng không thể trách Thẩm Lãng, bởi vì y là một người đang ngủ.

Nếu đang ngủ, làm sao có thể ý thức được trong tâm hắn rối rắm cùng muốn cấp bách.

Vì ngủ cùng nhau vẫn là hơi quá, nên bình thường Vương Liên Hoa đều ngủ ở bên trong, Thẩm Lãng hôm nay vẫn như cũ rất phối hợp mà nhường cho hắn một vị trí trống. Vương Liên Hoa cởi bỏ áo khoác, lúc bước qua cố ý đá Thẩm Lãng một cái, vốn là muốn đem hắn đá tỉnh.

Thẩm Lãng luôn luôn cảnh giác, đừng nói là đá một cái, dù chỉ là không cẩn thận động một chút, cũng lập tức sẽ tỉnh.

Chính là Thẩm Lãng lúc này đừng nói tỉnh, động liên tục cũng không một chút nhúc nhích.

Giả vờ ngủ, còn không phải là giả vờ ngủ.

Vương Liên Hoa ở bên trong oán hận nằm xuống, chỉ cảm thấy thân thể nóng bức, tâm thấp thởm khí nóng lên.

Thẩm Lãng vẫn tứ bình bát ổn mà ngủ, hơi thở ôn lạnh, nhịn không được liền chỉ muốn được y thượng trên người.

Lại chỉ cảm thấy giống như đang phải cầu cạnh lại giống như lấy lòng y, như vậy không được.

Mới vừa rồi đại thắng trở về, như thế nào có thể lập tức quăng mũ cởi giáp?

Mới vừa rồi…… mới vừa rồi hình như Vu Hành Vân đã điểm cái gì…… nhưng vẫn chưa làm xong…….

Trong cơ thể vốn còn có một cỗ hỏa khí chưa phát tiết, lại bị Quy xà rượu làm tăng thêm, tứ chi như bị thiêu đốt.

Chẳng lẽ phải…… tự thủ?

Không được, Vương công tử hơn mười tuổi lần đầu tiên bắt đầu ôm nữ nhân, sẽ không tự mình làm loại việc này.

Huống chi, nếu nói thủ, vẫn là tay của Thẩm Lãng…… là tốt nhất.

Chẳng lẽ yêu cầu Thẩm Lãng?

Không được, vậy thì mất mặt Vương công tử.

Không phải nữ nhân, mà lại cầu người ta đến thượng mình sao?

Nghĩ đến, trong lòng liền thấy căm giận.

Buồn cười, đều là nam nhân, ngươi có chẳng lẽ ta không có? Ngươi làm được chẳng lẽ ta lại không?

Thời điểm Lão tử diễn luyện mười tám loại vũ nghệ, ngươi còn đang cùng với tiểu cô nương mũi còn chưa sạch nước đuổi bắt dế mèn. (=.=”)

Vì thế hạ quyết tâm, gọi to: “Thẩm Lãng.”

Thẩm Lãng vẫn là không phản ứng.

Hắn oán hận trườn qua hôn lên môi Thẩm Lãng.

Thẩm Lãng tốt xấu cũng phải giữ thể diện, có điểm phản ứng.

Mặc dù hành động cũng hơi quá, xem hắn giống như cao dính đem nhấc lên, hướng bên trong giường nhấn xuống một cái.

“Đã hơn nửa đêm, Vương công tử muốn làm gì?”

Vương Liên Hoa tức giận đến tái mặt, hung ác nói: “Thượng ngươi.”

Thẩm Lãng vù một cái ngồi xuống giường, ánh mắt sáng hệt như sắc lang nơi hoang dã..

Còn nở nụ cười, nói một chữ.

“Nga?”

Thật sự là ngang nhiên miệt thị cùng khiêu khích.

Vương Liên Hoa nhảy lên trên người y một cái, tay chủ động đi sờ cái kia của y.

