[Đam Mỹ] Minh Quang Truyền Kỳ ~ Đệ Nhất Chương ~

Minh Quang Truyền Kỳ

~ Văn Án ~

——-oOo——–

Từ chốn Ngọc Thiên Cung nhìn xuống nhân gian, từng tiếng lại là từng tiếng thở dài. Nhớ đến chuyện năm đó Minh Quang nổi loạn nghịch thiên ý, liên tiếp đánh bại thiên binh thiên tướng một lòng muốn chống lại ý chỉ của Thiên Đế, thế nhưng đến cuối cùng cũng không thoát khỏi lung linh bảo tháp mà phải chịu quay về phục mệnh. Lưới trời lồng lộng, ở chốn tam giới này, ngoại trừ nơi đó, thì có thể trốn đến nơi nào mới có thể thoát được tầm mắt ngài.

Ngày đó đứng trước đài thiên hình, một thân ảnh bạch y đơn bạc lỗi lạc, từng trận từng trận đau đớn đón nhận pháp ấn đi vào trong người mình hủy đi tiên cốt, huyết sắc tuôn xuống tựa như đóa hoa xích lõa nỡ rộ trên vùng tuyết trắng ảm đạm. Chúng tiên nhân nhìn qua chỉ cảm thấy một tầng mồ hôi lạnh tuôn xuống. Chỉ có hắn vẫn một bộ dáng ôn hòa như vậy, đôi lúc người ta còn thấy trên môi hắn có chút cong lên. Cười? Đến lúc này vẫn còn cao ngạo như vậy, Minh Quang quả nhiên vẫn là Minh Quang. Ai ngờ có ngày hắn phải sa vào nạn kiếp này đây?

Vương mẫu đối với quyết định thiên đế thập phần bất mãn, liền quyết định ở sâu trong Ngọc Thiên Cung bế quan đã hơn một năm vẫn chưa có dấu hiệu ra ngoài. Thiên đế đối với chuyện này đã không ít lần tìm đến nài nỉ khuyên giải, thế nhưng cũng được ích gì. Nếu như ngài có lòng như vậy, năm xưa sao không đối với Quang nhi có chút nhân từ, bây giờ nói gì cũng muộn mất rồi.

Tiếp đến là tiếng thở dài, trong một tiếng, ở ngoài hai ba tiếng: “Bổn đế cũng là bất đắc dĩ a… nàng không thể nghĩ thông suốt hơn được một chút sao?”

“Ô… Quang nhi a….” Nghe qua hình như là tiếng vương mẫu than khóc, thiên đế lại một trận bất an.
Đọc tiếp

[Chương 11] Địa hạ thất SM thực lục

Địa hạ thất SM thực lục

1640351238510435

Chương 11

Tạ Gia Thần:”Ngươi theo ta trở về,ta đem quần của ta cho ngươi mặc.Chỉ cần dọc đường đi,thí (mông a) của ngươi giữ dao chặt không rơi là được.”

Hạ Triết nghe xong liền gục,như thế không phải ngoạn hắn thành ma mà.Nhưng mạc danh kì diệu khi bị tên hỗn đản này chỉnh một hồi mà để hấn đi như thế thật không cam lòng.Nghĩ lại một hồi,cắn rắng đáp ứng rồi đi xuống dưới.Tạ Gia Thần không nghĩ tới hắn lại đáp ứng,cái này lại gặp thêm phiền toái.Ngây một thoáng,nói:”Trước hết đem mông che lại,để thế buổi tối cho ai xem đây.”

Hạ Triết trong lòng oán thầm,đều là ngươi làm ngươi còn nói thế!Nhặt đồ của Tạ Gia Thần trước ngực còn mang nhiệt độ cơ thế ấm áp lên,nhớ tới chính mình ở quán bar sắc mê tâm khiếu (mê sắc đẹp nên hồn cũng đi luôn) đi đến gần liền gặp chuyện bi thảm như vậy-loại này là tao hoá nhục dục hại chết cái thân a… Đọc tiếp

[Phiên Ngoại] Võ lâm ngoại sử【Đồng Nhân Văn】– Đào Hoa – 30

Võ Lâm Ngoại Sử – Đào Hoa

~ Phiên Ngoại ~

——- Chương 30 ——–

 

=]]] tới rồi chương thảm nhất trong các chương =]]

Dã man độ dài kinh khủng =.=”

Chương này mong các nàng bỏ qua cho những đoạn () bình luận của ta… ức chế quá đó mà =]]

.