Cái kia cho dù không đứng lên, lúc còn nhỏ cũng đã rất lớn, không thể phủ nhận so với hắn đúng là lớn hơn, vuốt một chút cũng không khiến người cao hứng.

Vương Liên Hoa nhẹ nhàng mà hôn môi rồi đến cổ Thẩm Lãng, dùng đầu lưỡi nhẹ nhàng lướt một chút, chậm rãi dời xuống, động tác triền miên kiều diễm, mỗi một cái hôn đều thấu đến từng hơi thở Thẩm Lãng, ngay cả chính mình cũng động tình không thôi.

Tay cũng không buông lỏng, một chút lại một chút, chậm rãi động.

Cho dù là người sắt đá, cũng nên có phản ứng đi chứ?

Cho nến hắn ngẩng đầu lên nhìn trộm Thẩm Lãng, lại chỉ thấy y vẫn khoanh tay ngồi như vậy, không hề nhúc nhích. Ánh mắt nửa khép nửa mở, một bộ dáng lão đại rất thiếu kiên nhẫn.

Trên tay hắn là phản ứng của cái kia, so với chủ của nó cũng không kém nhiều lắm.

Vương Liên Hoa nhất thời cảm thấy bị nhục, đem vật kia ném qua, nói to: “Ngươi chẳng lẽ không cương?”

Thẩm Lãng cười nhẹ nói: “Hình như có một chút.”

Vương Liên Hoa cả giận nói: “Cũng được, dù sao là ta thượng ngươi, không cương thì cũng chẳng sao.” Hắn hướng nhào qua Thẩm Lãng, vốn định đem y áp chế.

Lại bị Thẩm Lãng ôm trụ, đem hắn trở ngược lại giường, hai tay bắt chéo ra sau lưng.

Chỉ nghe Thẩm Lãng lắc đầu nói: “Nhìn ngươi như vậy đêm nay chắc là rất khó ngủ, không bằng ta giúp ngươi.”

Vương Liên Hoa không biết xấu hổ trong tâm nhất thời cao hứng, không ngờ Thẩm Lãng vươn ra không phải một bàn tay, mà là một ngón tay.

Điểm ngay ngủ huyệt hắn.

Vì thế hắn cũng được hảo hảo ngủ thiếp đi.

Sáng ngày hôm sau thời điểm tỉnh lại, Thẩm Lãng y quan đã chỉnh tề, thần thanh khí sảng đứng ở trước giường nhìn hắn.

“Vương công tử, có thể rời giường được rồi.”

Vương Liên Hoa quả thực muốn mắng người.

Đêm qua lúc nào ngủ, sáng nay lúc nào tỉnh, chẳng lẽ đều là do y định đoạt cả sao?

Dù sao cũng phải nói lại, nếu Thẩm Lãng không điểm ngủ huyệt của hắn, thực là rất có thể cả đêm đều không ngủ được.

Thẩm Lãng vẫn như thường khi lui tới giúp hắn mặc áo khoác, chính là lúc thắt lại đai lưng dùng lực hơi lớn, thiếu chút nữa làm cho Vương Liên Hoa tưởng rằng y vô ý làm hắn tắt thở.

Quay đầu lại xem, nút thắt vẫn là tươm tất đẹp đẽ, giống như Thẩm Lãng vĩnh viễn sẽ không mất đi cái vẻ mặt đáng hận kia.

Vẫn là phải cùng xe ngựa với Lam Lam, thực khiến người sinh khí.

Lam Lam hình như cảm nhận được tâm tình hắn cực kỳ không tốt, vì thế liền lui ngồi sát trong góc, cái gì cũng không nói, để tránh gặp rủi ro.

Vậy cho nên Vương Liên Hoa khó tránh khỏi cả ngày nhàm chán.

Nhàm chán đến mức, quả thực muốn bảo Lam Lam điểm vào ngủ huyệt của chính mình.

Lam Lam đương nhiên không có khả năng điểm ngủ huyệt của hắn.

Loại sự tình này chỉ có Thẩm Lãng mới làm được.

Đến tối nghỉ chân tại lữ điếm nhỏ ở hồi hương, mới vừa tiến đến cửa phòng, Thẩm Lãng liền hỏi hắn.

“Hôm nay có cần điểm ngủ huyệt không?”

Vương Liên Hoa liền phát tiết điên lên.

Hướng nhảy lên trên giường, đem gối đầu ôm lên mặt.

“Đậu phộng nhà ngươi tự điểm chính mình đi.”

Thẩm Lãng không chút hoang mang ung dung bỏ đi áo khoác, bò lên trên giường, đơn thuần nằm xuống.

“Đã nhiều ngày đều ở chốn hương dã, đến Võ Lăng mới có được khách điếm hảo hạng. Ngươi đi ngủ sớm đi, ban ngày mới có tinh thần.”

Nói xong, liền rất nhanh ngủ, hô hấp bình tĩnh trầm thấp.

Vương Liên Hoa nhỏm dậy nhìn gương mặt say ngủ của y cả buổi, cố gắng ngăn chặn ý nghĩ kích động muốn đấm một quyền vào cái mặt kia.

Không cam lòng mà nằm xuống bên cạnh, nhắm mắt lại.

Sau đó đặc biệt bi ai nhận ra, hắn bắt đầu có một chút hoài niệm cái ôm của Thẩm Lãng.

Lúc Thẩm Lãng ôm hắn, hắn chưa từng thấy ngủ không được.

Mở to mắt nhìn, lại chỉ thấy lưng Thẩm Lãng.

Ánh sáng nhàn nhạt từ bên ngoài cửa sổ xuyên thấu qua, hiện ra một bộ dáng thâm trầm.

Vương Liên Hoa nghĩ đến, thời điểm một người, vì sao nhìn qua vừa cô đơn lại vừa đáng thương như vậy.

Là hắn, cũng là Thẩm Lãng.

 

Vừa mở mắt, lúc này đến phiên Thẩm Lãng bị dọa giật mình.

Vương Liên Hoa đã sớm dậy, ngồi ở trước mặt, gắt gao theo dõi y.

Thẩm Lãng nói: “Vương công tử ngươi thế này là muốn làm gì?”

Vương Liên Hoa nói: “Ta chờ ngươi dậy điểm ngủ huyệt cho ta.”

Thẩm Lãng bật cười nói: “Ngươi đêm qua cũng chưa ngủ sao?”

Vương Liên Hoa nói: “Ngươi hỏi nhiều lời dư thừa quá làm gì.”

Thẩm Lãng thở dài một hơi, nói: “Vậy được rồi, lên xe lại điểm có được không?”

Hình như hơi miễn cưỡng, giống đang chuốc phải thiệt thòi lớn.

Vương Liên Hoa nghiến ngầm nói: “Đương nhiên được.”

Thời điểm xuất phát, Thẩm Lãng để cho Lam Lam cùng Từ Thường Tú, Tiểu Lê ngồi một xe, sau đó đối Vương Liên Hoa cười nói: “Nếu điểm ngủ huyệt của ngươi, để ngươi cùng xe với Lam Lam ta đương nhiên lo lắng.”

Vương Liên Hoa hừ lạnh nói: “Thẩm đại hiệp luôn luôn chu toàn, ta không có ý kiến.”

Hai người đều lên xe, mắt thấy Thẩm Lãng mới vừa vươn ngón tay, Vương Liên Hoa liền quát to một tiếng: “Chờ một chút!”

Thẩm Lãng ôn nhu nói: “Ngươi nên ngoan một chút, hảo hảo ngủ một giấc, đợi khi nào tỉnh sẽ đem người đổi lại. Để tránh trên đường có chuyện gì nguy hiểm thật sự.”