.

.

Thời điểm tỉnh lại, trời đã sáng trưng.

Vương Liên Hoa tuy rằng không có chút ý định rời khỏi cánh tay Thẩm Lãng, nhưng vẫn như cũ thực lý trực khí tráng chất vấn y: “Vì sao không xuất môn sớm đi?” (lý trực khí tráng: lẽ thẳng khí hùng)

Thẩm Lãng nhẹ giọng nói: “Ngươi không phải dễ gì mới ngủ được, ngủ nhiều một chút cũng không sao.”

Vương Liên Hoa nhắm mắt nói: “Vậy cũng tốt, để ta ngủ thêm chút nữa, ngươi hảo đi trước đi.”

Lúc nói lời này, vẫn tiếp tục nằm ịch không nhúc nhích.

Thẩm Lãng nói: “Hôm nay đường xá không xa lắm, không bao lâu liền có thể đến Võ Lăng. Ngươi chung quy không ngốc đến nổi tình nguyện ở lâu trong chốn thôn dã này đi.”

Vương Liên Hoa hít sâu một hơi, kết quả hít vào trong lòng một khối xám khí, chán ghét nhíu nhíu mày, vốn còn muốn đến giường cao chăn ấm ở trong thành Võ Lăng trước mà chờ y, cũng đành phải miễn cưỡng rời khỏi giường.

Chính là thời điểm lên xe, Vương công tử lại có ý kiến.

“Lam Lam, ngươi qua xe của Từ Thường Tú đi.”

Đọc tiếp

[Phiên Ngoại] Võ lâm ngoại sử【Đồng Nhân Văn】– Đào Hoa – 29

Võ Lâm Ngoại Sử – Đào Hoa

~ Phiên Ngoại ~

——- Chương 29 ——–

 

Nghĩ đến cảnh Thẩm Lãng muốn phát hỏa mà không chỗ phát xú mặt lại, tâm tình Vương Liên Hoa cũng tốt đến sắp lên tiên.

Để hảo hảo kỷ niệm một lần kinh ngạc hiếm có vì Thẩm Lãng, Vương Liên Hoa quyết định uống rượu chúc mừng một phen.

Rượu Tam Lăng Quy xà tuy rằng tên không phong nhã lắm, nhưng đã đến đây rồi, đặc sản nổi tiếng của nơi này tất nhiên là phải nếm thử. Vương Liên Hoa phấn khởi uống liền mấy chung, còn gọi tiểu nhị cho thêm rượu, tiểu nhị sắc mặt có vẻ như muốn từ chối nói: “Công tử, theo ta thấy, ngươi hôm nay uống đã nhiều rồi, hay là để mai uống tiếp đi.”

Vương Liên Hoa tưởng tiểu nhị sợ mình say rồi mà bắt hắn hầu hạ, liền cười nói: “Công tử nhà ngươi tửu lượng thật sự tốt, không cần lo lắng.”

Tiểu nhị ấp a ấp úng nói: “Công tử là khách nhân từ bên ngoài tới, nên không biết lợi hại của rượu Quy xà ở đây, rượu này làm cho khí huyết lưu thông, cường thân kiện thể…… uống nhiều chỉ sợ……”

Vương Liên Hoa trừng mắt nói: “Đã tốt như vậy, vì sao không thể uống nhiều? Mau mang lên đây đi.”

Tiểu nhị rụt đầu, lại đem một bình lên, nói: “Công tử, ngươi……” Thấy bộ dáng Vương Liên Hoa, đúng là khuyên không nổi nữa.

Đọc tiếp