Vương Liên Hoa kéo lấy tay áo y, hướng nằm vào trong lòng ngực y, nói: “Ai nói ta nhất định phải điểm ngủ huyệt mới ngủ được?”

Thẩm Lãng cười nói: “Đúng là vậy ngươi tốt nhất nên nghe lời.”

Không có gì để thương lượng mà liền ra tay.

Ngủ tỉnh ngủ tỉnh, tỉnh tỉnh ngủ ngủ.

Nhân sinh nếu như thế này mà qua đi, so với bộ xương khô trong kính thì có gì khác biệt.

 

Mỗi lần đến lúc đó, Vương Liên Hoa đều thấy trong lòng lửa giận bốc lên.

Thẩm Lãng vẫn là một bộ dáng củ rích, ôn lương lễ nhượng mà nhường một vị trí cho hắn, sau đó nằm xuống giường quay lưng về phía hắn.

Vương Liên Hoa từ giường nhỏm dậy xông lên ôm trụ cổ y.

Thẩm Lãng không kiên nhẫn nói: “Vương công tử ngươi rốt cuộc là muốn làm gì?”

Vương Liên Hoa cười lạnh nói: “Đánh ngươi.”

Thẩm Lãng nghe xong lời này của hắn, đột nhiên nở nụ cười.

Nói một câu quả thực không giống như lời được thốt ra từ trong miệng y.

“Ta tưởng ngươi sẽ nói, thao ta.”

Ngay cả lúc nói ra lời này, tươi cười cũng kèm theo đủ dạng ôn nhu uể oải mạn bất kinh tâm, mê người vô cùng.

Thật sự là kỳ quái.

Vương Liên Hoa có phần thẹn quá thành giận: “Thúi lắm, lão tử mới phải thao ngươi.” Tay liền duỗi ra hướng Thẩm Lãng kéo lại.

Thẩm Lãng khó khăn lắm mới thoát được, xoay người lại tiện thể đem hắn bế vào lòng.

Sau đó, đem hắn bế lên, quẳng xuống giường.

Chính mình cũng bò lên giường, từ phía sau ôm lấy hắn.

Vương Liên Hoa rất thích loại động tác này của Thẩm Lãng, cảm giác được quả thực chính là thích đến tận xương tủy.

Đương nhiên sau chuyện đó, cũng rất hoan hỉ.

Bất quá, mỗi ngày có một phần non nớt nào đó, liền vô thức nghĩ đến bao nhiêu loại chuyện tốt lành.

Đột nhiên không có loại chuyện thất hồn lạc phách như thường làm.

Thẩm Lãng ghé vào bên tai hắn nói: “Hài tử ngoan, hảo hảo ngủ đi, ngươi hai ngày qua thật sự đã dằn vặt rồi.”

Hơi thở y nóng như vậy, thổi vào tai hắn, quả thực khiến người tâm như hỏa thiêu.

Cũng không phải ôm chặt lấy hắn, lại khiến người không thể giãy dụa.

Hầu hết chuyện tốt đẹp quen thuộc như vậy, hình như so với ngày hôm qua cùng hôm trước đến đêm hôm kia nữa đều rất giống nhau.

Mà kết cục một chút cũng không giống.

Bởi vì Thẩm Lãng cái gì cũng không có làm, liền lại ngủ thiếp đi.

3 thoughts on “[Phiên Ngoại] Võ lâm ngoại sử【Đồng Nhân Văn】– Đào Hoa – 29

  1. Ta lại có tem hem?😀
    Lại vào hú họa mà có chương mới thích ghê🙂
    Chương này làm ta cười muốn chết, khổ thân Bông ca, bị Lãng ca trả thù :v
    Lãng ca cũng quá thâm đi, mà định lực cũng ko phải người thường -_- mỹ nhân chủ động câu dẫn mà cũng ko xi nhê, bái phục bái phục
    Cảm ơn chủ nhà nhiều nha~

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s